|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
không ?! Và cô cũng hiểu … vì sao mà tôi lại đeo nó chứ ?! Vì vậy … đừng làm mất nhé ! Con sâu ăn tạp điên khùng … “
Ặc !! Có phải không vậy !!! Đến viết sớ mà hắn cũng chọc nó nữa !! Hắn mới thật là điên khùng ! Khiến cho người ta phát tức … nhưng mà lạ … vì những lời hắn viết … nó in sâu , và cần phải suy ngẫm … Suy ngẫm xong thì lại chợt giật mình ! Chẳng nhẽ những gì hắn nói là đúng ! Chẳng nhẽ hắn cũng nghĩ vậy ?! Chẳng nhẽ … hắn coi chuyện này quan trọng lắm sao ?! Thế thì lại càng không ổn rồi … Nó đã làm hắn thất vọng , nó đã làm hắn mất lòng tin … Chắc hẳn là hắn đang giận nó lắm ! Khó mà bỏ qua … Con bé thầm mím môi nghĩ ngợi , rồi nó lại thở dài , mở bức sớ thứ hai – của Jen .
” Nhóc là một thiên thần ! Anh nghĩ vậy đấy ! Cho dù nhóc có đang là loài Thiện Quỷ đi chăng nữa . Hãy cố gắng nhé ! Thu bắt thật nhiều vong hồn vào . Có gì khó khăn cứ hỏi . Yên tâm là anh luôn sẵn sàng muốn giúp . Vì đối với anh , nhóc đã là một người đặc biệt ! Một người mang lại cho anh nụ cười … Nhóc tin không ?! ” …
Eo … những lời của Jen … khiến nó ấm ! Nói đúng hơn là « nóng « , nóng bừng cả mặt rồi nè ! Gấp sớ của Jen lại , mà mặt nó đỏ gay … ngượng ngùng quá ! Hi hi ^__^ ! Jen cũng thật lạ … cái gì mà đặc biệt chứ ! Vừa nói , nó vừa lấy tay đập bàn bồm bộp … như một con hâm . Nhưng gạt cái vụ ngại ngùng phấn khởi ấy sang một bên cái đã , việc quan trọng bây giờ là phải đi tìm lại chiếc vòng . Nó thầm tự nhủ , rồi vội vàng đứng dậy , chạy ngay xuống núi , mặc cho mọi người đã sắp đến sân bay , chuẩn bị khởi hành trở về thành phố .
…………………..
[ Tại sân bay "> .
Đã sắp 8 giờ rồi , Chun nhìn quanh , nhìn mãi … mà chẳng thấy Xư Bi đâu . Nó lại vội vàng chạy lại hỏi Jen xem tình hình .
-Anh Jen !! Anh có thấy cái Xư Bi đâu không ?! – Con nhóc vừa nói , vừa thở gấp hồi hộp .
Vậy mà hắn lại thản nhiên như chẳng biết chuyện gì . Thậm chí , còn ngơ ngác hỏi lại con bé .
-Hở … Không ! Ủa ! Em không thấy Xư Bi đâu à ?! Sắp bay rồi mà !!
-Thì đúng vậy , sắp bay rồi , thế mới chết chứ !!! Em đã đi tìm mãi mà chẳng thấy đâu , gọi điện thì tắt máy . Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này không biết nữa ! Con nhóc này lại định đùa chúng ta à … – Vừa nói , nó vừa nhăn nhó lo ngại . Ngoài miệng thì ra vẻ mắng nham nhảm , nhưng thực sự là rất lo … rất lo …
Thấy thế , YuMi lại thầm cười , nó khẽ chậc miệng thích thú , có vẻ đắc ý lắm lắm …
-Hà hà ! Sắp có kịch hay để xem rồi !
………..
Nhìn quanh cũng chẳng thấy Xư Bi đâu , mà máy bay thì lại chuẩn bị cất cánh . Mặc dù bực mình lắm , nhưng vẫn phải gạt bỏ tự trọng sang một bên , lần đầu tiên , thay vì nóng lòng , hắn lại vội vàng chạy vụt về phía núi … Để lại sự ngơ ngác cho tất thảy mọi người .
Vừa đi , Yul vừa làu bàu tức tối , nhìn lên chiếc vòng màu bạc đã xỉn màu trên tay , Yul lại càng bực bội . Nhưng cứ nghĩ đến việc con bé đang gặp rắc rối , nỗi lo lắng trong lòng hắn lại mỗi lúc một dâng đầy .
…………………
Vội vàng đến nỗi chẳng còn bận tâm đến đôi cánh , Yul một mình trèo lên ngọn núi , chẳng với chút pháp thuật trong tay … hắn muốn tự mình tìm thấy con bé bằng sức lực của mình … Tuy vẫn còn rất giận , nhưng lo lại càng nhiều hơn .
Một bước …
Hai bước …
… Rồi hì hục mãi …
Cuối cùng … Hắn cũng tìm thấy nó …
Con bé ngốc nghếch đang cặm cụi tìm kiếm chiếc vòng kia …
Thấy nó bị thương …
Yul vội vàng chạy lại …
Hắn gắt !
-Đồ ngốc ! Làm cái quái gì mà ra nông nỗi này hả ?!! Cô có biết mấy giờ rồi không ?! Tính ở đây làm người miền núi à !! Đúng là con sâu hồ đồ !!
Yul cứ mắng một tràng , còn Xư Bi thì chỉ biết lặng im ngồi nghe , rồi nó chợt phì cười .
-Sao anh lại tới đây …
Như bị bắt thóp , Yul chợt giật mình , rồi bất thình *** h nhấc bổng con bé lên , chẳng nói chẳng rằng , hắn bung ra đôi cánh rồi bay vụt lên không trung … đưa nó trở về dần chân núi … nhìn từ trên cao xuống dưới , cảnh vật thật là đẹp , cứ lấp lánh lung linh y như một hòn đảo phát sáng vậy ! Xư Bi mỉm cười thích thú … nhưng ngay lập tức , nó lại bị Yul hằm hè .
-Đừng có mà vội cười ! Tôi chưa bỏ qua cho cô đâu ! Về nhà tính tiếp .
Yul nói mà mặt lạnh lùng khiến nó thấy rùng cả mình , im lặng rồi run run …
………………
Kể từ ngày hôm đó , cho tới lúc về nhà , và mấy ngày hôm sau cũng vậy … Chẳng nói chẳng rằng , Yul lúc nào cũng lầm lì y như một kẻ mất hồn , lạnh lùng vô cảm . Không cách nào tiếp cận được , không khí trong nhà thì mỗi lúc một nặng nề , người hầu hay quản gia cũng đều phải kín tiếng . Không ai dám làm hắn giận ! Nó cũng vậy , vì thế lại càng im … Ngột ngạt … Con bé thấy khó thở !!
” Nó muốn bỏ đi !! Sống cùng nhà với nhau mà khắc nghiệt thế này thì chi bằng bỏ đi cho thanh thản ! ” – Ý nghĩ ấy vừa lóe lên … thì con bé cũng ngay lập tức thực hiện . Nó bỏ đi , không một ai biết !
…………………………..
Một ngày bình thường cũng như bao ngày bình thường khác , trời quang mây tạnh , nhưng ngay khi Yul vừa trở về – không thấy Xư Bi đâu , tìm khắp nhà cũng chẳng thấy … thời tiết lại nổi giông bão ầm ầm !! Người trong nhà ai nấy cũng lo sợ … sợ nó không về … sợ lại bị giáng tội oan … nhưng không ai dám hé răng vì e ngại .
Yul thở dài , ngồi lì trong phòng suy ngẫm một đêm , rồi sáng hôm sau , hắn quyết định đứng dậy , gạt bỏ lòng tự trọng sang một bên , Yul đùng đùng bước ra ngoài tìm nó .
Hắn đi tới khắp mọi nơi , tất cả những nơi mà chúng nó đã từng cùng đi qua , từ khu phố Trung – Hàn , đến phòng chơi bowling , rồi thư viện vv… Nhưng tuyệt nhiên – chẳng thấy ! Lòng lo lắng … nỗi lo sợ mỗi lúc một nhiều … hắn lo rằng con bé sẽ biến mất , hắn lo rằng con bé sẽ chẳng quay trở lại . Kìm nén cái cảm xúc này sao mà rất khó , nó khó hơn nhiều so với ngày đầu gặp mặt … Biết mà … Nếu biết trước thì đã cố giữ khoảng cách , nhưng giờ là quá muộn !
Thậm chí , ngay cả bây giờ đây , cái tôi cao ngất trời của « quý ông Yul « cũng bị bác bỏ , bởi … hắn phải tới tìm Jen – hy vọng cuối cùng để thấy được Xư Bi . Hắn mong con bé sẽ ở đó , vì chẳng còn nơi nào khác nữa , nhưng càng nghĩ , lại càng thấy bực mình ! Nếu Xư Bi mà ở đó , vừa vui , mà chắc cũng vừa nổi điên lên mất ! Cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình , Yul vừa cố tự đánh hạ bản thân , vừa lê bước mệt mỏi tới đó … cả ngày hôm nay , hắn chân trần đi tìm nó .
……………
Tới nhà Jen , Yul bấm chuông … một cách do dự . Chẳng mong gì khi Jen sẽ thấy Yul tìm đến , chắc hắn sẽ cười vào mặt mình mất . Nhưng không phải vậy , Jen cũng hết sức bất ngờ .
Bước ra khỏi căn nhà đồ sộ to như một tòa lâu đài màu trắng – tòa lâu đài giống như nơi cư trú của một thiên thần , Jen ngơ ngác khi thấy Yul xuất hiện .
Không vào khi được mời , Yul chỉ đứng ngoài lẳng lặng , hắn dõng dạc .
-Xư Bi đâu ?!
-Xư Bi ?! Cô ấy không có ở nhà anh sao ?!
Jen vừa dứt lời , Yul lại chợt thấy lặng cả người … vậy là hy vọng cuối cùng cũng dập tắt ! Chẳng còn nơi nào để đi cả … không thèm trả lời Jen , Yul ngoảnh mặt trở về …
Nhưng ngay khi hắn vừa mới kịp bước ra tới bậc cửa , Jen đã vội vàng kéo tay lại rồi đặt vào lòng bàn tay hắn một vật gì đó … to bản mà lạnh ngắt – Chiếc vòng !
Yul trố mắt nhìn , ánh mắt hắn như rung lên vì tức giận , hằn học ngước lên với ý nghĩ Jen là kẻ gây chuyện , Yul hằm hè .
-Sao anh lại có chiếc vòng này ?! Đừng có nói với tôi là « không biết « đấy !
Không phải là không biết ! Jen có biết , nhưng chỉ là ngờ ngợ , vì vậy … nghĩ gì nói đấy luôn .
- Nhật thực …
Chỉ vẻn vẹn có hai từ khiến cho Yul phải nghiêng đầu khó hiểu . Hắn chờ đợi câu trả lời tiếp theo . Jen thở dài , rồi lại nói tiếp .
-Ngày hôm ấy , sau khi có hiện tượng nhật thực bất ngờ xảy ra . Tôi không biết , nhưng cảm giác có thứ gì đó nằng nặng bỗng nhiên rơi vào túi . Có thể chỉ là cảm giác nên tôi không bận tâm , nhưng trở về nhà mới biết … lúc đó thì có lẽ đã là quá muộn . Chuyện giữa anh và Xư Bi xảy ra khiến cho tôi không tài nào tiếp cận được , đến hôm nay mới có dịp …
Nắm chặt chiếc vòng trong tay , hắn mím mỗi … rồi chợt nhớ tới sức mạnh của YuMi – chỉ YuMi mới có thể làm được điều này … hắn lại cảm thấy hối hận … hối hận vì đã trách Xư Bi . Vội chạy vụt đi trước khi ngoái đầu nói với lại .
-Tại sao anh không dùng chuyện này để gây chia rẽ giữa bọn tôi ?!
-Vì tôi không thích dùng thủ đoạn .
-Có lẽ thế ! Cảm ơn .
Đó là lần đầu tiên , Yul cảm ơn một người nào đó , cho dù , hắn ở phe đối lập với mình .
……………….
Những bước chân dồn dập trải dài trên con đường đại lộ sâu hun hút … tưởng chừng như chẳng có điểm dừng . Tâm trạng hoang mang , thậm chí hắn còn chẳng biết là mình đang đi đâu nữa … Phải tới nơi nào để tìm thấy con bé đây ?!
Bỗng , trong đầu hắn chợt vang lên một vài lời nói …
” Tôi có một ngôi nhà …
Tôi có một chỗ trốn …
Đó là lãnh địa của tôi … “
” Chiếc cầu trượt ! ” – Yul vội vàng chạy ù tới đó , không do dự .Chap 20 : Cần có một niềm tin ?!
***
Hãy tin tôi …
Làm ơn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




