watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5664 Lượt

nói thêm hai câu cũng không thấy hưởng ứng gì, chỉ còn biết hậm hực quay về chỗ ngồi của mình, lo lắng ngồi giải số học.
Vài ngày sau đó, Thẩm Giai Nghi cũng chả thèm đoái hoài gì tới tôi. Tôi vẫn nghĩ rằng chỉ mất có mấy ngày thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng tính khí nóng nảy của Thẩm Giai Nghi thật là vượt ra ngoài cả dự liệu của tôi.
Mỗi sáng tôi lại mang đồ ăn sáng quăng vào ngăn bàn rồi như thường lệ gục ra bàn ngủ, nhưng lưng tôi giờ không còn bị sự thúc giục sắc nhọn đó nữa. Thẩm Giai Nghi tuyệt nhiên không cùng tôi nói chuyện, gặp nhau ở hành lang thì cũng tránh mặt tôi, còn tôi cũng nhất quyết không quay đầu lại để không phải nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Thẩm Giai Nghi. Thẩm Giai Nghi ngược lại càng ngày càng nói chuyện nhiều với A Hòa, có lúc nói to đến nỗi tôi không muốn nghe cũng không có cách nào, làm cho tôi khó chịu không chịu được.
Kỳ thi tháng ngày càng đến gần, lòng tôi càng lúc càng buồn, muốn tính chuyện chuyển phéng sang lớp C cho rồi, nhưng không chịu nổi được bầu không khí bức bách này.
Gía như thời gian có quay trở lại, tôi sẽ không dám lôi chuyện ma quỷ ra dọa Thẩm Giai Nghi, thế nhưng muốn kẻ tâm cao khí ngạo như tôi hạ giọng xin lỗi thì khó lắm, thế nên rốt cục tôi cũng bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt đẹp để nói lời xin lỗi.
“Kha Cảnh Đằng, mày và Thẩm Giai Nghi không phải là đang giận nhau đấy chứ, dạo này không thấy hai đứa mày nói chuyện.” Quái Thú ngước mặt lên trời.
“Hừ, mày không hiểu đâu.” Tôi cũng nhìn lên bầu trời.
“Qủa nhiên là giận nhau. Bọn mày rốt cục là giận nhau vì chuyện gì thế? Thành tích của mày không tốt, làm sao mà có xích mích với Thẩm Giai Nghi được?” Quái Thú quay đầu nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu.
Đúng là hâm, đây đúng là cái logic nhảm nhí, thế mà thành tích của mày lại tốt hơn tao được nhỉ. Quái Thú, cứ theo cái đà này thì về sau nhất định không có bạn gái cho mà xem.
“Quái Thú, mày có quen Doraemon không?” Tôi khoanh chân lại, hỏi Quái Thú.
“Không quen, định làm gì?” Quái Thú cười hỉ hả.
“Mượn hộ tao cỗ máy thời gian.” Tôi nói, đưa mắt nhìn mây trên trời.
Cứ mải ngắm mây trôi thế này, sớm muộn tôi cũng giống Quái Thú mất thôi.
Ngày tháng trôi qua ngày càng vô vị, hàng ngày lên lớp tâm tình giữ rịt chuyện khổ não.
Trước kỳ thi ba ngày, A Hòa từ phía sau đập vào vai tôi, đưa tôi một tờ giấy, trên đó ghi: “Đưa vở lịch sử, địa lý, thể dục cho mình.” Là nét chữ xinh xắn của Thẩm Giai Nghi.
Lòng tôi trở nên rối như tơ vò, muốn ngang ngược không làm theo, thế nhưng tay tôi lại tự động lục túi xách, đưa mấy quyển vở ra sau đầu, để cho Thẩm Giai Nghi ở phía sau đón lấy.
Tan học, Thẩm Giai Nghi đi qua bàn tôi, thuận tay đem mấy quyển vở nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra bước lên xe của trường. Tôi còn chưa kịp nói với cậu ta một lời nào, chỉ đành mở vở ra.
Thật không ngoài dự liệu, bên trong viết đầy những dòng phê bình, rồi sau đó là một loạt các dòng bút nhấn chằng chịt.
“Làm cho mình sợ, hay là coi thường mình đây?” Lòng tôi cảm thấy hỗn loạn.
Tôi ngày đó, quả thật ao ước sở hữu một cỗ máy thời gian.
Kỳ thi tháng cuối cùng của học kỳ 2 lớp 8 kết thúc, kỳ nghỉ hè cũng dần dần qua đi,cả một mùa hè cùng học một lớp phụ đạo nhưng Thẩm Giai Nghi cũng chẳng nói lời nào với tôi. Khi tôi và A Hòa cùng nói chuyện, Thẩm Giai Nghi liền quay đi làm việc riêng của mình. Khi Thẩm Giai Nghi và A Hòa nói chuyện, tôi tuyệt đối không quay đầu lại để góp chuyện.
Ngày đầu tiên của năm học lớp 9, thầy Lại đứng trên bục giảng, trên tay cầm danh sách học sinh phải chuyển sang lớp C, không khí trở nên hiu hắt. Tôi cuối cùng chịu không nổi, quỳ xuống đất, hai tay tì lên bàn chắp trước ngực cầu nguyện.
“Cậu làm gì mà ấu trĩ vậy? Cậu căn bản không thể bị đuổi khỏi lớp được.”Thẩm Giai Nghi đột nhiên mở miệng, sắc mặt lạnh lùng.
“Vì sao?” Tôi ngơ ngác.
“Bởi vì có mình giúp cậu.” Khóe miệng Thẩm Giai Nghi khẽ nhếch lên.
Thầy Lại đọc xong danh sách, quả nhiên không có tên tôi.
Không có tôi, không có tôi.
“Chúc mừng.” Thẩm Giai Nghi nở một nụ cười tươi, giống như giữa hai chúng tôi chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“….” Tôi không nói nên lời.
Không nói lên được “Mình một khi đã chăm chỉ lên thì lợi hại đến cả bản thân mình cũng sợ luôn!” Không thể nói “Xin cậu, việc này cho qua nhé!” Tôi không thể thốt lên được lời nào.
Thầy Lại đọc xong danh sách, liền phát cho cả lớp mã số học sinh mới và xếp lại chỗ ngồi. Chỗ ngồi mới, điều đó có nghĩa là chuyện tôi phải chuyển khỏi lớp A này không còn lo nữa.
“Kha Cảnh Đằng, cậu ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi cũng có tiến bộ, mong là cậu sẽ duy trì được điều này.” Thầy Lại nhìn tôi vỗ về, vỗ vai tôi.
Vỗ cái gì, tôi thật sự muốn hét vào tai thầy Lại rằng: “Thầy xếp em ngồi trước hay ngồi sau Thẩm Giai Nghi, ngồi bên trái hay ngồi bên phải, bằng không thì em sẽ làm náo loạn cả lớp lên!” Nhưng tôi không dám nói.
Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, chỗ bên phải của cậu ấy vẫn còn trống.
“Em đến ngồi chỗ này đi, kể từ nay phải cẩn thận học thi đó. Em rất thông minh, để xem có thể lọt vào Bảng đỏ, lập nên kỳ tích hay không.” Thầy Lại chỉ vào vị trí mà tôi cũng không tài nào lý giải nổi, bao nhiêu kỳ vọng trong lòng tôi bỗng bay biến.
Ngồi đằng sau Lý Tiểu Hoa.
Vị trí mà ở đó một câu chuyện tình mở ra.

Chương 5
Năm học lớp 8 nảy sinh ra rất nhiều chuyện
Đài CTS chiếu phim bộ Hồng Kông “Lộc Đỉnh Ký”, Lương Triều Vỹ đóng vai Vi Tiểu Bảo, Lưu Đức Hoa đóng vai hoàng đế Khang Hy. Phim hay đến nỗi tôi phải đến tận hiệu sách Kingstone để đọc hết toàn bộ nguyên tác.
Inoue Takehiko của truyện Slam Dunk, phát hành đến trận đấu giữa Shohoku và Kainan của vùng Kangawa tranh vé vào trận chung kết toàn quốc.
Cú đập bóng quyết định cuối cùng của Mitsui bị móng tay của Nobunaga Kiyota động vào, thế là bóng bay khỏi rổ.
Băng cát-xét “Mỗi ngày yêu em thêm một chút” của Trương Học Hữu, tôi tua đi tua lại đến mòn băng. Đây cũng là bài hát tiếng Quảng đầu tiên mà tôi học lời. Ngày đó, tôi chỉ thừa nhận Trương Học Hữu là thần tượng âm nhạc duy nhất trên thế giới của mình, căn bản là tôi không thể nào biết được nhiều năm sau lại có một kỳ tài tên là Châu Kiệt Luân xuất hiện, đã làm lật đổ những tưởng tượng vốn có của tôi về âm nhạc.
Bởi vì cậu em trai mới học lớp 1 của tôi đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi tháng, bố mẹ lần đầu tiên cho chúng tôi nuôi một chú chó (Đây là phần thưởng cho cậu em trai), là một loại chó phóc sóc biết tự ăn phân. Loài chó phóc sóc này tuy làm người ta phát sợ về chứng nghiện phân của nó, nhưng lại vô cùng xinh xắn đáng yêu, tính cách ngỗ ngược buông thả, chúng tôi liền đặt tên nó là Puma.
Sau đó, tôi gặp Lý Tiểu Hoa.
“Kha Cảnh Đằng, cậu học môn số học tốt thế.”
Lý Tiểu Hoa lần đầu tiên quay xuống nói chuyện với tôi, liền dùng ngay câu làm tôi nghe xong thất kinh, lại còn đính kèm thêm cả một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
“Cũng thường à, thành tích của cậu mới gọi là tốt.” Tôi nói, mắt nhìn vào tờ bài thi mới trả.
Nhờ sự hướng dẫn của Thẩm Giai Nghi, bài kiểm tra số học lần này tôi được 95 điểm, trong khi đó bài của Lý Tiểu Hoa chỉ có 90 điểm.
Nhưng một bài kiểm tra bình thường thì cũng không nói lên được điều gì cả. Nhờ việc “bắt đầu học hành” từ học kỳ 2 năm lớp 7, vị trí xếp hạng của tôi trong toàn trường từ khoảng ba bốn trăm đã tiến lên khoảng thứ 100, trong khi đó thành tích của Lý Tiểu Hoa và Thẩm Giai Nghi không thể phân cao thấp, đều nằm trong khoảng top 20 của cả khối. Trong mắt tôi cả hai người đều là những con mọt sách quái vật không thể với tới.
“Bài này cậu làm đúng này! Vậy cậu có thể dạy mình cách chứng minh bài này được không?” Lý Tiểu Hoa đem bài của mình đặt lên trên bàn tôi, điều này làm tôi lúng túng.
“Này, cậu đang đùa mình à? Mình chỉ là ăn may gặp phải bài mình đã làm rồi mà thôi.” Tôi nói. Không ngờ tôi lại có thể căng thẳng được.
“Không phải đâu mà, tớ từ trước đã biết cậu chỉ là không chịu khó học mà thôi.” Lý Tiểu Hoa cười cười, đưa bút cho tôi.
“Tôi chỉ còn biết nửa tin nửa ngờ giải bài chứng mình đưa cho Lý Tiểu Hoa xem, hoàn toàn không đoán nổi trong đầu Lý Tiểu Hoa đang nghĩ cái gì. Giải xong đề, trên gương mặt Lý Tiểu Hoa lộ vẻ bái phục.
Thật lòng mà nói, được một cô bạn học giỏi lộ vẻ bái phục như vậy, tôi hoàn toàn không có cảm giác tự hào, chỉ là cảm thấy khó hiểu … và lúng túng.
Tôi nhìn xa xa về phía Thẩm Giai Nghi.
A Hòa cùng Tiểu Tử đã thống nhất vụ đổi chỗ ngồi rẻ tiền để A Hòa có thể tiếp tục ngồi cạnh Thẩm Giai Nghi. Thật đáng ghét, giá mà mặt tôi cũng dày như vậy thì tốt.
“Đúng rồi, cậu đã mua sách vật lý tham khảo kỳ này chưa?” Lý Tiểu Hoa làm đứt đoạn dòng suy nghĩ của tôi.
“À, chưa, có sách nào hay giới thiệu với?” Tôi trở lại bình thường.
“Không phải, mình muốn nói là, nếu chúng mình dùng sách tham khảo khác nhau, về sau có thể giải bài tập trong sách tham khảo của người kia, như vậy có thể hiểu nhiều bài hơn, như vậy không tốt sao?” Lý Tiểu Hoa rút từ trong cặp mấy quyển sách tham khảo vật lý cậu ta đã chọn.
Tôi khẽ rùng mình.
Cô bạn này sao lại như thế nhỉ? Dù cho chúng tôi học cùng lớp đã hai năm, nói chuyện qua

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT