|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nọ cười vui vẻ vỗ nhẹ đầu nàng đi luôn bỏ Diệu Hằng sờ đầu. Sao tự dưng nàng lại nói chuyện một hơi với hoàng tử của trường về vấn đề không đâu của mình như thế? Nhưng Anh Tú nói không phải là không có lý. Nàng rất sợ Tuấn Kiệt, bị hắn đày đoạ, “đeo đuổi’ chỉ muốn thoát hắn thôi. Vậy mà đến khi hắn ta giận không liên quan gì đến nàng nữa thì nàng không hề muốn. Sao như vậy chứ? Hổng lẽ nàng cũng có chút thích Tuấn Kiệt? Chắc là không thể có điều đó xảy ra rồi…
Dạo này không mang cơm nghỉ trưa Diệu Hằng toàn nhai bánh ngọt đôi khi mấy con bạn cố ý làm nhiều cơm cho nàng ăn “trực”. Thật may còn có bạn bè làm nàng thoải mái hơn. Thảo đang rủ rê cả bọn…
– Ba mẹ tui đi núi chơi nhưng chiều thứ bảy chị tui mới từ kí túc xá về. Tui không muốn ở nhà một mình tối thứ 6 đâu mấy pà xin qua nhà tui ngủ nha!
– Phải xin thử mới biết!?
– Lỡ rồi chơi với tui hai ngày luôn đi! Nha mấy pà!?
Thảo ra sức quyến rũ, dụ dỗ ba em gái ngây thơ. Diệu Hằng cũng cười khổ vì đi qua đêm ba thì dễ xin rồi còn lão anh trai khó khăn của nàng mới khó. Nhưng con bạn năn nỉ quá, cả bọn ngủ chung chắc zui lắm phải về năn nỉ xin anh hai thôi.
Nàng xúm xít với đám bạn không thấy Tuấn Kiệt đi vào nhìn nàng chỉ ăn bánh mì, sau đó hắn lại ngồi vào chổ. Lúc nàng nhìn lại chỉ có thể thấy sau lưng hắn thôi. Diệu Hằng không biết gần đây hắn ăn trưa cái gì nữa. Rồi nàng lại tự mắng mình lo thừa vì mấy năm trước hắn đi học vẫn phải ăn trưa đâu cần cơm của nàng đâu. Thế mà có lúc nàng nghĩ hắn chỉ có thể ăn cơm của mình nấu thôi, cứ như một con ngốc.
Đến tiết thể dục bọn con gái muốn khùng lên loay hoay không biết nên nhìn Tuấn Kiệt ném bóng rổ hay là nhìn Anh Tú đang chạy bộ. Hồi trước tiết này chỉ có mỗi hotboy hoàng tử nay lại có thêm hotboy lưu ban. Ba lớp học trên sân đã có đến hai chàng đẹp trai nhất trường rồi thật là làm tụi con gái muốn chết đuối vì chìm trong chốn tiên cảnh.
Diệu Hằng đâu có mê trai đến mức ngó lung tung như mấy con bạn. Mắt nàng chỉ nhìn Tuấn Kiệt tập cho có bộ dạng “bất cần điểm” nhưng vẫn làm rất tốt không trật quả nào. Hắn quả là dây thần kinh vận động siêu tốt.
Và Tuấn Kiệt kéo áo lau mồ hôi trán vô tình làm lộ cơ bụng 6 múi săn chắc hấp dẫn khiến mấy con bạn của nàng xém trào máu mũi. Diệu Hằng cũng nhìn nhưng hắn thấy ánh mắt của nàng hướng về mình thì chỉ quay đi. Thật là chảnh choẹ, nhưng nàng không tức chỉ ỉu xìu một cách buồn hiu.
Chợt mấy đứa con gái đều nhìn Diệu Hằng chằm chằm làm nàng sựt tỉnh nhìn qua thấy Anh Tú dừng lại thở sau khi chạy mà nở nụ cười thiên thần còn vẩy tay thân thiết gọi nàng…
– Chiều nay có trực thư viện không Hằng?
Nàng đơ ra như con ngốc. Cả người lập tức ớn lạnh vì làn sóng liếc ngang liếc dọc của mấy nhỏ con gái ba lớp đang học trên sân. Đó là hoàng tử đó nha lại để mắt đến “thôn nữ” ven đường như Hằng chứ. Diệu Hằng tính cười cười không trả lời gì để giữ cái mạng nhỏ của mình thì một trái bóng bay ngay sau đầu. Nàng đau muốn nứt sọ vội ôm đầu hung hăng định xoay lại chửi thằng điên nào không biết chơi bóng thì đừng có chơi song nhanh chóng “nín thinh”.
Tuấn Kiệt đi đến cầm lại bóng. Dĩ nhiên thủ phạm là hắn ta rồi. Nàng run run chỉ biết ôm đầu trông hắn làm bậy còn lên giọng đáng ghét…
– Không biết lựa chổ ngồi hả cản bóng của người ta!?
– Ông làm bóng zô đầu tui mà sao còn đổ thừa tui nữa?
Diệu Hằng la làng nhưng Tuấn Kiệt không quan tâm. Hắn nhìn Anh Tú một cái nhìn cảnh cáo rồi bỏ đi. Anh Tú chỉ cười nhạt lại chạy đi với lớp mình. Chỉ tội cho đứa ở giữa ê ẩm cái đầu, không hiểu có phải là Tuấn Kiệt ngấm ngầm trả thù không thì đám bạn bu như ruồi bu “ph..”
– Pà biết hoàng tử hả?
– Thì cậu ta hay vào thư viện mượn sách, tui làm thủ thư nên có biết chút đỉnh!
– Hèn gì! Tui biết mà pà học ngu như thế cứ tham gia clb thư viện ra là có thủ đoạn xấu xa !
– Êh! Tình bạn sứt mẻ nha mấy pà!
Nàng đó giờ chỉ mê có Thanh Hải nay bị mấy đứa bạn biến thành mê trai vô độ rồi. Diệu Hằng lại mặc kệ mọi người nói gì mình biết hoàng tử, nàng chỉ nhìn Tuấn Kiệt. Nhờ trái bóng tuy hơi đau nhưng cũng có thể nói chuyện một chút với hắn rồi thật dễ chịu … thật lâu rồi mới được nghe hắn mở miệng nói với mình.
Sau tiết thể dục sẽ nghỉ trưa, cả bọn đi thay lại đồng phục. Diệu Hằng ra trước đi về lớp thì nhìn thấy Tuấn Kiệt. Hắn đứng với một cô bé áo lớp 10. Cô bé má đỏ ửng hồi hộp đưa cho hắn một hộp cơm tự làm. Nàng chợt đứng ngây ngốc nhìn cảnh đó.
Tuấn Kiệt khó chịu cố không cộc tính quát đuổi cô bé lớp 10 cả gan “mời’ hắn nhận cơm thì hắn thấy Diệu Hằng đứng đó. Nàng nhìn thấy rồi, hắn lập tức không để ý nàng, xoay nhìn rồi cầm lấy hộp cơm khiến cô bé cười. Tuấn Kiệt còn nói…
– Anh sẽ ăn hết, cám ơnem!
Cô bé đó vô cùng hạnh phúc vì hắn cũng không đáng sợ như mọi người vẫn đồn đại. Thật sự con gái bám Tuấn Kiệt ít hơn các hotboy khác trong trường chỉ vì hắn đáng sợ chứ không phải không có con gái thích.
Diệu Hằng có lẽ tâm trạng trái ngược cô bé đó. Tuấn Kiệt đã nhận cơm còn nói dịu dàng đến mức đó nữa. Hắn đâu phải chỉ ăn cơm của nàng, hắn cũng không phải chỉ có mỗi nàng nấu cơm cho hắn ăn còn biết bao nhiêu cô gái khác nữa. Không hiểu sao lòng ngực nàng trống rỗng, cảm thấy có chút mất mát đau thương.
Tuấn Kiệt đã đi với hộp cơm nhưng nàng vẫn đứng đó trước cửa lớp. Hằng thậm chí muốn bật khóc thật tồi tệ. Hắn đi qua dãy hành lang khác thấy thùng rác tay không do dự quẳng hộp cơm vừa nhận đi rồi nhớ cái nhìn ngơ ngác của nàng ban nảy. Hắn không ngờ mình lại cố ý làm những hành động như vậy chỉ vì cô ngốc đó mà thôi.
Chương 10
Mọi chuyện coi như hoàn toàn chấm dứt, đối với Diệu Hằng bây giờ thì là như vậy. Nàng và Tuấn Kiệt không còn gì liên quan nữa rồi, không ăn chung, không yêu đơn phương vớ vẩn, thậm chí cả làm bạn bình thường cũng không.
Sau khi thấy hắn nhận cơm của người khác nàng như buông xuôi không muốn suy nghĩ nữa. Dù sao Tuấn Kiệt thích nàng cũng thật phiền, nàng cũng không phải loại ác nhân ác đức chỉ muốn người ta thích mình còn mình không thích lại.
Thế nhưng sao hắn cướp nụ hôn đầu của nàng rồi còn đi nhận cơm
từ con nhỏ khác. Hằng thật muốn đánh dập cái mặt đẹp bất lương của hắn nhưng không có gan.
Vì con gái ngồi suy nghĩ miên man nên ba nàng được dịp thấy con từ ũ rũ sang nổi nóng sau đó lại gục đầu thê thảm. Ông ấy dịu dàng dặn…
– Mấy con không được thức khuya coi phim ma nghe chưa?
– Dạ, ba!
Diệu Hằng buồn thê thảm nên muốn ba cưng một chút cho đỡ thì ông anh trai chết tiệt nói chen vào…
– Sao ba không sợ nó đi chơi bời qua đêm?
– Anh nói ai chơi bời qua đêm? Em qua nhà Thảo ngủ với Phương và Hạnh nữa mà! – Chỉ có ông anh nàng ưa nghĩ xấu cho em gái ngoan thôi.
– Thôi đi, tuổi em là tuổi nổi loạn cần kiềm cặp. Để anh hai chở đi cho chắc!
Con này bực bội ngó anh hai lôi xe ra. Nàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




