|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sao thấy ở đông người như vậy chẳng biết có ngượng ngùng gì không mà nó cứ ngập ngừng, làm Minh đứng ra che chắn, nó thấy mình yếu đuối quá, lại để Minh đứng trước nó thế này, nó đành chủ động trước xoay Minh lại và trao cho anh một nụ hôn đột ngột làm mắt Minh không thể nào nhắm lại nhanh chóng được, cứ trừng trừng nhìn nó, hôn một lúc rồi nó buông Minh ra, phùng má lên để mọi người không biết nó đang đỏ mặt đấy mà, Minh biết thế nên chỉ tủm tỉm cười, không ngờ Hân lại dễ thương đến thế.
Thấy tình hình như thế thì chả giống cái tiệc sinh nhật
chút nào, Như đứng ra tặng quà để gở rối cho nó, thật sự cảm kít con bạn này quá đi, tiếp đến là Hoàng rồi đến Thiên Băng, Tuấn Anh rồi đến những thằng đàn em của Minh mà anh rất tinh tưởng.
_Mọi người ngồi vào tiệc đi nào, mau mau, nhanh chân thì còn chậm chân cũng còn một đóng luôn!_Hoàng vỗ tay hào hứng la lớn làm cho không khí tràn ngập tiếng cười.
_Có lẽ tôi đến muộn thì phải_tiếng nói ai đó vang lên ở cửa vào làm ngừng mọi hoạt động của mọi người lại ngay.
_A, Bảo tới rồi hả? Mau vào đi, tiệc chỉ mới bắt đầu thôi hà!_Như chạy lại cười nói.
Anh bước vào trong, tay đưa món quà cho Minh, miệng dãn ra tạo thành nụ cười đẹp ngất ngây, nhìn vào thằng bạn chí cốt của mik:
_Tao đến muộn, chúc mừng sinh nhật ku!_Bảo vỗ vai Minh, giọng khàn khàn, chắc bị viêm họng gì đó.
_Cám ơn mày, tao rất vui khi mày đến đó!_Minh cũng thấy ấm áp thêm khi thằng bạn mình chờ đợi đã đến, anh ôm lấy Bảo hay thằng đàn ông ôm nhau vỗ vỗ lưng nhau làm ai nấy đều đơ ra, chỉ có nó là biết sự thật, nó vui hơn ai hết, vậy là mọi khúc mắc trong lòng nó đã được giải quyết.
Xong xuôi đến phần thổi nếm và phần cắt bánh kem 3 tầng được sản xuất từ Mĩ chính hãng, những thứ trên bàn này chắc cũng không phải là chuyện lạ đối với những con ông cháu cha này, tụi nó ném kem vào không trung, đứa nào mà còn hứng mặt lên tìm tòi gì đó thì dính đòn, hết vụ ném thì chuyển sang vụ trét bánh, đứa nào gần nó và Minh nhất thì tiêu họ thôi vì nó đã chuẩn 1đống kem trên tay rồi, thay phiên nhau mà trét tới tấp, h trên mặt Hoàng đã in nguyên miếng bánh kem luôn vì không chạy kịp, đứng chắn đường không cho Như chạy và bị nó cho 1 vố vô quần áo mới mua, tức quá cô thêm nguyên cái bánh kem vô đầu Hoàng cho hợp với cái mặt, hehe, còn Thiên Băng đang núp núp ở dưới bàn thì cũng bị nó hù hù chạy ra và bị ịnh nguyên dĩa bánh lên đầu làm cô nàng mếu máo, la hét rượt theo, Minh thì đang rượt theo Tuấn Anh vì thằng nh0k này nãy giờ cứ im re chả thấy đá động gì bánh kem thế là anh đành giúp đỡ tận tình ăn trọn gói dĩa bánh, Minh đang đứng chống nạnh cười ha hả thì bị Bảo ném nguyên cục bánh kem vô miệng, rồi rượt nhau té lăng quay ra.
Kết quả là cả bọn ai nấy đều te tua, căn phòng y như 1 bãi chiến trường.
_Món quà của Hân mình cất thật kĩ rồi_Minh cất giọng nói khi thấy nó đang loay hoay kiếm gì đó.
Nó chỉ gật gù hiểu chuyện vì Minh hiểu nó thật, hihi.
Mọi người đang chuẩn bị đi về thì ở cửa có 1 người giúp việc đưa cho Minh một món quà, món quà có vẻ nặng nha, anh hỏi ai thì cô giúp việc chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, thôi thì đem vô luôn hỏi cái cô này mắc công quá.
Minh định đem món quà này đi cất thì không biết vô tình hay cố ý, Tuấn Anh tỏ vẻ hào hứng lên tiếng:
_Hay anh Minh mở quà mọi người ra đi ha!
_Cũng được!_Minh cũng không từ chối làm gì.
Đầu tiên là món quà màu xanh dương in hình hoa văn điềm đạm, trong đó là chiếc máy nghe nhạc loại tốt của nhãn hàng Cowon, cái này là của Hoàng nhé, tiếp đến là món quà màu đỏ chói lọi từ nãy đến giờ, khi Minh cầm món quà đó lên là Như đã réo lên vì đó chính là món quà của cô, lột đi vỏ ngoài bên trong là chiếc máy ảnh kĩ thuật số Canon mới ra lò hồi hôm qua nhé, món quà của Bảo được bao bọc bằng xọc đỏ đen trong rất quý phái, nhưng tò mò là bên trong kìa vì nó quá nhẹ, chả biết là cái gì luôn, nhìn đi nhìn lại nó giống cái gối hơn à, chứ còn gì nữa nó là 1 cái gối chuyên luôn máy nghe nhạc, khi ngủ ta có thể nằm lên nó và chỉnh nhạc một cách nhanh gọn thật tiện lợi quá còn gì. Tiếp theo là mở những món quà khác, bên trong toàn đồ có giá trị thôi vì đa số nhưng người ở đây toàn là gia đình quyền quý mà (thấy mà ham, hic hic), nhưng hình như còn thiếu thiếu cái gì đó ấy, Hoàng nhớ ra và hét lên:
_Chưa mở quà của Hân mà!_cậu ta đứng lên hô toáng.
_Ờ ha._mọi người tìm kiếm khắp nơi tưởng món quà có chân và chạy đi đâu mất rồi.
_Mọi người đừng tìm nữa nó đang ở đây mà_Minh nói rồi giơ tay mình lên, đúng là nó đang trong tay Minh thật, phải nói là nó đang bám díu lấy tay anh thì đúng hơn.
_Đồng hồ sao???_họ cũng không để ý chiếc đồng hồ đó được đeo trên tay Minh từ lúc nào, chiếc đồng hồ bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ, nhưng nó tạo nên nét lịch lãm và sang trọng cho Minh, nhìn anh giờ đúng chất 1 công tử của thế giới thượng lưu.
_Ờ, tại mình thấy Minh thường đến trễ và có vẻ như chưa có đồng hồ nữa và…_câu này nó nghĩ nên nói riêng với Minh thì hơn, nhưng ánh mắt của tụi bạn kìa, đang nghi ngờ nó đây mà, nó chối_và và thời gian thì rất quý, các bạn thấy đó, hờ hờ._giờnó y như kẻ ngốc ấy.
_Các bạn đừng có bắt nạt Hân của tôi thế chứ!_Minh đứng chắn trước mặt nó, che chở.
_OOOOhhhhhh!_cả bọn ồ lên 1 tiếng lớn.
_Chưa gì đã bênh thấy ớn hông, tụi tui chưa có đụng tới cục vàng của Minh à nha! Hihihi_Như lí lắc chọc 2 đứa và nhấn mạnh 2 từ cục vàng.
_Mấy cái đứa này_nó nhón nhón ra giữa bàn để quýnh được Như, nhưng cô đâu có đứng im để nó đánh chứ, né qua trái né qua phải, lêu lêu chưa trúng nha.
Minh thì mở hộp quà cuối cùng hộp quà không biết tên tuổi, màu hồng nhạt in hình mấy ngôi sao tuyết, rất giản dị bên trong là 1 chai rượu vang đỏ từ Pháp trông rất hiếm và ngon, bên trong còn có tấm thiệp ghi là chị Thanh gửi em trai. Mọi người gật đầu như đã hiểu chủ nhân người gửi là ai. Chỉ có Minh là thắc mắc 1 nổi, chị Thanh gửi quà cho mình hồi sáng rồi mà, chị ấy nói hôm nay không đến dự sinh nhật được nên gửi quà cho mình trước, sao giờ lại lòi ra món quà này nữa,….thôi, chắc chị ấy muốn tặng thêm cho mình ấy mà, chị Thanh tốt thật.
_Hay chúng ta uống chay rượu vang đó đi nhé!_không biết vô tình hay cố ý Tuấn Anh mở lời, làm Tuyết Băng thấy xấu hổ chọt chọt tay cậu.
_Cũng được, bạn bè mà làm gì phải khép nép vậy Tuyết Băng, chúng mình cùng cụn ly nào, Zooo!_ai nấy nâng ly cụn vào nhau kêu cốp cốp thật vui tai.
10’ chai rượu vang đã được xử lý 1 cách triệt để, nãy giờ ai nấy đều vui cười chỉ có Bảo là chăm chú nhìn Tuấn Anh nhất, hôm nay Bảo thấy thằng nh0k này có gì đó kì quái, lắm la lắm lét như ăn trộm, còn ly rượu thì nãy giờ uống chưa xong, không biết có ý
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




