|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trồ khen ngợi .
- Yà ! Em mới học được những chiêu ấy từ bao giờ vậy ?!
- Hưm … em cũng không biết nữa ! Từ khi nghe được cuốn sách thì mọi chiêu thức cứ tự dưng xuất hiện trong đầu như vậy đấy !
- Ồ ! Thế à ! Xứng đáng là vợ anh ! Ha ha !!
- Yà !! Quên đi nhé !! Anh vẫn chưa được duyệt đâu !!
- Vậy thì còn phải chờ đến bao giờ ?!!
- Hì hì ! Cứ từ từ cái đã !
…………………..
Tuy đi trên đường vui vẻ là thế , nhưng ngay khi vừa về đến nhà , Yul đã phải tức tốc gọi đám người hầu vào phòng Thư Giãn để mát xa cho cái chân rã rời của mình . Cũng phải thôi , bởi cả ngày hôm nay hắn đã phải lóc cóc đi tìm con bé bằng đôi chân trần suốt mà !
Còn Xư Bi , ngay khi vừa mới mở cửa bước vào phòng , con bé đã phải hét toáng lên hoảng hốt vì … cái đầu Bụt lại thò lò từ trên trần nhà lủng lẳng treo xuống TT___TT!!!
Vừa hét , vừa đập , vừa tát túi bụi …
- Á á á á á á !!!! Maaaaaaaaaaaaaaa !!!
Tiếng hét của con bé bất ngờ cất lên , đột ngột vang vọng xuống cả tầng dưới , nơi mà Yul và đám người hầu còn đang xoa bóp chân tay , bỗng , hắn lại vọng tiếng lên hỏi .
- Có chuyện gì vậy ?!
Sau khi đã định thần lại được … đó là Bụt , con bé lại liền lắp bắp cho qua …
- A ha … con ruồi !! Có một con ruồi !!
” Sặc ! Có mỗi con ruồi mà cũng phải sợ ! Đúng là đồ con gái ! ” – Yul lại lầm bầm .
Đột ngột bị ăn cả một tràng tát liên hoàn , Bụt ngơ ngác bổ nhào mình xuống đất , xoa m
má kêu ca .
- Hừ … Người ta đẹp lão thế này mà con dám bảo là ruồi hả !!!
Ngồi phịch xuống giường , nó cũng làu bàu chẳng kém .
- Xì ! Đấy là may con chưa ví với dơi đấy nhá !!
- Hí hí ! Dơi thì được ! Ta cũng đang học tuyệt chiêu lộn mình của dơi đây mà ^^!!
- Sặc … thì ra phởn là do thế (__ __”)!!
Nhẹ nhàng gác chân lên chiếc giường quen thuộc , con bé lại nghoe nguẩy rồi đưa mắt qua nhìn Bụt tò mò .
- À … Mà vụ hôm đi picnic !! Bụt nói dối con nhé !!
Nhắc tới “vụ hôm đi picnic” , bỗng , Bụt lại chợt giật mình , cười xuề xòa rồi chối đây đẩy .
- Ầy dà ! Dối đâu mà dối ! Ta nói thật mà ^^!
- Thật mà như thế à !! Mom sunbeanim ghét Bụt thấy ớn á !!
Nói đến đây , mặt Bụt lại xị xuống , rồi trầm ngâm …
- Đâu … ghét đâu mà ghét ! Bây giờ yêu rồi !!
- Yà ! Yêu thật không ?! Tự dưng cứ thấy lạnh cả người nhá !!
- Cái gì !! Ý con là bảo ta “chém gió” hả !!
- Thì lại chẳng ạ !!
Vừa nói , nó vừa lăn ra giường mà cười , rồi như sực nhớ ra lý do vì sao Bụt đến , con bé lại đột ngột ngồi bật dậy , vuốt nước mắt ( cười ra nước mắt !) .
- À ! Mà quên mất ! Hôm nay Bụt tới tìm con có việc gì không ạ ?!
- À phải ha ! Ta quên hỏi con chuyện này …
Vừa nói , Bụt lại vừa cuốn mấy sợi râu đã bạc màu trắng phớ của mình lên mà trầm ngâm .
- Tháng này con đã thu phục được bao nhiêu vong hồn rồi ?!
Nghe Bụt nói , nó mới sực nhớ ra , rồi vội vàng đưa tay lên từng ngón tính nhẩm .
- Hưm … xem nào … từ vụ bắt được năm anh em nhà thằng Obi , rồi bọn vong hồn trên sàn diễn , tới bé YuZu thì tự nguyện , còn con quái vật biển cả hôm pic nic nữa … Tính đến đây … A quên ! Vừa nãy con cũng mới thu phục được mấy vong hồn nhập xác nữa nè ! Chắc cũng khoảng hơn ba mươi rồi đấy !
Nó vừa cười nhăn nhở , vừa chăm chú tường thuật lại cho Bụt , Bụt cũng gật gù cười rồi nghiêng đầu tỏ vẻ hài lòng .
- Ừm ! Mới tháng đầu thế là khá đấy ! Tuy nhiên , quãng thời gian này con mới chỉ thu bắt được một phần ba số vong hồn cần thiết thôi . Còn hai tháng nữa , con phải cố gắng … Nếu không … con biết hậu quả sẽ ra sao rồi đấy !!
Vừa nói , giọng Bụt lại vừa trùng xuống dần … rồi từ từ biến mất vào hư không … khiến con bé cứ bị ám ảnh mãi bởi những câu dặn dò ấy ! Bước tới chiếc gương cạnh tủ gần giường , nó lại khẽ đưa tay lên ngực rồi từ từ cởi từng chiếc cúc trên áo ra , để lộ ra đó là một vùng lưng trắng muốt đã bị nhuốm màu đen bóng bởi những hình xăm mang hình cánh quỷ . Bần thần nhìn lại mình , nó bỗng nắm chặt bàn tay rồi tự nhủ …
” Phải cố gắng lên ! Na Xư Bi ạ ! Tao không muốn mày phải chết !! ” …
Chap 21 : Bữa tiệc màu tím .
***
Một bữa tiệc đến từ thiên nhiên …
Một bữa tiệc không chỉ là sự bù đắp …
Một bữa tiệc – chỉ có riêng hai đứa .
Và có Mom – người mẹ của thiên nhiên .
————————-
Sáng ngày hôm nay thức dậy , nó thấy mọi sự đều rất lạ . Không tiếng chuông , cũng không một tiếng gõ trống , nhưng với thói quen bị đánh thức thường ngày nên nó vẫn có thể tự mình dậy sớm .
Nheo mắt nhìn xung quanh , con bé trườn mình tỉnh dậy , rồi như càng ngạc nhiên hơn … khi thấy xung quanh mình là một màu hồng tuyệt diệu với những cánh hoa đỏ tươi được rải khắp nhà . Còn chưa hết ngỡ ngàng , nó lại chợt vô tình tìm thấy câu trả lời cho riêng mình – đó là tờ giấy màu hồng xinh xắn được đặt ngay ngắn cạnh kệ để bàn – của Yul chăng ?!
Ừ ! Của Yul thật ! Vội vàng mở bức thư ra , con bé hồi hộp đưa mắt đọc …
” Yà ! Đồ ngốc ăn tạp ! Dậy mau đi thôi ! Ngủ nướng thế hả !! Ăn mặc đẹp vào nhé ! Rồi nhanh chóng ra phía sân sau cho anh . Nhớ tìm tới khu rừng màu tím ấy , đi sâu vào trong em sẽ thấy được sự ngạc nhiên – sự ngạc nhiên bất ngờ anh dành cho em đấy ! Tuy nó không phải là một cái gì to tát , nhưng chẳng phải em vẫn luôn mong có một đám cưới cho ra trò đó sao . Ừm … tuy bây giờ anh chưa thể làm được … nhưng sau này … thì nhất định đấy ! Tin anh nhé ! Còn bây giờ thì hoạt động đôi chân đi nào ^^ !” .
Gấp bức thư lại , con nhóc lại làu bàu – ” Hừ !! Gì mà đồ ngốc ăn tạp chứ !! Hắn nói cứ như mình là con hợi ý ! Đáng ghét !! À … mà sự bất giờ đó là sao ha … phải đi xem mới được ! ” – Nghĩ tới đây , con bé lại vội vàng bật dậy khỏi giường , vừa đi vừa cười sung sướng , cố gắng chọn một bộ quần áo thật đẹp cho mình , lòng thầm hát vu vơ …
…………………….
Bước xuống phòng khách , con bé cứ ngó quanh … bởi chẳng thấy bóng dáng một ai trong nhà cả . Thế thì thôi vậy , đi tìm Yul cái đã , nghĩ thế , nó vội vàng rảo bước đi nhanh .
Nhưng đi được một lúc , con bé bắt đầu cảm thấy … nản vô cùng !! Vì phía sau sân nhà mà hắn nói … thật xa quá là xa TT___TT! Cứ như là cả một vùng công viên bách thảo khổng lồ ý … mà có cả cây , rừng , chim ca , vượn hót … Ôi trời ơi !! Tìm được cánh rừng màu tím ấy thì cũng chết mệt !!!
Hơ .. nhưng mà … gượm đã … chẳng phải … phía trước kia … là cánh rừng màu tím sao ??!! Nó thầm lắp bắp trong đầu rồi cố gắng đưa chân rảo bước thêm một lần nữa … khi phát hiện ra bí mật ở cánh rừng phía sau … Nó thật tuyệt !
……….
Trong lúc đó , ở tại một căn phòng khác , Yul cũng đang hí hoáy bày trò cho mình với những cánh hoa xinh xắn màu tím biếc và chiếc máy ảnh kỹ thuật số có thể “chụp phát ăn ngay ” để dành tặng cho Xư Bi một điều thật bất ngờ !
Cắm cúi gói , rồi chọn , rồi lại cắt , xong thì bọc , cuối cùng là chụp ảnh , mỉm cười thật manly , rồi lóng ngóng gắn từng bức hình xinh xắn lên đầu mỗi cánh hoa khiến chúng trông thật tuyệt – Yul thầm cười mãn nguyện trước khi đem đi tặng con bé .
Ngồi đợi mãi ở khu rừng màu tím phía sau nhà , Xư Bi bắt đầu cảm thấy phát lo vì Yul chẳng tới – liệu hắn lại có chuyện gì à ?! Hay là đi chơi với gái rồi !
Con nhóc còn đang khẽ lầm bầm … thì Yul nhẹ nhàng từ đâu bước tới .
Đặt lên bàn tay nó một bông hoa màu tím xinh xắn … rồi bất giác , lôi ra từ phía sau lưng cả một bó hoa thật to với đủ những hình ảnh to nhỏ của hắn gắn đầy lên chi chít =.=”!
- Xùy ! Sao lại còn có cả ảnh anh trên hoa thế này ! Xấu chết ! – Nó khẽ phì cười , đùa với Yul .
- Ừm ! Anh chỉ xấu thế thôi ! Không thích thì trả lại đây ! – Yul cũng nheo mày trêu lại .
- Eo eo … quên đi ! Đưa em rồi là của em luôn á ! Không có chuyện lấy lại đâu nha ! – Vừa nói , nó vừa giữ chặt lấy bó hoa , giấu ém ra phía sau lưng mình … y như cái lần tặng cơm cho Yul vậy .
- À … mà sao tự dưng hôm nay lại mời em ra đây vậy ! Không ngờ phía sau vườn nhà mình lại có một khu rừng tuyệt vời đến vậy đấy ! – Con nhóc khẽ ngồi xuống rồi trầm trồ .
” Còn nhiều điều tuyệt vời mà em không ngờ lắm đấy ! ” – Yul khẽ mỉm cười , nói rồi , hắn liền lấy ra từ trong không khí một chiếc nhẫn bạch kim có màu vàng sáng rạng rồi nhẹ nhàng truốt lên tay Xư Bi khiến nó lại càng trở nên đẹp đến lạ lùng .
Chiếc nhẫn óng ánh , có màu kim sa , ngay khi nó vừa được truốt lên tay Xư Bi cũng là lúc một bản nhạc hòa ca từ hoa lá bất ngờ cất lên … du dương và rung động cả một khu rừng sắc tím .
” Không ngờ khu rừng bí mật này lại có nhiều điều tuyệt diệu đến vậy ! ” – Xư Bi lại cất tiếng trầm trồ nghe kinh ngạc .
Lá và hoa … đều biết hát … những bản nhạc tuyệt vời đến từ thiên nhiên .
Nhẹ nhàng cúi đầu thấp xuống bên Xư Bi , Yul khẽ thì thầm vào tai nó một điều gì đó rồi lại dịu dàng đưa con bé vào những bước nhảy diệu kỳ .
Nắm lấy tay nhau , Yul và Xư Bi cùng bước ra khiêu vũ … đó là một bữa tiệc tuyệt vời đến từ thiên nhiên … đến từ bà mẹ của lòng đất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




