|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
bực chưa!_Nó nhìn Minh hỏi thăm.
_Rồi! Nhưng chỉ bớt chút chút thôi,…_Minh im lặng một chút rồi nói tiếp_mà đó là lỗi của cậu nên cậu phải chịu trách nhiệm chuyện đó_Mặt Minh đầy vẻ trách tội.
_Được rồi, được rồi, cậu muốn làm gì tôi cũng được, miễn là cậu hết giận là được thôi!_Nó đồng ý nói, nhưng mặt đầy vẻ lo lắng, chả biết Minh sẽ hành hạ nó bằng cái gì đây.
_Tôi không ác đến nổi đem cậu ra bầm dập tôi mới hết giận đâu, chỉ cần cả buổi chiều hôm nay của cậu để tôi toàn quyền xử lý thì được rồi._Mắt Minh long lanh sáng rỡ như bắt được vàng hông bằng.
Nó chăm chú nhìn cậu rồi khẽ gật đầu, nhìn anh cười vui và kể ra tiếp theo nên đi đâu làm gì, đi đến những đâu cũng đủ làm tim nó thêm vài phần ấm áp rồi, thấy Minh đầy hứng thú như thế làm nó cũng hứng thú theo, mong rằng buổi chiều hôm nay sẽ là một kỉ niệm đẹp đáng nhớ của nó.
Minh nắm lấy tay nó rồi chạy ngay xuống dưới khu giữ xe, làm nó thở hòng hộc, chưa kịp “ca bài ca con cá” cho Minh nghe thì nó đã bị anh kéo ngay lên chiếc mô tô đen bóng của mình.
Lần này là bực thật sự rồi đấy, sao anh ta tự ý dẫn mình đi mà chưa xin phép mình vậy nhỉ! Hôm nay anh ta nhầm gan hùm rồi à, muốn chết lắm đây mà.
Nó phùn man, trợn mắt nhìn Minh, nhưng anh chỉ nhún vai và nháy mắt với nó, còn cười nữa chứ, hay là anh muốn nó potay với anh chăng! Nếu Minh thực sự nghĩ thế thì anh đã thành công rồi đấy, nó giờ như một con ma-nơ-canh tùy ý Minh lôi đi đâu cũng được, nhưng khác 1 cái là nó vẫn có cảm xúc, vẫn luôn la hét khi anh chạy chậm rồi lại nhanh, làm đầu nó cứ đập mạnh vào lưng anh, khiến nó đau điếng, nó quýnh uỳnh uỵnh vào lưng anh làm anh vừa khum xuống và cười hy` hy` làm nó càng quýnh mạnh hơn làm cậu la chóilói, nhưng chứng nào tật nấy, chạy 1 chút anh lại thắng mạnh, có khi nhanh quá cả người nó cũng chồm lên trước ôm cả người cậu làm Minh xướng run người (ý ý, anh này biết vận dụng thời cơ nè), suốt quãng đường đi mấy cây số, Minh đâu có biết bên trong vẻ mặt giận dỗi, hung hăn của người ngồi sau cậu đâu đó cũng len lõi những nụ cười tinh nghịch, hồn nhiên.
….
Nó ngước nhìn lên cái phòng game cao cấp trước mặt, nó không biết Minh đưa nó đến đây làm gì nhỉ, chẳng lẽ cậu ta là 1 tay nghiện game và nhờ có thời gian rãnh rỗi nên cậu ta muốn đến đây chơi. Nếu như thế thì cậu ta chẳng xem mình ra gì cả, dù sao ngày đầu hẹn hò cũng phải lựa những nơi lãng mạn hoặc vui vẻ một chút chứ ai đời dẫn bạn gái vào quán game để hẹn hò chứ, thiệt là…! Mà vừa nãy mình nghĩ cái gì chớ, hẹn hò sao, ôi trời ơi mình nghĩ lạc qua đâu vậy nè, sao lại có thể nghĩ mình và cậu ta đang hẹn hò chứ, mình chỉ đi theo cậu ta để xả stress thôi mà, sao cần phải nghĩ sâu xa như thế, haizz…
_Cậu chờ mình lâu không?_Tiếng Minh bên tay phải nó vang lên, nãy giờ cậu đi gửi xe chẳng biết nó đợi lâu có giận không nên cậu lo lắng hỏi.
_Cậu định đưa tôi đến đây à?_Nó nói và nhìn lên tiệm game Thiên Hà. 0
_Uhm, nào, tụi mình vào trong nhé!_Minh nói rồi nắm tay nó bước vào trong, trên môi vẫn giữ nụ cười. (sao cười woai` vậy anh Minh).
Tiệm game này không hổ là tiệm game cao cấp nhất nước (cái nì ta chém nhá), đủ loại trò chơi, không gian lại quá rộng, nhìn mà phát chóng mặt, nhưng xen lẫn thích thú. Nó chưa nghĩ ra mình nên chơi trò gì thì Minh lại 1 lần nữa kéo nó đi, mặt cho nó nhăn nhó, ỉ ôi. Vì hôm nay là ngày đầu tiên 2 người đi chơi riêng mà, cho nên phải trân trọng từng giây từng tí thời gian quý báo này chớ, phải làm ngày hôm nay là 1 ngày khó quên đối với nó, thì anh mới chịu nha.
Giờ đây trên tay nó đang cầm 1 cây búa, tay Minh cũng cầm 1 cây khác, hai người trong tư thế sẵn sang ra trận.
_Hãy tưởng tượng những con chuột này là những kẻ mà mình ghét, gặp những kẻ đó đến đâu mình cũng không buôn tha, gặp là đập, đập thật mạnh vào, cho những kẻ đó sống không bằng chết luôn._Minh căn dặn, mặt cậu ta bây giờ thật ngớ ngẩn, đưa tay lên ngang mặt nắm thành đấp và tự tin nói : Ta sẽ giết sạch lũ thối tha tụi bây.
Tuy hành động đó có chút ngốc nghếch nhưng nó cũng
muốn thử 1 lần.
_Nó đưa tay lên ngang mặt nắm thành đấm (ăn cắp bản quyền à), đôi lông mày chau lại, mắt híp híp đi, miệng chu lên và nói: Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi tay ta, hahahaaa (e0, cái này là lố oy chị ơi)
Mọi người đang nhìn chăm chăm lấy nó, mặt đơ ra, nó hơi xấu hổ nên cúi mặt xuống, xoay sang Minh thì cậu ta cũng đang nhìn nó và cười, “giờ này còn cười, đúng là cái tên chết tiệt này, sau bọn họ cứ nhìn quài như vậy thiệt ngượng chết đi được”_ nó nhăn nhó nghĩ.
_Không sao đâu, bọn họ là đàn em của mình không hà, chẳng việc gì phải mắc cỡ hết._Minh vừa nói vừa gỡ đôi tay nó, đang che hết cả khuôn mặt.
Nó nghe xong cũng dần dần mở tay ra, mắt liếc ngang liếc dọc, xem phản ứng của bọn họ, đúng là không còn cười trộm nữa, ai làm việc nấy hết rồi, giờ đây nó mới để tay xuống hết, thở phào nhẹ nhỏm.
_Mình không ngờ cậu cũng biết mắc cỡ nữa cơ đấy!_Minh chọc ghẹo.
Nó không thèm đếm xỉa tới Minh nữa, có khi cãi với cậu ta 1 hồi, mình sẽ trở thành tâm điểm cũng không chừng, nó tạm dẹp chuyện đó sang 1 bên, tiếp tục mục tiêu diệt chuột của mình.
Thấy nó vẫn hào hứng với trò chơi, anh cũng không muốn nó tức giận nên cũng đánh trống lảng, tập trung vào trò chơi này.
Bùm
Bum
Cho mày chết nè
Hahahahaaa..
Có con thôi mà cũng không đập được nữa, đồ dở tệ
Con nhỏ này nói ai dỡ tệ hả, haha con gần xịu mà đánh hông trúng nữa, còn nói ai.
Con đó của tui mà,0aaa
Ai biểu hông nhanh tay chi rồi la, weee…v.v…
30’ sau…
_Oaa ha, của tui tới 173, còn của ông mới có 158 hà, con trai gì mà đập dở ẹc, yếu xìu như con gái ấy._Nó cầm trên tay phần thưởng của người chiến thắng là 1 con heo un ỉn màu hồng kem khá dễ thương.
_Bàn này không tín, pà chơi ăn gian, chơi lại đi_Minh thua cuộc đã không vui rồi, giờ nghe nó nói sốc nữa chắc nỗi điên luôn quá.
_Nè nè, không được nói hay lời nha, ai thắng làm vua thua làm giặc chớ, đâu phải tại tui ăn gian mà tại ông quá kém cõi, nên chơi bàn này rồi không chơi lại nữa.
_Được thôi, vậy ta chơi trò khác vậy!_AAA, Minh lại kéo nó đi nữa rồi, cậu ta quả thực không thiết song nữa mà.
_Gì đây?_tự nhiên Minh đưa cho nó cây súng làm nó khó hiểu.
_Phải không vậy tiểu thư, bà không biết đó là cây súng à._Minh cứ tưởng nó không hiểu trên tay đang cầm cái gì nên mới trêu ghẹo.
_Ý tôi không phải vậy, cậu đưa sung cho tôi đừng nói để tôi bắn mấy con ma gớm ghiết trong đó chứ._nó e dè chỉ vào mấy con ma ăn thịt người, mình mẩy máu me nhìn mà phát ớn lạnh.
_Chứ gì nữa, nhưng bà đừng nói với tui là bà sợ ma nhá._Minh nói rồi cười đểu.
_Tui..tui…ai nói là sợ mấy thứ ảo ảnh này chứ, muốn chơi thì chơi, tui không ý kiến._nó nói cứng.
_Vậy xem ai giết được nhiều ma hơn nhé! À mà có sợ thì núp sau lưng tôi nhé,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




