|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
hung hổ, sỉ vả Như và nó.
Chát…
Không chờ Như ra tay, nó đã gián cho cô nàng luôn chảnh chọe này một cái tát như trời gián làm cô nàng té sõng soài ra đất trông mà thấy t.h.ư.ơ.n.g (rán nặng ra chứ tui thì never t.h.ư.ơ.n.g).
_cô đừng có mà lên giọng khinh người đó ra với bọn tôi, cô chẳng là cái thá gì đừng có mà so sánh tôi với cô chứ!_nó chầm chậm nói, mà nghe lạnh cả sống lưng.
_mày…_cái cô Thanh gì đó định tát nó trả thù cho cô em mình thì bị Nam giữ tay lại.
_thôi mà em, dù sao Ngân nó cũng có lỗi với người ta trước mà!_Nam nhẹ nhàng khuyên nhủ nói.
_hừ!_Thanh nghe lời Nam nhưng mắt thì nhìn nó tóe lửa y như truyền đạt thông tin với nó rằng “cô sống không yên với tôi đâu”
_còn nó thì xuất hiện tia cười nhạt, môi nhết lên biểu hiện ý “cứ tự nhiên” .
Cả bọn đang im thin thít khi và nhìn “cuộc chiến thầm lặng” diễn ra giữa 2 người con gái này. Chợt phía trước nó, thằng nhox nắm tay T.Băng chạy lại chỗ nó và cười nói:
_sao các bạn không chơi đi mà đứng đây làm gì? Định làm kiểu à!
“Cốc”
_làm kiểu cái đầu cậu á, mà sao 2 người lại đến đây, hay 2 người…._nó tạm gát qua chuyện chiến tranh mà xoay sang thằng nhox, nó híp híp 2 mắt lại, môi thì cười khì khì, trông rất gian.
_kiểu cười như vậy là sao chứ, tại…tại tuimuốn đi chơi nên mới kêu Tuấn Anh đưa đi chứ bộ!_T.Băng lúng túng nói. (chẳng lẽ nói nãy giờ đi theo sau mọi người sao, thế thì ngượng chết).
_thôi thôi, có nói gì đâu mà chối bây bẫy hông biết nữa hà_nó vẫn cười nụ cười gian tà đó_vậy nếu đến đây rồi thì cùng chơi luôn đi.
_uhm_dù muốn giải thích tiếp nhưng khi thấy nó bắt sang chuyện khác thì thôi vậy,” không biết Minh có hiểu lầm mình không ta”_T.Băng suy nghĩ.
Bọn họ vừa đi tới chỗ cái li thì màng tranh cãi chỗ ngồi lại bùng phát.
_Giờ phân chia chỗ ngồi nha! Hân ngồi với tui, Hoàng ngồi với Như, anh Nam ngồi với chị Thanh, T.Băng ngồi với với…à nhox cậu tên gì thế._Minh luyên thuyên nói, rồi xoay sang thằng nhox.
_tôi tên Tuấn Anh đừng gọi tôi là nhox, nghe ớn lạnh quá_T.Anh lạnh lùng nói (lúc đầu nhìn thấy Minh là cậu đã không thích rồi, giờ lại nghe cậu đòi ngồi chung với nó làm cậu càng ghét anh hơn)
Nó cũng nhìn sang thằng nhox, sao bây giờ thằng nhox lại khác đến thế, hồi sáng còn vui vui vẻ vẻ với nó giờ lại lạnh lùng với mọi người (chỉ với Minh thui chị à) mà còn không cho người ta gọi là nhox nữa chứ! Thế mà hồi sáng nó đã gọi đấy, mà cậu nhõ có nói gì đâu. Thật là người đa nhân cách mà.
_hy` làm gì mà cáu thế chú em, uhm thì T.Băng ngồi chung với T.Anh, còn Ngân thì ngồi chung với Bảo, như thế nhé!_Minh chấm dứt câu nói và sau đó là 1 nụ cười đểu.
_không được!_Bảo và Ngân hét lên.
_tôi không thích ngồi chung với cô ta!_Bảo nhanh miệng nói trước.
_tôi cũng không thích ngồi chung với anh, tôi thích ngồi chung với Minh hà, anh Minh cho em ngồi chung với anh đi đi anh!_cô nắm lấy bàn tay anh, nhìn anh với ánh mắt long lanh như sắp “khóc”.(thiệt là cáo già quá đê).
_cô thôi đi, nhìn muốn ói quá rồi đó, tôi tính thế này, tôi ngồi với Như, Minh ngồi với…với anh Nam, Hoàng ngồi với Bảo, T.Băng ngồi với T.Anh, còn Ngân thì ngồi với Thanh, ok!_nó tự tin nói, vì nó nghĩ sắp xếp như thế là hợp lí nhất.
_ok!_trong số đó có Thanh và Ngân có vẻ tiếc tiếc vì không được ngồi gần mí anh kia nhưng dù sao thì cũng tạm được nên cũng ok luôn.
Bọn nó, chạy vòng vòng rồi đụng nhau rầm rầm mà phát tội mấy cái li luôn, chắc khi mấy anh chị này về thì tụi nó cũng đủ để vào sọt rác rồi.
Như thì ghét Ngân nên luôn cho li mình va chạm thật mạnh vào li của Ngân làm cô ta hét toáng lên, trông đến buồn cười, T.Anh thì không ưa gì Minh nên luôn gây chiến với anh, đụng muốn vở cả li mà không chịu dừng. Thấy T.A hăng quá nên Minh cũng chìu, anh và Bảo nháy mắt với nhau, xông vào làm “thịt” T.Anh làm cậu cứ than vãn kêu khổ. (ai biểu chọc người ta làm gì). Còn những người còn lại không biết làm gì ngoài việc tung hô cổ vũ chiến tranh thế giới thứ 3 bùng nổ.
Chơi rồi cũng mệt, ai về nhà nấy, nhưng nó chưa kịp đi thì Minh xoay sang hỏi Nam 1 câu làm nó xém té ngửa.
_à, hồi nãy anh gọi tên ai thế!_Minh tò mò nắm lấy tay Nam hỏi.
_uhm_Nam xoay sang nó cười rồi tiếp tục xoay sang Minh trả lời_không, tại anh gọi nhầm ấy mà, anh thấy bạn em giống 1 người bạn đã lâu không gặp của anh, nên anh định gọi thử xem thôi!
_thế anh đưa chị Thanh về giùm em nhá, em phải đưa nhóm bạn về nên không đi về chung với anh được._Minh gãi đầu giải thích.
_vậy anh đi trước_Nam nói xong xoay về phía nó, giơ tay lên chào tạm biệt rồi dẫn cô bạn gái cùng Ngân đang đứng giậm chân huỳnh huỵch đứng bên cạnh chiếc ôto đời mới chạy mất hút.
Khi Nam đi nó vẫn đứng thẫn thờ ở đó, không động đậy đến khi nghe tiếng Như kêu lên trong chiếc xe màu đen bóng của Minh thì nó mới hoàn hồn mới chạy ngay tới đó.
Minh với nhiệm vụ là tài xế, chở ai về nhà nấy rồi mới chở nó về nhà, khi đến nhà anh còn làm ra 1 hành động rất ư là tao nhã đó là ra mở cửa xe cho nó, nó cũng nhẹ nhàng bước ra, cười với anh thật tươi rồi chào tạm biệt, vừa kịp lúc bước vào nhà, nó đã được Minh ta nắm lấy bàn tay rồi đưa lên mặt mình nói:
_bàn tay cậu lạnh rồi đấy, cả người nữa, cần phải được sưởi ấm_nói dứt lời cậu khẽ ôm nó, nhưng chỉ ôm nhẹ thôi cũng đủ làm cho trái tim nó lẫn cậu đập lien hồi không dứt (dứt là chết chứ đâu còn sống đâu chị 2).
_cậu…cậu…!_nó ấp a ấp úng trước hành động bất ngờ của Minh.
_Mình thích cậu, cậu làm bạn gái mình nhé!_Minh gãi gãi đầu nói.
_Hở! không phải cậu luôn ghét mình sao giờ lại._Nó không tin vào tai mình nữa, cậu ta nói thích nó.
_không phải đâu, tại..tại mình làm vậy để gây sự chú ý cho cậu, để khi cậu tức giận lên thì nhất định là sẽ nhớ đến mình, rồi lúc đó hình bóng của mình sẽ khắc vào tâm trí cậu và cậu cuãng sẽ thích mình_ôi thôi, tôi phục luôn với cái suy nghĩ “cùn” của cậu ta, không hiểu sao có thể nghĩ ra được cơ chứ, hay thiệt.
_Đúng là tui có chú ý đến cậu, nhưng không phải mong nhớ mà rất khinh ghét!_nó nói thẳng làm mặt Minh lo lắng.
_vậy..vậy bây giờ cậu vẫn ghét mình sao!_mặt Minh xụ xuống.
_không ghét, mà cũng không thương!_nó nói mà mặt không chút cảm xúc.
_sao kì dạ! thế còn đề nghị làm bạn gái của mình thì sao?_Minh hỏi với ánh mắt chờ đợi.
_mình không biết_nó nói rồi bước vào trong,có lẽ vì cậu nói đó mà mặt Minh trở nên buồn khiếp xác, mặt mầy ủ dột, chợt nó quay lưng lại nói vọng ra_để mình suy nghĩ vài ngày đã!_chỉ cần câu nói đó cũng đủ cho Minh ta tươi tắn trở lại, nụ cười hiên hữu trên môi anh.
_tôi sẽ chờ cậu!_nói xong anh dọt xe đi mất.
Nó nhanh chóng chào hỏi pama rồi chạy vụt lên phòng để…ngủ nghỉ phẻ…nó đang tàn tạ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




