watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16610 Lượt

khi nhìn cái mặt nhăn như khỉ của thằng cháu và cái miệng

phồng lên vì tức của Vân, bà nghĩ bắt đầu từ hôm nay căn nhà sẽ không còn yên ắng và buồn tẻ nữa vì đôi trẻ này là một đôi oan gia, chúng nó sẽ mang lại sinh khí cho ngôi nhà và cho cả bà nữa.
Bà Hoa giả vờ khẽ gắt Khoa và Vân.
– Hai đứa có thôi cãi nhau đi không hả, bà đã quyết định là Vân tới đây sống rồi nên Vân không được quyền từ chối bà và Khoa không được phép có ý kiến gì nữa…!!!
Cả Khoa và Vân đều nói với bà Hoa.
– Bà làm thế coi sao được…!!!
Thấy cả hai cùng hét lên một lúc, bà Hoa che miệng mình lại vì cười, bà khẽ e hèm và bảo.
– Hai đứa còn đứng ở đấy làm gì, đi ăn cơm thôi…!!!
Nói xong bà Hoa bỏ đi trước, Khoa và Vân lẽo đẽo theo sau, Vân tức Khoa ói máu, nó muốn cho tên này mấy cú đá vào người hay là quát anh ta cũng được, nó sẽ tìm cách để thương lượng với bà Hoa về cái quyết định này.
Khoa nhìn Vân tóe lửa, nó đúng là một con nhỏ trời đánh, chúa ơi, anh chỉ gặp mặt nó ở công ty thôi là anh đã khổ sở lắm rồi, nay nó lại tới đây sống cùng anh, chắc là anh phải bỏ nhà ra ở riêng thôi, anh không thể nào chia sẻ cùng một ngôi nhà với nó được.
Cả hai vừa đi vừa thở dài, họ không biết rằng trên môi của bà Hoa vừa nở một nụ cười thật đẹp vì bà vừa nghĩ ra được một cách rất hay cho hai đứa này.
Sau khi ăn xong vì thấy cũng đã tối rồi nên Vân xin phép bà Hoa cho nó ra về.
Bà Hoa cười bảo nó.
– Sao hôm nay cháu không ngủ lại ở đây, rồi sáng mai thu dọn hành lý tới nhà bà ở luôn…!!!
Vân và Khoa sửng sốt, Vân không thể nào tin được, sao bà Hoa cứ ép nó tới cùng là thế nào, nó cười khì bảo bà Hoa.
– Bà thông cảm, cháu không thể nào ngủ lại ở đây được đâu vì cháu làm gì có quần áo để thay…!!!
Bà Hoa cười cười bảo nó.
– Việc đó thì cháu yên tâm đi vì bà đã nhờ người mua cho cháu hai bộ quần áo rồi…!!!
Vân lại được một phen kinh ngạc nữa, nó không hiểu gì cả, vậy là bà Hoa đã chuẩn bị hết mọi thứ từ trước rồi, nó hết cả đường lui.
Nó cầu cứu Khoa, vì nó biết tên này không thích nó, thế nào anh ta cũng nói cho nó vài câu với bà Hoa, nhưng Khoa lại lờ đi coi như là không biết, không những thế anh còn bảo bà Hoa.

– Cháu xin phép được lên phòng của mình trước, bà và Vân cứ nói chuyện với nhau đi…!!!
Bà Hoa nhìn thằng cháu trai tỏ vẻ không hài lòng khi bà cho phép Vân tới đây sống, nhưng bà giả vờ như không biết, bà âu yếm bảo Khoa.
– Ừ, thôi cháu về phòng đi, và nhớ là nên đi ngủ sớm và đừng có làm việc khuya quá, vì như thế không tốt cho sức khỏe đâu…!!!
Khoa trước khi đi anh còn nhìn Vân một cái đầy tức giận, Vân thấy thế, nó le lưỡi ra để trêu anh, Khoa tức cả mình, anh hầm hầm đi lên phòng.
Vân nhìn theo mà cười khoái trí, nó đâu hay bà Hoa đang nhìn nó, bà nghĩ con bé này thú vị đấy, mình sẽ tìm mọi cách để nó phải đồng ý về đây sống với mình.
Bà Hoa hỏi Vân.
– Thế nào cháu có đồng ý ngủ lại ở đây không…??
Vân cười khổ bảo.
– Bà cho cháu về đi vì cháu đã đi cả ngày rồi cháu sợ có chuyện gì xảy ra thì sao…!!!
Bà Hoa gạt đi, bà nói.
– Cháu đừng viện cớ nữa, dù cháu có đi cả tháng hay cả năm cũng không có ai lấy cái gì của cháu đâu mà lo, thôi nghe lời bà đi lên phòng tắm rửa, thay quần áo để còn nghỉ ngơi nữa chứ…!!!
Vân rơi vào tình trạng bị đưa vào tình huống đã rồi, nó muốn về cho nhanh, nhưng nó thấy thái độ không thích của Khoa dành cho nó, nó liền tươi cười bảo bà Hoa.
– Vâng, cháu sẽ ngủ lại ở đây đêm nay, còn chuyện có chuyển đến đây sống hay không cháu xin bà cho cháu thời gian suy nghĩ đã…!!!
Bà Hoa thấy nó đồng ý bà vui lắm, bà nói.
– Cháu ngủ ở phòng bên cạnh của Khoa nhé, và khi cháu đến đây sống thì phòng đó thuộc về cháu luôn…!!!

Vân nghe bà Hoa nói mà phát sợ, hic, cái gì mà gần phòng của tên kia, chúa ơi, không được mình nên đi về thì hơn.
Bà Hoa thấy nó còn phân vân, bà buồn cười, bà hối thúc nó.
– Kìa cháu, sao không lên phòng của mình đi, bà đã cho người dẹp dọn và trang trí lại phòng đó cho cháu rồi, còn quần áo thì bà đã để cả ở trên giường, cháu thích mặc bộ nào thì lấy mà mặc, bà cũng phải về phòng của mình đây…!!!
Bà Hoa nói xong câu đó, bà cũng bỏ về phòng của mình, Vân nhìn căn nhà này, nó ớn quá, nó đi từng bước lên lầu, nó hơi sợ nhưng cố mà bước.
Nó nhìn quay xem phòng của nó là phòng nào, nhưng nó đành chịu vì ở đây phòng nào cũng giống như phòng nào, nó nhắm đại một phòng và mở cửa bước vào.
Nó thấy căn phòng này được trang trí rất có nghệ thuật, những bức tranh treo ở trên tường đẹp quá làm cho nó không rời mắt ra được, nó định lấy tay của mình sờ vào thì nó nghe có tiếng quát.
– Cô đang làm gì trong phòng của người khác thế hả…??
Vân giật mình quay lại, nó thấy Khoa đang nhìn nó đầy tức tối, hai tay của anh khoanh lại, anh hất hàm bảo nó.
– Cô có biết là vào phòng của người khác mà không gõ cửa là bất lịch sự lắm không…??
Vân cũng tức không kém nó muốn xạc cho tên kia một hồi lắm, nhưng hắn nói đúng vì nó tự tiện vào phòng của hắn nên hắn tức giận mà mắng nó là phải, do ở đây có nhiều phòng quá mà cái nào cũng giống nhau, hơn nữa nó tới đây là lần đầu nên nó mới bị nhầm phòng như thế này.
Nó hối lỗi bảo Khoa.
– Anh thông cảm bà chỉ bảo là phòng của tôi gần phòng của anh mà không nói cho tôi biết nó có những đặc điểm gì nên tôi mới vào nhầm phòng của anh…!!!
Khoa cười khẩy nghĩ, bà của anh muốn cái gì mà sắp xếp cho con nhỏ này ở đây rồi bây giờ là ở gần phòng của anh.
Khoa nói mát, anh bảo Vân.
– Dù cô có không biết thì cô cũng nên gõ trước khi vào chứ, cô cứ thế mà xông bừa vào như thế này mà coi được à…!!!
Vân bữu môi, nó nhìn Khoa như kẻ thù, nó mai mỉa.
– Anh không thích tôi ở đây chứ gì, anh yên tâm đi vì tôi cũng không có hứng thú với anh, nhưng anh dám thách thức tôi, nên tôi báo cho anh một tin buồn là bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ dọn đến đây sống…!!!
Khoa không còn tin ở tai của mình nữa, anh cũng khinh khỉnh bảo nó.
– Chắc là cô thấy ở trọ khổ quá nay được bà tôi mời về đây nên cô lợi dụng luôn cơ hội này để đổi đời chứ gì…!!!
Vân tái mặt, sao anh ta dám sỉ nhục nó như thế chứ, nó không nói gì cả, nó bước đến, nó tát cho Khoa một cái vào mặt, chưa hết nó chửu Khoa luôn.
– Anh tưởng tôi là ai hả, anh có biết là tôi khinh nhất là những con người như anh không, anh đừng có cậy gia đình của anh giàu có mà anh có quyền sỉ nhục tôi, tôi nói thật tôi cũng chán ngán anh lắm rồi, nếu như không phải vì anh bắt tôi phải đền tiền bồi thường cho anh thì tôi cũng không thèm đến công ty của anh làm việc đâu, tôi không làm cho anh tôi cũng đâu có chết đói, tôi nghèo thật nhưng tôi không bao giờ đem lòng tự trọng của mình ra để bán…!!!
Hai dòng lệ của nó rơi xuống, đây là lần đầu tiên nó bị người ta sỉ nhục như thế này, nó bước thẳng ra cửa, nó nghĩ thôi thì mình đi về cho xong.
Khoa bàng hoàng, anh không ngờ mình chỉ có nói thế thôi mà nó đã đùng đùng đánh anh và chửu rủa anh như thế.
Anh thấy nó bỏ đi, anh định giữ nó lại, nhưng nghĩ thế nào anh lại thôi, anh đoán chắc là nó đang đi sang phòng bên cạnh hoặc xuống lầu.
Vân bị Khoa sỉ nhục nên tự ái của nó nổi lên, nó bước xuống lầu, nó nhờ chị giúp viêc mở cổng cho nó đi về và nó thề nó sẽ không bao giờ quay lại căn nhà này nữa, dù nó có quý bà Hoa nhưng nó sợ bị hiểu lầm là lợi dụng bà Hoa như vừa rồi lắm.
Vân đi được ngang đường thì trời mưa to, Vân không có ô dù hay là nón để che đầu, Vân ngán ngẩm nghĩ kiểu này thế nào mình cũng bị ướt hết, trong lòng của nó lại xôi lên vì tức giận, bao nhiêu cơn tức được nó xả ra bằng cách vừa đi vừa chửu rủa Khoa không tiếc lời.

Khoa xoa xoa hai cái vào má, từ bé tới giờ đây là lần đầu tiên anh bị con gái đánh và chửu như tát nước vào mặt như thế này.
Anh cười khẩy nghĩ, con nhỏ này ghê gớm và nóng tính quá, dù người ta có nói hay làm gì nó thì cũng phải suy nghĩ rồi mới ra tay chứ, đằng này nạn nhân của nó vừa mới dứt lời là nó đã đánh phủ đầu người ta rồi.
Nhìn trời đang mưa to, anh không hiểu tại sao trong lòng của mình có một chút hơi bồn chồn và lo lắng, anh nghe có tiếng gõ cửa.
– Mời vào…!!!
Bà Hoa bước vào trong, bà nhìn Khoa hỏi.
– Cháu có thấy Vân đâu không…??
Khoa thờ ơ trả lời bà nội của mình.
– Chắc là cô ấy đi loanh quanh ở đâu đó thôi…!!!
Bà Hoa lo lắng nói.
– Cháu không biết là trời đang mưa à, trời lại tối như thế này mà con bé Vân có thể bỏ đi đâu được chứ…!!!
Hai người còn đang thắc mắc không biết là Vân đã đi đâu thì cô giúp việc vào.
Cô bưng cho Khoa một tách cà phê, nghe bà Hoa nhắc tới Vân, cô trả lời.
– Lúc nãy Vân nhờ cháu mở cổng cho nó về rồi…!!!
Bà Hoa kinh ngạc hỏi Hồng – cô giúp việc.
– Vân về lúc nào, rõ ràng lúc bà đi ngủ, bà đã dặn nó là lên phòng của nó để tắm rửa và nghỉ ngơi rồi cơ mà, tại sao tự nhiên nó lại bỏ về là thế nào…!!!
Khoa như kẻ trộm sợ bị bắt quả tang, anh giả vờ hỏi Hồng.
– Chị thấy nó về lâu chưa, và trước khi về Vân có mang theo ô dù hay là cái gì khác không…??
Hồng lễ phép trả lời chủ của mình.
– Cô ấy không mang theo cái gì cả, mà hình như cô ấy đang tức

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT