watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5681 Lượt

thành một người thật giỏi giang.
“Chả rõ ràng gì cả, mày nói hay không nói thì cũng chẳng khác gì nhau.” A Hòa khẽ cười nhạo.
“Nhưng mà thế nào thì mới được coi là giỏi giang hay không?” Hứa Chí Chương từ tốn hỏi.
Tôi không nghĩ gì nhiều, bởi lẽ tôi sớm đã có câu trả lời trong tim mình rồi.
Giỏi giang chính là…
“Làm cho thế giới này, bởi vì có mình, mà trở nên khác biệt một chút.”Tôi không ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.
Tôi không cần.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Giai Nghi, chầm chậm nói câu nói đó.
…Nhưng thế giới của mình, lại chính là trái tim của cậu đó.
*****
Tháng 6 năm 2005.
Sân tập bóng chày Đại Lỗ Các tại Đài Trung. Chúng tôi, những cậu bé ngông cuồng kể chuyện ước mơ ngày nào, lại vì Thẩm Giai Nghi mà cùng nhau tụ họp. Nhưng lần này, chúng tôi tay liên tục phát bóng, vừa hét thật to để nói chuyện qua lại với nhau.
Tôi xắn tay áo, thở thật sâu, cầm chắc cây gậy bóng chày màu bạc.
Lại nhét thêm tiền vào máy.
“Năm ngoái có một lần mình nghe Thẩm Giai Nghi nói, mặc dù cô ấy rất thích trẻ con, thế nhưng cũng thường xuyên cảm thấy trẻ con thật là phiền phức, không có cách nào trị nổi. Vì vậy lúc ban đầu ở Tín Nguyện Hành, những người khác đều cố gắng hết sức chơi cùng lũ trẻ, đều nói là chơi với trẻ con thật thích, cô ấy lại cảm thấy có chút áp lực.” Liêu Anh Hoằng mặc bộ quần áo Tây màu đen, đứng đằng sau tấm lưới, nhìn lưng tôi nói.
“Hả?” Tôi nín thở, cầm chắc gậy.
“Hồi đó, Thẩm Giai Nghi nghe mày than vãn với cô ấy, nói là lũ trẻ con thật là phiền phức, cô ấy lại cảm thấy mày rất chân thực, hoàn toàn không giả tạo, không biến mình thành kẻ khác trước mặt cô ấy.” Liêu Anh Hoằng trầm tư suy nghĩ.
“Bây giờ mới nói chả phải là quá muộn sau?” Tôi đánh bóng.
Trống rỗng.

Mấy đứa chúng tôi chơi với nhau, tên nào cũng đều thích nói chuyện về Thẩm Giai Nghi.
Chỉ cần mấy đứa chúng tôi tụ tập một chỗ, từ chuyện gần đây Thẩm Giai Nghi như thế nào đến hồi ức những năm tháng theo đuổi xưa kia đều được nhắc đến, lục lọi từ ký ức nhau mà xác nhận, mà chắp vá. Thẩm Giai Nghi, có thể được coi là tuổi thanh xuân của tất cả chúng tôi.
Cuối hè 2004.
Tôi và A Hòa, Hứa Bác Thuần, Liêu Anh Hoằng, Lại Ngạn Tường, v.v… lập kế hoạch đến Hoa Liên đi thuyền nghỉ ngơi, không ngờ lại gặp phải đuôi bão, dẫn đến mưa lớn, tàu vừa mới đến trạm Thất Đổ, đường ray ngập nước nên không có cách nào đi tiếp. Chúng tôi chỉ còn biết xuống tàu, thay đổi hành trình, bắt xe buýt chuyển hướng đến suối nước nóng Bắc Đầu chơi mạt chược, ở lại khách sạn trong 3 ngày liền.
Chơi mạt chược hồi lâu, chúng tôi lại nhắc đến Thẩm Giai Nghi một cách tự nhiên.
“Trời ơi, tụi mình lại nhắc đến Giai Nghi!” Liêu Anh Hoằng lắc lắc đầu, tự cảm thấy buồn cười.
“Nói thật nhé, hồi đó mày lấy đâu ra tự tin mà theo đuổi Thẩm Giai Nghi như vậy?” Hứa Bác Thuần nhìn tôi, do dự không biết đánh quân bài nào tiếp theo.
“Kha Đằng là như vậy mà, tự tin vô lối rồi.” A Hòa nằm dài trên giường xem tivi.
“Thực ra hồi đó tao cả ngày chỉ có ngồi ngâm cứu mấy bức ảnh chụp chung của tao với Thẩm Giai Nghi, nhìn xem hai đứa có tướng phu thê không. Cực kỳ mong đợi, nếu có ngày điều đó xảy ra, chả phải là không gì địch nổi sao? Đến cả vận mệnh cũng đứng về phía tao.” Tôi cười.
“Kết lại thì sao? Có không?” Liêu Anh Hoằng vứt quân bài ra.
“Không.” Tôi ngoáy mũi.
“Ha.” A Hòa cười nhạt.
“Nhưng mà tình yêu thì không thể nào miễn cưỡng được, phải vậy không?” Tôi buột miệng lẩm bẩm.
Nói xong, cả lũ cười lớn, cười lăn bò toài.
Nhưng mà, nếu có một trăm cách đánh rơi tình yêu thì cũng có một trăm cách để đến với tình yêu.
Trích từ lời nói đầu tác phẩm “Tình yêu, hai tốt ba xấu” của tôi, có một câu như sau:
Rất có khả năng, tình yêu chính là biến số mà con người ta không tài nào kiểm soát trong cuộc đời, đó chính là điều mà tình yêu làm tổn thương người ta nhất.
Nhưng tình yêu là gì? Một người nào đó sẽ nói với bạn đáp án cho câu hỏi xưa như Trái Đất này, thế nhưng mà đó chẳng qua chỉ là thể nghiệm của chính anh ta, hoặc là giả bộ buồn thương gợi lòng trắc ẩn.
Tình yêu chính là hình ảnh thu nhỏ của cuộc đời con người. Đáp án thì vô vàn, lãng mạn có, điên rồ cũng có; có khắc cốt ghi tâm, có nhẹ tựa lông hồng; có thề non hẹn biển, có phản bội báo thù; có tình yêu đã chín muồi, cũng có tình yêu còn trong giai đoạn gần chín muồi.
Đáp án mà mỗi người chờ mong cũng không hề giống nhau, bởi một lẽ mỗi tâm hồn nào đâu giống nhau.
Đáp án cuối cùng mà mỗi người tìm ra cũng chẳng giống nhau, bởi lẽ tình yêu cũng là do vận số quy định.
20 tuổi trở về trước, tôi một mực tin tưởng rằng cứ nỗ lực nhất định có thể giành được tình yêu. Sao mà thuở đó ngốc nghếch như vậy.
Qua tuổi 20, tôi vỡ lẽ ra, đa số tình yêu, từ đầu sớm đã có kết quả định trước. Tuyệt đại đa số người, đều dựa vào ấn tượng đầu tiên đã in sâu trong tiềm thức mà đánh giá “khả năng yêu đương”, từ đó định đoạt tình yêu của mình
Nhưng tình yêu, bên cạnh khí vận, cũng đòi hỏi biết bao nỗ lực bù đắp vào, tốn biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt.
Có vậy mà tình yêu mới làm xao động trái tim con người.
Chẳng ai có thể thay mình định đoạt được tình yêu của bản thân.
Đến cả các chuyên gia về chiêm tinh học cũng không giúp gì được.
Chuyên gia chuyên mục Gỡ rối tơ lòng trên báo chí cũng chẳng làm được gì.
Cũng đừng có tin vào mấy người luôn cố đưa lời khuyên cho bạn về việc khi nào thì nên bắt đầu tính chuyện yêu đương hay chưa đến lúc yêu đương.
Dũng cảm tin tưởng vào cảm giác của bản thân, hãy yêu đi cho trọn tuổi thanh xuân!
***********************
Những ngày tháng cấp 3 trôi qua thật êm ả, trừ những buổi học thêm, còn tối nào thì tôi hầu như cũng ở lại trường để học bài.
Ngày nghỉ cuối tuần, Thẩm Giai Nghi thỉnh thoảng lại đến trung tâm văn hóa đọc sách, thay đổi không khí. Sau đó tôi biết được chuyện này, liền luyện thói quen là cứ sáng sớm lại đứng xếp hàng ở cổng lớn trung tâm sách K để giành được một chỗ ngồi. -1419217877 Chúng tôi trao đổi đề thi, chia sẻ phần ghi chép của các môn học chung, đưa ra những lời thách đấu về kết quả kỳ thi cuối tháng.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, chị gái Thẩm Giai Nghi đã đỗ đại học ở Đài Bắc. Kể từ đó tôi ở lại trường học bài, càng lưu tâm hình bóng của Thẩm Giai Nghi.
Lại một mùa hè đến, chúng tôi cùng nhau tới Trại hè Phật học Tín Nguyện Hành, lần này tôi không đảm nhiệm tiểu đội nào cả ,mà làm chân lăng xăng rửa bát và phân phát cơm rau. Lý Phong Danh, tên bạn sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với tôi cũng cùng tôi phụ trách rửa bát. Rửa mãi rửa mãi, thế nào mà nó lại yêu một bạn nữ tên là Thục Huệ cùng rửa bát với chúng tôi, và trở thành thằng bạn đầu tiên trong nhóm có bạn gái.
Sau đó, một mùa hè nữa tiếp tục trôi qua.
Thoáng cái chúng tôi đã cùng nhau thách đấu trong kỳ thi thử, bắt đầu những năm tháng lớp 12 học hành chăm chỉ.
Trong những ngày tháng huy hoàng học hành chăm chỉ do tình yêu đem lại, thành tích học tập của tôi luôn luôn duy trì trong nhóm 30 người đứng đầu toàn trường. Nhưng do tài năng học hành trời phú của tôi cũng có hạn, tôi dần dần nhận ra mình mãi mãi không thể lọt vào nhóm 10 học sinh đứng đầu toàn trường (trừ khi nhóm hai mươi học sinh đứng đầu chuyển trường), điều đó cũng có nghĩa là tôi và Thẩm Giai Nghi không thể nào cùng đỗ Y khoa Từ Tế. Không sao, tôi đã chuyển mục tiêu sang Khoa Thiết kế Công nghệ của trường Đại học Thành Công rồi.
Một năm kế hoạch chỉnh đốn tình địch lại trôi qua, tôi khẳng định đối thủ quan trọng còn lại duy nhất có mình A Hòa.
“Nói thật nhé, mày liệu có thắng nổi A Hòa không?” Hứa Bác Thuần ngồi trước máy điện tử , tung ra mấy cú đấm bốc.
“Tại sao thua chứ?” Tôi liên tục ấn bàn phím, tung đòn sao chổi.
“Theo như tao biết, chị gái A Hòa sẽ giúp đỡ nó, chẳng hạn như sinh nhật tặng quà gì, hay nói chuyện gì với con gái này, v.v…, nghe đã thấy rất đáng tin rồi.” Hứa Bác Thuần lại ra sức ấn bàn phím.
Hai nhân vật trên màn hình phản quang đang dốc sức một trận sống mái.
“Đúng vậy, so với chị gái rất hiểu biết về con gái của A Hòa thì tên quân sư Hứa Bác Thuần của tôi chả là cái đinh rỉ gì.” Tôi nhíu chặt lông mày, nhìn thấy nhân vật của tôi bỗng chốc bị đánh văng đi. Thế nhưng trong đầu tôi lại nảy ra suy tính.
Không sai, một mình tác chiến kể ra rất hào sảng, thế nhưng cái giá của thất bại thì vô cùng lớn, tôi chịu không nổi. So với cái sỹ diện hão kia, chẳng bằng bày binh bố trận giăng thiên la địa võng để cầu thắng lợi.
Sau khi đạp xe về nhà, tôi lấy thêm dũng khí, viết một phong thư gửi cho chị gái của Thẩm Giai Nghi, dán tem rồi gửi đến trường của chị gái Thẩm Giai Nghi, nội dung không có gì khác ngoài việc thẳng thắn nói chuyện mình thích Thẩm Giai Nghi, dám mong nhận được sự nâng đỡ của chị gái nhà họ Thẩm.
“Tình địch có chị gái giúp đỡ thì có gì hơn chứ, mình còn có đích thân chị gái Thẩm Giai Nghi giúp sức!” Tôi hít thở sâu, đem bỏ phong thư vào hòm thư.
Cầu mong lòng thành khẩn của tôi phát huy tác dụng, ít nhất là chị gái Thẩm Giai Nghi không đi mách lẻo tôi, nói tôi lén lén lút lút cầu xin chị ấy làm quân sư.
Như thế vẫn chưa đủ.
Tôi

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT