|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Yul , con bé vội vàng đến bên , rồi rụt rè cảm ơn hắn .
- Cám … cám ơn anh !
Vừa nhìn thấy con bé , Yul đã quay ngoắt đi , hắn lạnh lùng .
- Có chuyện gì mà cám ơn !
- Vì … vì … vừa nãy … chẳng phải anh đã giúp tôi sao ?! Đôi cánh đó …
- Chẳng có đôi cánh nào hết ! Tôi không biết ! Đi ngủ đây .
Nói rồi , Yul gạt phắt đi rồi vội vàng nhảy thẳng lên giường , hắn trùm chăn lại , quay đi chỗ khác , lòng hậm hực nghĩ về những chuyện đã xảy ra … cái hôn đó … cứ khiến Yul phải đăm chiêu mãi … Hắn không biết ! Nhưng thực sự là hắn đã rất giận . Đó là những cảm xúc khó hiểu luôn dâng trào khi thấy Xư Bi thân mật với bất kỳ ” một thằng con trai ” nào khác . Yul không muốn thế , nhưng cũng không thế thản nhiên nói thẳng ra được . Đó là sự tự tôn . Yul coi trọng điều đó … và Yul vẫn luôn giấu mình trong cái vỏ bọc khép kín thật khó chịu như vậy .
Thấy Yul cứ chối đây đẩy , mặc dù biết , nhưng Xư Bi cũng đành thở dài , nó bỏ qua … rồi ngại ngùng mãi mà không dám nhảy lên giường ngủ … vì bên cạnh là Yul >””
………………………
Sau khi tất cả mọi người đã trở về phòng , Xư Bi và Chun cũng vậy , YuMi mới từ từ bước ra bờ biển , cầm một miếng xúc tu đã bị sóng đánh dạt vào bờ trên tay … nó khẽ rít lên cay cú khi thấy con quái vật của mình đã bị biến thành món bạch tuộc nướng . Nỗi hận đối với Xư Bi dâng lên đến nghẹn họng , con bé nhất quyết phải trả thù , hai hàm răng nó nghiến vào nhau lên tiếng cành cạch nghe mà ghê rợn …
Bỗng , từ phía xa , có một người mặc áo choàng đen , khăn phủ kín toàn thân từ từ bước tới . Bất thình *** h xuất hiện phía sau YuMi , hắn khẽ đặt bàn tay chỉ còn xương khốc của mình lên vai nhỏ , rồi thì thầm bằng giọng mũi .
- Thưa tiểu thư ! Việc gì người phải quá đau buồn và tổn hao quân lực vì con nhỏ đó như vậy ! Chỉ cần sử dụng một chút sức mạnh và đầu óc , sẽ khiến nó phải ra đi thôi mà …
YuMi khẽ quay đầu lại nhìn người mặc áo choàng đen đang khúm núm , rồi nhoẻn miệng cười đầy nham hiểm .
- Thật vậy sao … Hắc Linh Sứ ?!
Chap 19 : Chiếc vòng .
***
Chiếc vòng – một định mệnh gắn kết giữa hai con người …
Liệu có thể dễ dàng làm mất ?!
Hãy suy nghĩ . Bạn sẽ tìm ra câu trả lời .
Đừng để bóng tối làm cho mù lòa tâm trí …
Sáng suốt lên !
———————–
Sáng hôm sau , khi vừa thức dậy … nó đã chẳng còn thấy Yul đâu nữa rồi . Có lẽ , hắn chẳng muốn phải ở bên cạnh con bé lâu đâu … nó thầm nghĩ vậy rồi lại thở dài nhoài dậy , đủng đỉnh tiến tới cái tủ quần áo để chọn một bộ sao cho thật là phù hợp với buổi leo núi ngày hôm nay .
Lọc cọc một hồi , cuối cùng nó cũng đã chọn được một bộ ưng ý , xinh xắn năng động – đúng chất Na Xư Bi !
………….
Lon ton chạy lại phía đại sảnh , nơi có Jen và đám bạn đang đứng chờ nó đã lâu . Vừa thấy con bé xuất hiện , Chun đã nhăn mặt càu nhàu …
-Cậu làm gì mà lâu la thế hả !!
-Hì ! Tớ ngủ quên đi mất !
-Hừ … lần sau mà còn lề mề như thế nữa là tụi tớ bỏ lại luôn đó !
-Hee ! Biết rồi mà ! Xuất phát thôi ^__^!
Trước khi lên núi , thầy hiệu trưởng còn đến từng lớp để phát cho mỗi đứa một cây gậy giữ thăng bằng , bởi đêm qua trời mưa to nên đường trơn dữ lắm , phải cẩn thận !
* Cơn mưa ấy là do đợt bão mà hai đứa tạo ra đấy !
……………………
Lóc cóc trèo lên đến lưng chừng núi , bỗng … trời tự dưng tối sầm lại , rồi đen kịt , mỗi lúc một mịt mù khiến cho đứa nào đứa nấy đều hết sức hoảng sợ , cái Xư Bi cũng vậy . Trong cơn hoang mang , bỗng , có một kẻ nào đó đã giở trò , đánh tráo từ chiếc vòng trên tay Xư Bi , chuyển thẳng vào túi áo của anh Jen , khiến hắn tự dưng có cảm giác nằng nặng … Nhưng ngay lập tức , khi chuyện đó vừa diễn ra xong xuôi thì bầu trời xám xịt cũng dần quang trở lại , mau chóng trở về cái vẻ trong sáng vốn có của nó khiến cho ai nấy đều bình tâm đi tiếp . Jen và Xư Bi cũng tuyệt nhiên chẳng để ý gì về sự thay đổi trong chốc lát đó cả , họ vẫn tiếp tục cố gắng leo lên ngôi chùa trên núi . Còn cái YuMi , nó cười thầm .
…………………………….
Hì hục mãi mới leo lên tới được đỉnh núi , nơi mà có các nhà sư cư ngụ trên một ngôi chùa cổ tại đó – rất khang trang và thanh tịnh .
-Không khí ở đây dễ chịu thật ! – Cái Xư Bi hít hà !
-Ừm … tiện cho việc tụng kinh ! – Cái Chun lại cười toe !!
- Ặc ! Cậu đi mà tụng kinh ấy ! – Con bé nhăn nhó .
” Kengggggggg !!! ” – Hai đứa đang mải ngồi chí chóe , bỗng … có tiếng chuông chùa bất ngờ vang lên như âm vọng cả không gian , đánh thức cả một vùng rừng núi bởi bản nhạc thiên thần này … Hai con nhóc cũng giật mình đứng dậy , lóc cóc đi theo ông trụ trì tới một ngôi đền cổ , nơi mà tất cả mọi người đã tập trung đầy đủ đề chờ viết sớ (?!).
-Cái gì thế nhỉ ?! – Chun tò mò khi nhìn thấy mọi người đang cắm cúi viết …
-Không biết ! Lại đằng kia hỏi đi ! – Vừa nói , nó vừa kéo tuột tay con bé chạy lại phía Jen , nơi mà anh cũng đang đung đưa cây bút , trầm tư nghĩ ngợi về một cái gì đó mơ hồ … mà nó không biết !
Ngồi phịch xuống cùng Chun , Xư Bi hí hửng ngó sang tờ giấy Jen đang viết … thì hắn vội vàng giật lại , có vẻ ngượng ngùng . Con nhóc nheo mày , nó lại xị mặt một cách khó hiểu vì hành động ấy .
-Anh đang viết cái gì vậy ?! … À … cả mọi người nữa ?!
Jen ậm ừ , rồi rụt rè đặt tờ giấy đang cất lên mặt bàn , nhưng vẫn cố che đi , có vẻ như không muốn cho Xư Bi thấy … và tất cả mọi người cũng vậy . Bấy giờ , trụ trì mới lại gần giải thích .
-Chắc các con tới muộn nên không biết . Đây là một truyền thống dành cho người đến thăm chùa . Mỗi người sẽ nhận được một tờ sớ để tự viết về những suy nghĩ dành cho một vài người bạn thân nhất của mình . Sau đó treo chúng lên cây cổ thụ kia , để mọi người cùng nhau chọn lựa , tìm hiểu xem suy nghĩ của bạn mình về mình như thế nào …
-Cũng hay đấy chứ ! Thầy cho con một tờ được không ạ ! – Sư vừa dứt lời , con bé cũng chợt reo lên thích thú rồi xin một tờ ngay , Chun cũng vậy .
Nói rồi , hai đứa liền nhận lấy giấy và cắm cúi viết …
Đầu tiên , chúng phải chọn người đã , nhìn xung quanh , hai đứa nháy mắt với nhau … rồi nghĩ thêm vài nhân vật quan trọng trong cuộc đời mình để suy ngẫm . Ngẫm đủ rồi thì bắt đầu viết thôi !
………………….
Một lát sau , sau khi công việc viết lách đã xong xuôi , Chun cùng Xư Bi hí hửng chạy lại cây cổ thụ , con nhóc nhíu mày nhìn nhỏ bạn , cười tinh nghịch .
-Hey ! Cậu viết gì về tớ thế ! – Xư Bi nháy mắt đầy nghi hoặc .
-He he , cứ chờ đấy ! Chút nữa đọc sau … – Vừa nói , Chun vừa nhoẻn miệng cười nham hiểm .
……..
Nhún … nhún … Xư Bi cứ nhún mãi , cố gắng với một cách khó khăn lên cái cành cao nhất mà nó muốn chọn , bởi tất cả các cành xung quanh đều bị chiếm đóng hết cả rồi . Nhảy xuống , nó đành thở dài thườn thượt vì thất vọng – ” chắc mình không treo được rồi ! ” .
Đang nản chí , định bỏ đi , thì … bỗng , Yul xuất hiện , hắn chợt nắm lấy tay con bé , rồi với nó lên thật cao , tới gần đỉnh của ngọn cây ấy để mắc cho bằng được tập sớ màu hồng . Vừa mắc , nó vừa mỉm cười e ngại . Nhưng , nụ cười ấy cũng đột ngột biến mất , khi Yul vô tình nhìn thấy chiếc vòng trên tay con bé mà hắn tặng đã chẳng còn đâu nữa . Bất giác mím môi , Yul cảm thấy tim mình chợt nhói … khi chưa hiểu rõ chuyện gì . Hắn lạnh lùng buông tay xuống , rồi nhìn thẳng vào mắt còn bé , đầy nghi hoặc …như thể là đang hỏi cung nó vậy , làm con bé sợ !
-Chiếc vòng đâu rồi ?!
Yul vừa dứt lời , nó cũng bối rối giơ tay lên , nhưng rồi lại vội vàng rụt xuống … vì lo sợ .
-Chiếc vòng ?! À … nó đây … Ơ …
Nó ngơ ngác nhìn lên cổ tay mình … và hết sức bàng hoàng vì tuyệt nhiên không thấy chiếc vòng đâu cả ?!!
” Không thể nào !! ” – Con bé khẽ lắc đầu lo sợ , nó đưa mắt nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng của Yul mà tái dại đi vì e ngại … liệu hắn có giận không ?!
Nhưng hình như là giận lắm , trông Yul « nóng « thế kia cơ mà ! Đôi mắt cứ phừng phừng lên vì rực lửa . Yul khẽ nhếch môi cười , một nụ cười thật khinh khỉnh mà cũng đầy chua chát . Nó muốn nhắm mắt làm ngơ mà không thể . Trước cái vẻ nóng giận bề ngoài ấy , có lẽ , bên trong … Yul cũng đang đau lòng lắm ! Nó cảm nhận được thế mà ! Và nó đúng .
………………..
Yul quay đi , lòng hắn trĩu nặng , lo lắng về một cái gì đó thật mơ hồ … Một nỗi lo , không phải chỉ vì chiếc vòng , mà nó thật ý nghĩa … Chắc con bé cũng chẳng coi trọng chiếc vòng đó đâu , cũng giống như đối với Yul vậy . Con bé cũng chẳng coi hắn ra gì cả ! Nghĩ thế , Yul lại càng giận , hắn nắm chặt bàn tay mà như muốn đấm tan cả quả núi … Nhưng không thể , phải kiềm chế cảm xúc lại , cái nỗi băn khoăn này … là chưa từng có !
……..
Mọi người đều đi , đi cả rồi , sau khi đọc tấm sớ … Nó gỡ của Yul và Jen xuống khi nhìn thấy cả hai đều có tên mình trên đó . Vội vàng mở ra đọc , con bé thật ngỡ ngàng trước những gì Yul viết . Chỉ vẻn vẹn có hai dòng , nhưng nó thật khó tả .
” Đồ ngốc ! Cô biết chiếc vòng mà chúng ta đang đeo không ?! Cô biết ý nghĩa của nó đúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




