watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:59 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16659 Lượt

anh chàng đang nghĩ lung tung ở trong đầu. Chưa có lúc nào Duy lại lo sợ vu vơ như lúc này. Duy thấy dấu hiệu cảnh báo ở khắp mọi nơi. Anh chàng nhìn Vân thật kỹ, Duy muốn xác định xem Vân có tình cảm hay một ý nghĩa gì đó đối với Khoa hay không nhưng anh chàng đành chịu. Vân ngược lại, con nhỏ không nghĩ ngợi hay lo lằng về bất cứ điều gì cả.Con nhóc đang say sưa mân mê những que diêm xanh đỏ.
Vân ngước đôi mắt trong veo và tò mò lên hỏi Duy.
– Tôi có thể đem

những que diêm này về nhà của mình coi như là quà tặng hay không…??
Duy nhìn bàn tay của Vân đang khum lại, những que diêm đang nằm in trong lòng bàn tay của Vân. Duy lấy ngón trỏ khẽ sờ nhẹ lên chúng. Một ý nghĩ trẻ con và tinh nghịch hiện lên trong đầu của Duy, anh chàng khẽ mỉm cười bảo Vân.
– Tại sao lại không. Cô có muốn ngày nào chúng ta cũng đến đây ăn coi như là điểm hẹn và cùng nhau sưu tầm những bao diêm rồi đút vào trong một cái lọ hay không…??
Vân mỉm cười sung sướng đáp lại.
– Tôi và anh ngéo tay ước hẹn với nhau nhé. Nếu ai làm sai lời hứa thì sẽ bị phạt, anh có chịu không nào…??
Duy bật cười thật tươi, anh chàng không ngờ con nhỏ còn trẻ con hơn cả mình. Nó đã gần 17 tuổi rồi mà còn ngéo tay làm tin nữa chứ. Nhưng mà cũng thú vị đấy. Duy chì ngón út bên tay phải của mình ra, anh chàng nheo mắt bảo Vân.
– Chúng ta ngéo tay đi nào…!!!
Vân chìa ngón út bên tay trái ra. Hai người cùng mỉn cười rồi cùng móc hai ngón tay vào nhau. Trong một giây họ như trở về tuổi thơ của mình. Họ quên đi mọi thứ trong lòng chỉ có niềm vui và một nỗi nhớ tràn ngập những ký ức mà đã lâu rồi dòng chảy của thời gian và những lo toan làm cho họ quên đi.

Vân nhìn đồng hồ treo tường của nhà hàng. Thấy đã hơn mười giờ rồi, con nhỏ giục Duy.
– Chúng ta về thôi. Tôi không muốn bố mẹ, ộng nội và mẹ của anh lo cho chúng ta…!!!
Duy nhìn đồng hồ đang đeo ở tay. Anh chàng nói.
– Cô có muốn đi đâu đó chơi rồi trở về nhà hay không…??
Vân muốn được hít thở không khí bên ngoài nhưng đã khuya như thế này rồi còn đi đâu được nữa. Vân chán nản nói.
– Để hôm khác đi anh. Trời lại đang mưa to và cũng quá giờ đi ngủ rồi, tôi không muốn sáng mai đi làm muộn…!!!
Duy nghe Vân nhắc đến việc làm. Anh chàng không yên tâm để Vân và Khoa một mình với nhau. Anh chàng yêu cầu.
– Cô không thể nào nghỉ việc ở đó được hay sao…??
Vân nhắc Duy.
– Anh đừng quên những gì mà anh hứa với tôi đấy nhé. Nếu anh vi phạm tôi sẽ không tuân thủ theo lời của anh nữa đâu, lúc đó anh đừng nói tôi là người bội ước trước…!!!
Duy lặng thinh nghĩ ngợi. Anh chàng không muốn Vân đến công ty của Khoa làm việc tí nào. Nếu Khoa là một ông chú hay một ông bác thì Duy còn yên tâm cho Vân đi nhưng Khoa vừa đẹp trai, vừa nam tính lại giàu có như thế kia làm sao anh chàng để cô vợ xinh đẹp của mình dành tám tiếng một ngày bên Khoa được.
Nhưng Duy lấy lí do gì để ngăn cản Vân đây. Con nhỏ đến đó là để làm việc, Duy cũng không muốn một cô vợ suốt ngày chỉ biết chưng diện và không muốn làm gì cả. Duy thấy bản thân mâu thuẫn quá, một nửa anh chàng thích những cô gái thông minh, có thể nói chuyện và bàn luận với anh chàng mọi vấn đề nhưng mặt khác Duy không muốn người con gái của mình thông minh và mạnh mẽ quá vì như thế cô ấy đâu cần anh chàng bảo vệ và lo lắng cho cô ấy.
Duy thẫn thờ như một người mất hồn. Duy bây giờ không còn giống Duy của lúc trước nữa, chỉ trải qua có một buổi chiều và gần mấy tiếng đồng hồ vào buổi tối với Vân, Duy cảm thấy như đã trôi qua một thế kỉ. Vân là định mệnh và là người thích hợp cho Duy lựa chọn để trở thành một người bạn tri kỉ suốt đời hay chỉ là một người bạn bình thường của Duy mà thôi. Đây là câu hỏi mà Duy vẫn chưa trả lời được, Duy hy vọng trong ba tháng thử thách Duy sẽ có được một câu trả lời thỏa đáng cho mình.

Vân đứng lên, con nhỏ khẽ liếc về phía bàn của Khoa. Vân bối rối khi bắt gặp ánh mắt của Khoa. Cả hai vội vàng quay đi. Vân không hiểu thái độ của sếp sao lại lạ lùng như thế, tại sao Khoa không mắng chửu khi biết Vân rảnh rỗi đi chơi mà không chịu đi làm như mọi khi mà lại im lặng và không có biểu hiện gì. Không lẽ hôm nay sếp tự nhiên tốt tính. Vân bảo Duy.
– Anh ngồi đây đợi tôi một chút nhé. Tôi cần sang chào sếp của mình một tiếng…!!!
Vân bước sang bên bàn của Khoa. Con nhỏ thấy Dung và Khoa đã uống gần hết mấy chai rượu, Dung đỏ bừng cả mặt lên vì uống quá nhiều, còn Khoa cũng đang ngất ngà ngất ngưỡng. Vân tròn mắt nhìn hai người và thắc mắc tại sao họ lại uống rượu như điên thế này. Không lẽ hai người đang có chuyện gì buồn.
Vân lễ phép nói.
– Chúng em có chuyện nên về trước đây. Chúc hai anh chị ở lại vui vẻ…!!!
Vân định quay bước đi. Khoa nhếch mép lên, anh chàng nhìn Duy một cái rồi bảo Vân.
– Cô vui vẻ quá nhỉ, tôi tưởng hôm nay gia đình hai bên của cô họp mặt để bàn chuyện cưới xin của hai người thế mà tôi lại thấy cô rảnh rang đi hẹn hò với anh ta. Cô định lừa dối tôi như một đứa trẻ hay sao…??
Vân nghe giọng nói tức giận và cay cú của sếp. Vân tưởng mình lừa dối Khoa nên mới bị Khoa mắng, con nhỏ đâu có biết là anh chàng đang ghen nên mới làm như thế.
– Em xin lỗi, em hứa sáng mai sẽ đi làm sớm…!!!
Khoa rót rượu vào ly, anh chàng hối thúc Dung.
– Sao cô không uống nốt ly rượu của cô đi. Sau khi uống xong ly rượu này chúng ta cũng nên về nhà để nghỉ ngơi vì cũng đã khuya lắm rồi…!!!
Dung nhìn Vân đầy oán trách. Vân ngơ ngác không hiểu, con nhỏ luôn bị Dung ghét dù Vân không làm gì cô ta cả. Vân nhớ những lúc Dung gặp Vân trong văn phòng của Khoa, cô ta bao giờ cũng nói mai mỉa vài câu hay nhìn Vân như muốn đánh cho Vân vài cái tát. Vân nghĩ mãi cũng không ra được lý do Dung thù ghét mình.
Vân nhìn Khoa và Dung, con nhỏ tưởng hai người là người yêu nên mới rủ nhau đi ăn và uống rượu sau giờ tan cả ở công ty. Vân mỉm cười nói.
– Em đi đây…!!!
Vân bước đi luôn, con nhỏ thích thú nghĩ.
– Không ngờ ông sếp khó tính của mình cũng có người yêu. Nhưng điều ngạc nhiên nhất là ông ta lại đi yêu cô thư ký. Hay thật, bà nội của anh ta chắc sẽ vui lắm khi biết anh ta có người yêu…!!!
Duy thấy nụ cười tươi rói của Vân. Anh chàng nhìn về phía bàn của Khoa. Duy không thấy biểu hiện ghen tuông hay tức giận của Vân khi biết Khoa đi với một người con gái khác. Anh chàng lẩm bẩm.
– Không biết cô ta có yêu anh chàng giám đốc của cô ta hay không. Mình hy vọng hai người không có bất cứ dấu hiệu tình cảm gì nếu không mình phải làm sao đây vì hình như mình không chỉ coi Vân là bạn mà còn có một cảm giác nào đó đang dâng lên ở trong lòng của mình thì phải…!!!
Duy ngu ngơ không hiểu gì cả, mười tám năm qua anh ta không yêu ai và không trải qua những cảm giác hồi hộp, bồn chồn và ghen tuông khi biết người con gái mà mình quen được một người con trai khác để ý và quan tâm đến. Mặc dù hơi ngốc ngếch nhưng cái gì diễn ra trong tự nhiên và trong thầm lặng bao giờ cũng đẹp và tinh khiết hơn một kẻ lõi đời nhưng không được trong sáng và hồn nhiên như tình cảm của họ.
Vân vui vẻ giục Duy.
– Chúng ta đi về thôi…!!!
Trên tay của Vân là một bao diêm màu xanh rất xinh. Con nhỏ mâm mê nó như một báu vật. Vân muốn khi trở về khách sạn, con nhỏ sẽ sếp những que diêm này thành hình một con hạc đầy màu sắc. Vân đoán nó chắc là sẽ đẹp lắm, Vân muốn tặng nó cho Duy khi hoàn thành xong.
Vân quay nghiêng người sang trái con nhỏ ngây thơ hỏi Duy.
– Chúng ta có cần trả họ tiền thức ăn hay không. Tôi sợ nếu mình đưa hai tấm vé kia ra nhỡ họ không nhận thì sao…??
Duy trấn an Vân.
– Cô không cần lo về vấn đề đó, nếu họ không nhận tôi sẽ trả họ bằng tiền…!!!
Chị phục vụ lúc nãy bước đến, chị lịch sự hỏi Vân và Duy.
– Quý khách đã dùng bữa xong chưa ạ…??

Vân gật đầu nói.
– Bọn em đã dùng xong rồi. Chị làm ơn dọn bàn dùm cho em…??
Duy khẽ mỉm cười, anh chàng thấy con nhỏ với ai nó cũng lịch sự và lễ phép ngay với những người làm công của anh chàng, con nhỏ cũng cung kính như họ là bề trên của con nhỏ vậy. Thái độ tôn trọng của Vân với người khác không có gì là xấu cả nhưng đôi khi với người khác nhất là với những người làm thuê cho mình, chúng ta cần phải thể hiện cho họ biết ai mới làm chủ, có như thế những mệnh lệnh ban ra họ mới nghiêm chỉnh tuân theo.
Duy nghĩ.
– Mình cần phải dạy cho nhỏ này cách đối xử và phải ăn nói như thế nào với những người làm công trong khách sạn. Nếu không con nhỏ bị biến thành một nhân viên của họ cũng nên. Điều đó mà xảy ra thì còn gì là mặt mũi của mình nữa…!!!

Duy đưa cho chị nhân viên hai cái vé mà bà mẹ trẻ đã đưa. Chị cầm lấy, chị liếc sơ qua. Chị mỉm cười nói.
– Đây là vé ăn cơm miễn phí một lần ở nhà hàng của chúng tôi. Cảm ơn quý khách đã tới dùng bữa. Hẹn gặp lại quý khách vào lần sau…!!!
Vân mỉm cười đáp lại.
– Vâng, cảm ơn chị…!!!
Con nhỏ gật đầu thật lễ phép. Duy khoanh tay lại, anh chàng nhìn cô vợ chưa cưới thật vui mắt. Trong lòng của anh chàng đang cười thầm. Anh chàng nghĩ.
– Con nhóc này trẻ con quá, dù nó có lịch sự và ngoan ngoãn đi chăng nữa thì nó cũng phải biết dùng đúng vào những trường hợp cụ thể chứ. Tại sao với ai nó cũng áp dụng được là thế nào. Con nhóc này xem ra mình cần phải dạy nó nhiều

Trang: [<] 1, 61, 62, [63] ,64,65 ,92 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT