|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
thứ đây…!!!
Duy đứng dậy, anh chàng khẽ liếc xéo về phía bàn của Khoa. Duy thấy Khoa cũng đang nhìn Vân, Duy đọc được trong ánh mắt của Khoa chứa đựng những nỗi buồn, sự tiếc nuối và một chút hờn ghen. Duy giật mình lẩm bẩm.
– Tại sao tên kia lại nhìn Vân bằng ánh mắt đó. Không lẽ anh ta đã thích con nhỏ này thật rồi. Khỉ thật, nếu thế thì không được ổn cho lắm, ngày nào họ cũng được ở bên nhau trong khi mình chỉ được gặp con nhỏ này vào buổi tối mà thôi. Mình phải làm sao bây giờ…!!!
Duy thở dài, tự nhiên trong lòng của Duy một sự lo lắng và bồn chồn dâng lên. Duy không hiểu là tại sao kể từ lúc gặp Vân anh chàng không còn là chính mình nữa. Duy hay lo sợ vu vơ và nỗi lo lắng này ngày càng tăng nhất là khi biết ông sếp của Vân là một anh chàng đẹp trai, phong độ và có những thứ không kém gì Duy. Duy sợ anh ta gặp Vân trước và ở bên Vân nhiều hơn thì thế nào cũng có cơ hội nhiều hơn Duy.
Duy không chịu đựng được tình trạng này nữa, anh chàng cầm lấy tay của Vân rồi kéo đi theo mình. Trước khi đi anh chàng còn nhìn Khoa thêm một lần nữa. Ánh mắt của Duy đầy cảnh giác và có một chút chiếm hữu.
Khoa thở dài nhìn theo bóng dáng của hai người, anh chàng cũng buồn không kém gì Dung. Có lẽ hai người yêu đơn phương nên có thể thấu hiểu được tình cảm và lòng dạ của nhau. Nhưng có một điều Khoa không hề biết Dung yêu mình. Trong con mắt của Khoa, Dung mãi vẫn chỉ là một cô thư ký biết việc mà thôi. Đó là lí do vì sao mặc dù Khoa không ưa và không thích cái tính cách hay xen vào chuyện của người khác của Dung, anh chàng vẫn giữ Dung ở bên cạnh.
Dung nhìn theo ánh mắt của Khoa. Cô ta đau khổ nghĩ.
– Tại sao mình ngồi kế bên anh ấy mà anh ấy không hề nhìn mình một cái và tại sao anh ấy không cảm nhận được trái tim của mình đang bị rỉ máu vì anh ấy…!!!
Dung đau khổ quá, mối tính trong câm lặng suốt một năm qua làm cho trái tim của Dung thêm nhức nhối, cơ thể như bị một khối đá đè nặng và trí óc của Dung như bị u mê. Cô ta đau cả đầu, đôi mắt díp lại. Dung chìm sâu vào trong giấc ngủ.
Khoa nhìn theo bóng dáng của Duy và Vân cho đến khi họ đi khuất khỏi tầm mắt của Khoa. Anh chàng mới không nhìn theo họ nữa. Khoa định hỏi Dung.
– Cô có muốn chúng ta về nhà luôn không…??
Anh chàng kinh ngạc vì Dung đã lăn ra ngủ mất rồi. Khoa khẽ gọi Dung.
– Dung…Cô bị làm sao thế…??
Khoa gọi Dung hai ba lần mà không nghe cô ta trả lời. Khoa chán nản lẩm bẩm.
– Chắc là cô ấy uống say tới mức không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Mình phải làm thế nào đây. Nhà của cô ấy ở đâu mình cũng không biết, đưa về nhà của mình thì không được, hay là mình thuê một phòng ở một khách sạn nào đó cho cô ấy ngủ qua đêm nay. Chắc chỉ còn có cách đó thôi…!!!
Khoa gọi Dung thêm bốn năm lần nữa nhưng không có tác dụng. Dung vẫn ngủ say như chết. Mấy chai rượu làm cho Dung dễ dàng đi vào mộng ảo.
Vân đi thẳng ra cửa. Con nhỏ không hề quay đầu nhìn Khoa và Dung một lần nào. Trong đầu của con nhỏ lúc này đang nghĩ về việc gấp một con hạc bằng những que diêm xanh đỏ trên tay. Duy nắm chặt lấy tay trái của Vân, anh chàng khẽ bóp nhẹ vào tay của Vân. Hình như Duy đang nghĩ gì đó rất dữ trong đầu và điều này không được tốt đẹp cho lắm nên anh chàng khẽ rùng mình một cái.
Vân vô tư hỏi Duy.
– Anh thấy cuộc sống ở đây thế nào. Có khác cuộc sống ở bên kia của anh nhiều không…??
Duy đưa đôi mắt quan sát xung quanh. Mọi thứ chìm trong bóng tối, nhưng sự ồn ào và náo nhiệt chưa bao giờ dứt ở đây. Nhiều nhà hàng và quán xá vẫn tấp nập khách ra và khách vào. Họ ăn uống và nói chuyện vui vẻ, mọi thứ lúc nào cũng vội vã và không bao giờ kết thúc. Duy trả lời Vân.
– Tôi nghĩ ở đâu cũng như thế mà thôi. Mỗi nơi có cái hay và có cái giở của nó. Nếu cô thích một ngày nào đó cô cũng phải theo tôi sang bên đó vì nếu chúng ta nên đôi thì đương nhiên cô phải xuất giá theo chồng rồi…!!!
Vân đang mải nhìn mấy cái bóng đèn nhấp nháy của nhà hàng. Trong lòng của con nhỏ cảm thấy ấm áp khi được ở bên Duy. Vân coi Duy là một người bạn đặc biệt, có lẽ điều này hơi kì lạ đối với Vân vì tuy con nhỏ có nhiều bạn học là nam nhưng Vân cảm thấy Duy có một cái gì đó khác với những thằng con trai cùng lớp với Vân. Cảm giác khi được ở bên Duy khác hoàn toàn với cảm giác khi ở bên họ.
Vân thấy trái tim của mình đập thật nhanh và trong mọi thứ mà Vân làm con nhỏ đều muốn Duy được vui. Vân tự hỏi bản thân là tại sao lại kỳ lạ như thế. Vân cũng không hiểu và không thể nào trả lời nổi cho bản thân mình. Vân trải qua 16 năm trong niềm vui, vô tư và trong sáng. Con nhỏ chưa bao giờ có cảm giác rung động hay hồi hộp khi ở bên bất cứ thằng con trai nào nhưng khi gặp Duy mọi thứ dường như thay đổi.
Vân không thể nào ăn nói chanh chua hay ương bướng được nữa. Con nhỏ bị Duy kiểm soát mất rồi. Đối với bố mẹ và ông nội, Vân vẫn ương bướng và nghịch ngợm như thường nhưng khi đứng trước Duy, Vân lại trở nên dịu dàng và thật nữ tính, con nhỏ nghĩ có lẽ nó đã bị điên nên mới hành động khác xa với bản tính của bản thân như thế. Nhưng thật sự con nhỏ có bị điên hay không thì hãy để cho thời gian trả lời cho con nhỏ.
Trời đã dứt cơn mưa, không khí trong lành và những cánh lá đung đưa trong gió. Hơi lạnh ùa về làm cho Vân hơi co người lại, chiếc áo cộc tay và hơi mỏng không đủ làm ấm cơ thể của Vân. Con khỏ khẽ suýt xoa một cái. Duy thấy Vân bị lạnh, anh chàng khoác áo của mình cho Vân. Duy nói.
– Chúng ta đi về thôi…!!!
Vân cảm thấy hơi ấm đang lan truyền khắp toàn thân. Chiếc áo khoác vẫn còn lưu giữ lại được hơi ấm của Duy nay nó được truyền lại cho Vân. Con nhỏ mỉm cười nói.
– Vâng, chúng ta đi về thôi…!!!
Duy không nói gì, anh chàng nắm lấy tay của Vân đầy tin tưởng và dịu dàng. Anh chàng tài xế đã ngồi đợi hai người ở trong xe từ khi nào rồi. Thấy Duy và Vân bước ra. Anh ta vội vàng bước xuống rồi mở cửa xe cho hai người. Vân nói.
– Cảm ơn anh vì đã đợi bọn em. Em xin lỗi vì làm phiền anh…!!!
Duy thở dài không nói gì, anh chàng nghĩ.
– Bệnh lịch sự và không biết dùng đúng chỗ của con nhỏ này ngày càng thêm nặng, mình mà không ra tay dạy bảo và chấn chính nó sớm thì càng ngày nó càng bị nhiễm nặng hơn. Bắt đầu từ ngày mai mình sẽ dành ra mấy tiếng dạy nó mọi thứ cần thiết mới được, cứ để tình trạng này diễn ra mình hết chịu nổi nữa rồi…!!!
Anh chàng tài xế xúc động. Từ khi làm tài xế cho người khác, anh ta ít được người đi xe cảm ơn và nói những câu dễ nghe như Vân. Anh ta ân cần đáp lại.
– Dạ, không có chi vì đây là trách nhiệm và bổn phận của tôi nên cô không cần phải áy náy vì điều đó đâu …!!!
Anh ta mở cửa xe, khởi động máy rồi lái xe đi. Vân thắt dây an toàn, con nhỏ mân mê hộp diêm trong tay. Vân lơ đãng nhìn ra hai bên đường. Vân thấy những hàng cây đang lùi lại về phía sau khi xe chạy qua. Vân cảm nhận được một nỗi buồn mênh mang, Vân nghĩ.
– Không biết sau ba tháng, mình và Duy sẽ ra sao. Có lẽ mình và anh ta sẽ trở thành những người bạn tốt và có lẽ mình và anh ta không bao giờ còn gặp lại nhau nữa…!!!
Vân nhắm mắt lại. Con nhỏ cảm thấy buồn nếu phải xa cách Duy. Vân thở dài, Vân mong mọi chuyện được diễn ra theo đúng ý nguyện của Duy và Vân. Vân không muốn có bất cứ một sự hối tiếc nào, con nhỏ sợ nếu như bản thân chọn lựa sai, con nhỏ sẽ phải đau khổ cả đời. Vân chưa yêu ai và chưa bao giờ thích ai, con nhỏ cũng không được dạy phải như thế nào mới là yêu và phải như thế nào mới là thích. Vân vẫn còn ngu ngơ và bé dại lắm vì năm nay nó mới có 16 tuổi, cái tuổi vẫn còn non dại và vẫn còn quá bé để hiểu hết được ý nghĩa của hai từ “tình yêu”.
Duy cũng có hơn gì Vân. Anh chàng mặc dù hơn Vân hai tuổi và mặc dù anh chàng thông minh hơn nhưng đứng trước vấn đề này anh chàng chỉ biết thốt lên ba câu “khó hiểu quá”. Duy không hiểu là tại sao đứng trước một vấn đề khó khăn về kinh tế hay bất cứ vấn đề gì, Duy có thể hiểu được và giải quyết được ngay nhưng đứng trước vấn đề tình cảm của bản thân, Duy lại tưởng mình mới học lớp một. Anh chàng cần có thời gian để quen dần với việc anh chàng có một cô vợ chưa cưới và quen dần với trái tim lúc nào cũng đập gấp gáp, trong lòng lúc nào cũng hồi hộp, lo lắng sợ ai đó cướp mất Vân. Suy nghĩ trong đầu lúc nào cũng căng cả lên, và trống rỗng khi được ở gần và ôm con nhỏ.
Duy thấy mình đang thông minh hóa dốt và đang khôn hóa dại. Có lẽ anh chàng đã bị người ta lập trình lại trí não nên mới không thể nào hiểu nổi bản thân của mình nữa.
Vân thiu thiu chìm dần vào trong giấc ngủ. Con nhỏ khẽ nghiêng người sang bên trái gần cửa kính xe ô tô. Duy ngồi lặng thinh suy nghĩ nên không để ý nhiều đến Vân. Đến khi anh chàng quay lại nhìn Vân, thấy con nhỏ đang ngả nghiêng vì ngủ. Duy lắc đầu vì không tài nào hiểu được cái tính hơi một tí là lăn ra ngủ của Vân. Con nhỏ đã ngủ gần mấy tiếng vào buổi chiều rồi mà mới có hơn mười giờ đêm nó đã lăn ra ngủ như thể cả ngày hôm nay nó phải thức suốt.
Duy sợ đầu của Vân bị đập mạnh vào cửa kính xe ô tô khi gặp ổ gà, Duy ngập ngừng nửa muốn ngả đầu của Vân vào vai của mình nửa lại ngại không dám làm. Cái xe lắc nghiêng khi tránh một chiếc xe máy đi thật ẩu và phó ng vượt qua khi xi nhan sang đường. Duy hoảng hồn vội ôm lấy Vân. Con nhỏ giật mình vì cơ thể bị kéo
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




