|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bè để được yên thân 1 tí và thế là…_cô ơi, các bạn này cứ nói chuyện hoài hà, làm em không tập trung học được ạ!_nó đứng lên nói 1 cách lưu loát.
Giờ đây nhóm “kiến” đang bu xung quanh nó đã cứng đơ ra, miệng không nói được lời nào nhưng mắt họ giờ lại “biết nói” và trong mắt họ chỉ hiện ra 1 điều.
_C.Ậ.U.C.H.Ế.T.V.Ớ.I.T.Ô.I
Chương 9
Rengggg…
Thế là hết giờ học, nó bây giờ đang chuẩn bị với tư thế “dọt” thiệt nhanh ra khỏi lớp, chứ nếu còn ở lại đây thêm 1 giây phút nào nữa thì chắc…bọn họ đem nó ra chiên giòn luôn quá.
Nhưng có lẽ ông trời không cho nó con đường thoát hay sao ấy, cái bà cô lịch sử cứ luyên thuyên bài giảng của mình giống như từ nãy tới giờ ai dành nói với bả hay sao mà bây giờ bả ở lại để nói bù (ai am sơ ri mí cô nha_không cố ý đụng chạm đâu nhá).
Mới thấy bà cô dứt tiếng: “mấy em nghỉ” thì Bảo, Minh, Hoàng, Như đã “dàn trận” thành 4 phía bao vây xung quanh nó, mắt người nào người nấy đỏ hoe, trên miệng còn in hằn tia gian ác.
_giờ không biết nó nên cười hay nên khóc đây vì đã bị “lọt” vào tròng, nó cố làm
ra vẻ mặt bi thương nhất chấp tay lại van xin_hy` hy`, các cậu là người tốt bụng nhất thế gian mà, chắc đâu có để trong lòng những chuyện cỏn con này phải không?_nói xong nó còn cười huề nữa chứ.
Còn bọn kia nãy giờ nhìn thấy nó trong bộ dạng tiếu tiếu tuy rất muốn nhăn răng ra cười toe toét nhưng cố nhịn, mà cố nhịn cười thì mặt lại…đỏ ké, thế là họ cố kìm nén và nhìn nó với vẻ mặt tức giận nhất có thể lúc này.
_Giờ cậu tính thế nào với tụi này đây?_Như lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí hết sức…bi đát này.
_Đúng đó, bây giờ cậu nghĩ xem người bán đứng bạn bè nên chịu bản án như thế nào mới hợp lí đây?_Hoàng chống nạnh, nghiến răng nói.
_Phải đó, phải cho cậu một hình phạt thích đáng mới chừa được cái tật phản bội bạn bè_Minh cũng chu mỏ bon chen vào.
_”Nó lấy tay đấm cho Minh một đấm, sịt cả máu mũi rồi xoay sang Hoàng với Như nhìn họ một cách đầy cảm tình nhất và “thịt” họ”, nhưng nó đang ở trong tình thế bị động nên chỉ có thể “tưởng tượng” thôi, chứ sự thật làm gì có.
Thấy nó cứ ngồi ngẫn ra rồi cười cười, biết nó đang nghĩ lung tung nên Như quay qua cú lên đầu nó 1 cái đau điến.
_ui da! Có cần phải hành hạ tui dữ vậy không?_nó xoa xoa đầu nói.
_thôi, chuyện dù gì cũng qua rồi, dù sao Hân cũng đâu cố ý đâu!_nãy giờ nó chỉ chờ có câu này từ Bảo.
_đúng vậy, đúng vậy, chỉ có Bảo là hiểu tôi nhất!_nghe Bảo nói thế mắt nó sáng lên, nắm bắt cơ hội ngay.
_nhưng,…cũng phải phạt 1 lần cho tởn_ôi thôi, vậy mà hồi nãy còn nói cậu ta là người tốt nhất nữa chứ, bây giờ nó quyết định rút lại lời vừa nói và còn chù thêm cho cậu ta bị tào tháo rượt để biến khỏi mắt nó cho rồi (ui ui, chị này độc mồm độc miệng we’)
Nó đành để bọn họ đưa lên đoạn đầu đài từ từ “mổ, xẻ”, đợi một lúc họ mới suy nghĩ ra được 1 bản án dành cho nó.
_dù sao cậu cũng là bạn của bọn tôi nên bản án được “khoan hồng” 1 tí, đó là 1 tuần cậu phải tự xuống căn tin mua đồ cho bọn tôi, được chứ_Minh cười cười nói.
_cái gì mà đến 1 tuần dữ dạ? mà bắt tui mua đồ cho tất cả nữa chứ! Có biết tui phải chạy từ tầng 5 xuống tầng 1 rồi lại từ tầng 1 đến 5 mới mua được đồ ăn không? Mà xách thêm 1 đống đồ nữa chứ! Các người thật không biết thương hoa tiếc ngọc là gì?_nó bức xúc nói.
_trời ơi, có gì đâu, chạy lên chạy xuống như thế là một biện pháp giảm cân hiệu quả đó_Hoàng nhe răng nói.
Nào là: đi tới đi lui cho quenbiết nhiều bạn bè, cho biết đó biết đây (làm như đi du lịch không bằng), rồi nào là cho sức đề kháng được khỏe mạnh, đường máu lưu thong nhanh v.v…
Nói vòng vo, thì cuối cùng họ vẫn “đẩy” nó xuống lầu để đi mua đồ ăn cho họ (đưa nó đến cầu thang rồi zề lớp chờ và cười thật hả hê), thiệt là xui xẻo hết sức, mới lu bu chuyện hồi sáng giờ phải lết cái thân tàn này đi xuống tuốt tầng trệt để chen lấn mua đồ. Haizz…thiệt là quải hết sức.
Tầng 4
Tầng 3
Tầng 2
Tầng 1
Cuối cùng cũng đến căn tin, đúng là lâu rồi không xuống căn tin bây giờ nhộn nhịp hẳn ha, nó đang loay hoay với tấm giấy trên tay, trong đó ghi đầy đủ thức ăn mà bọn họ đã ghi cụ thể để nó dễ lấy (nghe thế, cũng biết nhìu cỡ nào rồi hén), vừa đi vừa đọc đến khi T.Băng vỗ nhẹ vào vai nó, nó mới chịu quay đầu lại nhìn:
_À Băng đó hả! bà cũng xuống căn tin sao!_nó cười hỏi.
_uhm! Hồi nãy tui gọi bà quá chừng mà bà không quay lại nên tui mới chạy theo bà xuống đây luôn nè!_Băng giải thích.
_tại hồi nãy tui đang bận xem cái này nên không chú ý đến bà lắm!_nó giơ tờ giấy “phụ lục” món ăn ra cho Băng xem, rồi nhăn mặt nói_họ thiệt quá đáng.
_hy`! thôi tụi mình ra đó mua đi_Băng kéo tay nó đi một cách nhanh chống đến tủ đồ ăn.
Lúc này Băng đang lúi húi với tờ giấy mua hàng đống thức ăn của nó đưa cho mình, cô chăm chỉ chọn lựa từng chút một (chứ không phải có thể biết món ăn ưa thích của anh Minh nhà tui sao), còn nó, nó mê kẹo, đúng vậy, mỗi lần thấy kẹo là mắt nó sáng rỡ, nó đang loay hoay với những cây kẹo mút thì nghe ở gần đó vài bàn có tiếng ** ** của con gái.
_chị, chị về rồi em mừng quá à!_một cô gái có giọng nói ỏng ẹo ra vẻ ngoan hiền nói.
_uhm, chị cũng nhớ em gái nhõng nhẽo này lắm, sao rồi dạo này em với thằng Minh có tiến triễn gì tốt chưa_cô gái ngồi đối diện vui vẻ đáp.
_cũng chỉ vậy thôi chị à, mà cũng tại cái con nhỏ đó mà mấy bữa nay ảnh…không thèm nhìn mặt em luôn._cô sụt sụyt nói.
_em cứ yên tâm, chị về đây thì nhất định đòi lại công bằng cho em mà!_cô kia khuyên nhủ.
_chị em nói đúng đó, có anh chị ở đây không ai giám đụng đến em đâu, đừng lo!_một giọng trầm ấm cất lên
Nghe thấy giọng nói quen quen, nó tò mò quay lại và…thật bất ngờ, quá choáng, hay vừa nãy chạy nhiều quá nên bây giờ nó không nhìn rõ ai là ai nữa rồi chăng? Có phải là người không ta? Người con gái bên cạnh anh ta trông quen lắm? À à nhớ rồi cô ta là…Nhưng sao 2 người họ lại quen nhau và quan trọng hơn là tại sao anh ta lại ở nơi này! Đầu óc nó đang rối tung thì bất chợt bắt gặp ánh mắt ấy, vẫn như thế, vẫn hút hồn biết bao nhiêu cô gái và có cả nó nữa, trái tim nó đang khát khao sự âu yếm như xưa, nhưng có thể trở lại như xưa không khi…anh ta…hình như…không quen biết nó.
Nó có cảm giác là lạ, chẳng lẽ anh ấy không nhận ra mình hay sao, hay anh ấy không còn… aaa mình sao lại nghĩ đến những chuyện này nữa chứ, không thể, hắn ta là kẻ thù của mình, là kẻ xác nhân, mình không thể nghĩ về hắn ta nữa, nhưng có lẽ người trước mặt không phải anh ta chăng, đúng vậy nhất định không phải, không phải anh ta,… nó cố chấn tĩnh mình như thế và tiếp tục nhiệm vụ của mình là lựa kẹo.
Khi lựa xong, nó nắm chặt lấy tay T.Băng bước nhanh ra khỏi khu căn tin, có lẽ như nó đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




