|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sớm sao.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi một cách cổ quái.
“Đúng đấy, tao cũng cảm thấy quá sớm.” A Hòa phụ họa.
“Hả? Nói nghe xem nào.” Tôi thần sắc tỏ vẻ không phục, đại khái là không có cách nào che giấu được.
“Cậu thử nghĩ đi nhé, cậu và Lý Tiểu Hoa bây giờ mới có 15 tuổi, nếu bây giờ hai cậu yêu nhau, có thể nào yêu nhau đến tận năm 30 tuổi rồi kết hôn không?” Thẩm Giai Nghi nói đúng giọng người lớn, đôi mắt chớp chớp không ngừng.
“Vì sao lại không thể chứ? Đều 15 tuổi rồi, làm sao mà không biết được bản thân có thích hay không?” Tôi nói, nghĩ lại cẩn thận, tôi đúng là từ vườn trẻ bắt đầu bước vào tình yêu phơi phới vậy.
“Ừ thì cho là hai cậu thích nhau, nhưng không thể nào mà yêu nhau lâu bền được. Nếu như sớm biết là có ngày nhất định chia tay, vì sao còn muốn yêu sớm như vậy? Như vậy chả phải là không có ý nghĩa gì sao?” Thẩm Giai Nghi nghiêm túc nói.
“Cậu rồi cũng có ngày phải chết, vậy vì sao bây giờ cậu không chết luôn đi?” Tôi độp lại Thẩm Giai Nghi, cảm giác không thoải mái đã lên đến đỉnh điểm.
“Hai việc này chả liên quan, cậu quả thật là ấu trĩ.” Thẩm Giai Nghi thở hắt ra.
Những học sinh tốt nghiệp như chúng tôi, theo như tập tục của khóa trước, bắt đầu chuyền tau nhau những quyển sổ lưu bút, cả lớp bắt đầu viết đi viết lại sở thích cá nhân, ước mơ tương lai, lời chúc tương lai xán lạn, mọi sự vui vẻ, v.v… lên lưu bút của bạn mình.
Ngày đó, tôi viết những gì lên lưu bút của Lý Tiểu Hoa, tôi cũng không tài nào nhớ nổi. Chỉ nhớ mang máng là ở cột sở thích, tôi viết là “Quẳng Yakult” (Yakult: tên loại sữa chua), kí tên “Miyamoto Yontaimu Nafu” trứ danh, tóm lại là không được lấy một dòng nghiêm túc.
Mặc dù tôi rất vui vẻ với việc viết nhặng xị lên sổ lưu bút của người khác nhưng hồi đó tôi cảm thấy rằng theo tất cả mọi người cùng làm một việc y hệt thì vô cùng chán ngắt, vậy nên tôi chẳng ra hiệu sách mua về một quyển lưu bút đẹp đẽ để cả lớp viết vào.
“Mày làm gì mà không đưa sổ lưu bút thế? Tao muốn viết cho mày vài dòng.” Liêu Anh Hoằng huých vào vai tôi.
Quyển lưu bút của nó bị tôi viết mấy câu bậy bạ rồi vẽ đầy hình nhăng cuội, thế nên chắc là nó muốn báo thù tôi đây.
“Rất nhiều người không phải đều muốn vào danh sách học sinh vào thẳng cấp 3 đó sao? Về sau vẫn còn học cùng nhau, bây giờ viết mấy câu chia tay chia chân không phải là kỳ dị sau?” Tôi nói thẳng thừng. Theo như tôi biết, ít nhất phải có đến một nửa học sinh lớp tôi muốn được lên thẳng cấp 3.
“Nói như vậy cũng không sai, thế nhưng mày nhất định sẽ hối hận.” Hứa Bác Thuần ra giọng người lớn để giảng đạo, giọng điệu không phù hợp nên nghe khá là gượng gạo.
“Tao nhìn lại bản thân rồi, quyển sổ lưu bút hồi cấp 1 của tao tìm mãi không thấy. Tao là người không giỏi giữ đồ mà.” Tôi ngáp lấy ngáp để.
Đúng rồi đó, người không giỏi giữ đồ.
Chương 8
Lý Tiểu Hoa lên lớp cùng tôi đọc sách, hết tiết cùng nhau nói chuyện, cùng nhau tản bộ trong trường, tan học lại cùng đường về nhà, mối quan hệ thân thiết không có gì phải nghi ngờ này cuối cùng cũng xảy ra vấn đề.
“Gần đây bọn họ đều nói, mình không còn thời gian giành cho họ nữa.” Lý Tiểu Hoa thoáng lộ vẻ lo âu, mắt hướng về phía bọn họ.
Bọn họ ở đây, còn ai ngoài đám con gái cùng lớp.
Việc trong trường học sinh chơi theo nhóm không có gì lạ cả, cách con trai và con gái lập hội cũng không có nhiều khác biệt, hình dung một cách chính xác thì con trai ưa tụ họp “ồn ào” trong khi con gái thích tụ họp “tinh tế”, mối quan hệ bạn bè giữa con gái với nhau thì chặt chẽ hơn so với giữa con trai với nhau, nói chung là con trai sẽ chả bao giờ hẹn nhau cùng đi rửa tay, cũng không bao giờ có kiểu tích lũy chuyện âm ỉ qua ngày đoạn tháng rồi bỗng nhiên bùng phát đột ngột cả.
“Quái Thú cũng nói như vậy, thế nhưng Quái Thú cũng kiên cường lắm. Ha ha.” Tôi cười đáp lại.
Về sau Quái Thú đương nhiên cũng hiểu ra là tôi thích Lý Tiểu Hoa, dù cho tôi không thể cùng nó đón xe về nhà, nó vẫn có nghĩa khí cho tôi mượn báo “Thiếu niên vui vẻ”, bữa trưa vẫn cùng tôi ăn chung cái bánh nhân thịt. Quái Thú không có phức tạp chút nào, thuần túy là tên ngốc thích truyện tranh.
“Không giống nhau.” Lý Tiểu Hoa chau mày, viết trên tờ giấy nháp: “Bọn họ rất giận mình, nói mình không coi trọng họ, mong mình không đi cùng cậu thường xuyên nữa.”
Tôi nhận ra là sự việc gay go rồi.
Tôi và đám con gái cùng lớp nói chung là cũng có qua lại, khi học lớp 7 hay lớp 8, trong tiết mục văn nghệ lễ tốt nghiệp, tôi đều cùng 10 đứa con gái trong lớp, thay mặt cho lớp đến hội trường Huyện Chính Phủ biểu diễn. Tôi còn làm trưởng nhóm phụ trách văn thể mỹ 3 năm liền, mỗi lần trang trí lớp đều cùng với mấy đứa con gái này hợp lực hoàn thành, mọi người chơi với nhau rất vui, vì vậy khi đi dã ngoại cùng cả lớp, cả đám nam sinh có mỗi tôi là có thể sang phòng nữ sinh chơi bài cả tối (cùng Thẩm Giai Nghi chơi bài phải nói là bất lợi trùng trùng, chơi được 21 điểm thì bị bắt bốc thêm bài, bốc phải quân đỏ thì bị trừ 2 điểm, đến oải, chơi thế nào mà để bị thua…)
Hiện tại, đám con gái chẳng khác gì bạn tôi này kêu Lý Tiểu Hoa không được gặp tôi thường xuyên nữa, tôi thực sự không tài nào hiểu nổi. Có chỗ nào không được sao?
“Mình không hiểu.”
“Tóm lại là, từ giờ tan học không cần tìm mình nữa.”
Tôi chau mày, không cách nào khác chỉ còn biết chấp nhận, quay đầu lại nhìn “bọn họ”.
Kỳ thi cuối cấp đang đến gần.
Giữa tôi và Lý Tiểu Hoa bắt đầu mơ hồ hình thành khoảng cách vô hình, khoảng cách ấy vừa có chút dụng công, có chút ngại ngùng không thể diễn tả bằng lời, làm tôi không thể nào hiểu nổi. Chẳng hạn, Lý Tiểu Hoa nói bóng nói gió là không muốn chúng tôi có một kiểu ảnh chụp chung vào lễ tốt nghiệp, đây là điều hối tiếc lớn nhất của tôi sau này.
Có hôm tan học, sau khi cùng Quái Thú đọc xong quyển “Thiếu niên vui vẻ”, Lý Tiểu Hoa vẫn còn đang cùng đám con gái cùng lớp nói chuyện, tôi nhìn đồng hồ, thấy đã 5 giờ 30 phút rồi.
“Đi nào.” Tôi khoác cặp, đi đến bên cạnh Lý Tiểu Hoa, lũ con gái bỗng nhiên im lặng.
“Không được rồi, hôm nay bố mình đến đón mình rồi.” Mắt Lý Tiểu Hoa hơi chớp chớp.
Tôi hiểu rồi. Sau đó chầm chậm đảo mắt qua đám nữ sinh.
“Ờ, thế thì mình về trước nhé.” Tôi nói, thần thái không được tự nhiên cho lắm.
Tôi nhanh chóng cùng Quái Thú bước đến bên dưới tán cây to, nơi đợi xe số 2, đọc lại quyển “Thiếu niên vui vẻ”. Quái Thú biết tâm trạng của tôi không vui nhưng vẫn một mực căn vặn tôi và Lý Tiểu Hoa rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
“Chả có gì cả, chỉ là cho cô ấy có thêm chút thời gian giao lưu bạn bè thôi.” Tôi mệt mỏi đưa mắt lên nhìn bầu trời.
Cuộc tình này đến quả thực là quá muộn. Lý Tiểu Hoa về sau không học Tinh Thành, muốn theo học trường cho ni cô Chương Nữ (ý nói trường toàn con gái), thời gian chúng tôi ở bên nhau cũng không còn nhiều, “bọn họ” dựa vào cái gì mà muốn chia cắt chúng tôi?
“Là như vậy à?” Quái Thú nghiêng cổ.
“Là như vậy đó.” Tôi ngáp dài.
“Ài, con gái là như vậy đó, mày đừng nghĩ nhiều làm gì.” Quái Thú vỗ vai tôi.
Mày cũng hiểu con gái à? Tôi nhìn về phía Quái Thú, nhưng không nói ra lời.
Có lúc nhiều sự quan tâm thật là nhỏ mọn, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ ý tốt. Kiểu ý tốt nhưng vô lối này chả khác gì lời châm chích cả.
Về sau tình thế cũng không biến chuyển theo hướng tốt đẹp.
Liên tiếp mấy tuần, tan học, Lý Tiểu Hoa đều có bố đến đón về, thói quen ngọt ngào cùng tôi đi bộ về nhà biến mất, hệt như nó chưa từng xuất hiện trên thế gian này.
Tôi buồn lắm, nhưng ngày đó tôi mới có 15 tuổi rưỡi, không biết phải phản ứng lại như thế nào.
Cho tới một ngày, bố của Lý Tiểu Hoa bận nên không đón cô ấy về được. Thế là tôi liền nhân cơ hội cùng cô ấy về nhà. Tôi cứ bước đi bước đi, trong lòng suy tính băn khoăn “làm sao đây, sẽ không biến tình hình hiện tại tồi tệ hơn chứ”, rồi lấy hết dũng khí, nhẹ nhàng đưa tay ra.
Mu bàn tay của tôi, nơm nớp dè dặt áp vào mu bàn tay của Lý Tiểu Hoa.
“Đừng nắm tay mình.”
Lý Tiểu Hoa không nhìn tôi, chỉ cúi đầu.
“Mình chỉ là…”
Tôi khó khăn lắm không nói nên lời, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Đừng nắm tay mình, mình xin cậu đấy.”
Lý Tiểu Hoa đi càng lúc càng nhanh.
Quyển kỷ yếu tốt nghiệp cuối cùng cũng phát đến tay từng người. Buổi sáng, phần ôn tập trắc nghiệm môn số học cũng kết thúc.
Tôi sẽ không bao giờ quên, tờ giấy kẹp với bài kiểm tra đổi cho nhau, cùng với một chiếc dù trúc nhỏ xinh.
Chữ của Tiểu Hoa.
Tờ giấy chỉ vẻn vẹn hai câu ngắn ngủi, giống hệt như cú đấm thẳng trái vào trúng mũi của Mike Tyson, lại còn bồi thêm một cú móc phải tung hàm. Linh hồn của tôi không đợi huấn luyện viên tung cờ trắng, đã trực tiếp theo thái dương não ra ngoài, tung tóe, ồ ạt.
Tôi không khóc. Ít nhất không có dòng nước mắt nào chảy ra.
Lòng tự tôn của tôi cứng như thép, linh hồn vừa kịp trào ra đã quay trở lại, tôi chỉ cảm thấy ruột gan sôi lên.
“Các bà các cô như nữ tặc vậy, tất cả thật đáng ghét.” Tôi nhìn chiếc ô trúc nọ.
Ngày hôm sau, tôi cắt tóc kiểu đầu đinh đến trường, rồi cùng bạn học đổi chỗ ngồi theo như mấy chữ trên tờ giấy, cách xa hoàn toàn cô gái mà đời này kiếp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




