watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7295 Lượt

cho thằng đó chứ gì?

– Không phải… hic tui xin lỗi… xin lỗi…

Nàng khóc nấc nói nghẹn lại khiến Tuấn Kiệt cuối cùng cũng tỏ ra tức giận lớn tiếng…

– Xin lỗi vì nói dối hay vì coi thường tui hả?

– Hic… Tui thật không cố ý đâu. Tui không muốn làm ông giận… là do tui ích kỉ, xấu xa nói dối…

Nước mắt của nàng từng giọt thi nhau rơi xuống không ngớt đến mức nhìn hắn nhạt nhoà như chìm trong màng sương mù dày đặt. Nàng không muốn nói dối hắn nhưng ai tin khi nàng đã nói dối rồi. Diệu Hằng đã làm Tuấn Kiệt tổn thương, nàng quả là ngốc nghếch mới làm ra nhưng trò đó.

Hắn nhìn nàng khóc , tay siết lại run lên sau đó túm lấy cổ áo của nàng. Diệu Hằng đang không chú ý nên bất ngờ bị giật mạnh về phía hắn, môi chạm vào môi hắn. Tuấn Kiệt hôn nàng một cách tức giận. Môi hắn chỉ khiến nàng sợ hãi, khó chịu. Diệu Hằng mím môi cố phản kháng bằng cách đánh loạn vào người hắn. Nước mắt nàng càng tuôn ra nhiều hơn, cả người run lên sợ hãi. Cuối cùng hắn cũng buông cổ áo bỏ nàng ra.

Diệu Hằng che miệng vẫn khóc nhìn hắn. Tuấn Kiệt cười một cách khốn đốn …

– Cô tưởng tui nói thích cô là đùa sao? Lẽ ra tui không nên đi thích loại con gái như cô. Cút đi! Sau này tránh xa tui ra!

Tuấn Kiệt đi còn tức giận đá cánh cửa nhôm một cái làm nó lõm sâu dấu chân của hắn. Diệu Hằng ở lại vẫn không thể ngừng khóc môi mím lại, cả người run rẩy đầy cơm.

Sao Tuấn Kiệt lại trở nên như thế còn xấu xa, đáng sợ hơn nhưng gì nàng biết cả trăm vạn lần. Cũng chính vì mình gây ra khiến nàng càng tự dày vò hơn nữa. Nàng đã làm cả hai đều bị tồn thương rồi.

————

Đến phiên Phong nấu cơm nên dọn bàn ăn nhìn em gái ngồi chống cằm thiểu não …

– Anh hai àk! Từ mai em sẽ dậy đi học lúc 6h15!

– Dzậy sao em làm cơm mang theo kịp. Anh không có nấu cho đâu nha! – Phong đang sợ em gái giở trò làm nũng “bức” mình chiều chuộng nấu cơm sáng cho.

– Em không mang cơm nữa đâu!

– Sao nữa đây nhóc con? Từ lớp 6 đã luôn mang cơm mà. Hay là thằng Hải không ăn chung nữa nên nản hả?

Nàng không trả lời. Lúc Hải có bạn gái không ăn chung nữa nàng cũng đâu có như thế này đâu. Trong lòng thật mệt mỏi, khó chịu hoàn toàn khác xa nàng nghĩ khi thoát khỏi Tuấn Kiệt chắc sẽ mừng vui lắm. Ông anh nhìn sơ biểu hiện của em gái chỉ để đồ ăn lên bàn chỉ nói…

– Lo học giỏi đi nhóc con!

– Dạ!

Nàng trả lời cho có với anh hai rồi lại thở dài. Thoát khỏi Tuấn Kiệt cuộc đời lại càng mù mịt ảm đạm, nàng không hiểu tại sao lại ra như thế.

Nàng cũng đi nói với Thanh Hải vì chuyện cơm nước…

– Xin lỗi vì không nấu được cho ông nữa!

– Chán quá dzậy. Thôi tui năn nỉ em tui nấu cho tui là được!

Diệu Hằng cố cười với Hải nhưng thật sự trong lòng vẫn không vui vẻ gì nổi để thật sự cười. Hải chỉ vui vẻ vô tư…

– Xe mới của pà đâu rồi sao không chạy?

– Àk chưa muốn chạy!

Nàng trả lời qua loa rồi đi về lớp. Nếu không đi xe đạp nữa thì không cần mang theo cây cờ-lê nữa. Chỉ vì nó hại nàng dính vào tên đầu gấu của trường. Vậy mà giờ nàng thật không muốn hắn không thèm nhìn mặt mình như thế.

Tuấn Kiệt không nghỉ học, không trốn tiết, chỉ ngang nhiên ngủ gật tuỳ thích. Hắn ngồi bàn nhất, nàng ngồi gần cuối nhìn lên hắn ta thật xa, thật xa. Nàng không thể nhớ nổi có phải mình và Tuấn Kiệt đã từng nói chuyện qua chưa nữa. Trong lớp có vô tình giáp mặt hắn còn coi Diệu Hằng tệ hơn cả mấy chục đứa khác trong lớp.

Lỗi là do nàng gây ra nhận lại thế này thật đáng. Nhưng cả lúc thất tình cũng không chán nản , mệt mỏi trong lòng như thế này. Cô nàng biết sẽ không bao giờ được tha thứ thì lại càng như con ngốc làm gì mặt mày cũng ủ dột. Chợt có người đi gôm phụ sách giúp nàng làm nàng nhìn xém hoa mắt vì nụ cười thiên thần của Anh Tú…

– Sách nhiều thế này tui phụ một tay nhé!

– Thôi, cám ơn không cần phiền cậu dzậy đâu!

– Tui tự nguyện mà đừng ngại!

Anh Tú cười nhìn mã ở góc sách tìm mã kệ cất sách. Diệu Hằng nhìn rồi cũng không nói gì nữa làm cho xong. Thư viện hôm nay vắng, hai người làm cũng nhanh tay hơn. Hết việc lại sẽ về, mai lại đến trường hưởng thụ thêm một ngày mệt mỏi vì Tuấn Kiệt. Anh Tú thấy nàng thở dài hỏi…

– Trông cậu buồn buồn!

– Bắt buộc phải vui mới được sao?

– Hì… đâu có. Cậu thất tình hay bị điểm kém bài kiểm tra zậy?

Hoàng tử hình như lại cố muốn nói chuyện với nàng. Diệu Hằng cười cười cho có…

– Cám ơn vì cậu đã quan tâm!

– Ưhm… chắc là cải nhau hay giận dỗi với ai rồi!

Anh Tú cười nói làm nàng sững ra hoài nghi nhìn tên đó. Anh Tú chỉ cười hiền thật là đẹp trai…

– Sao cậu nghĩ thế?

– Tại nhìn cậu buồn buồn. Con người chúng ta buồn vì vài lí do thôi không phải vì công việc thì cũng là vì mối quan hệ với người khác bị trục trặc như thất tình, giận nhau chẳng hạng

Nghe thế nàng lại nhớ về Tuấn Kiệt rồi nói bâng quơ…

– Người đó không giận … chỉ không muốn nhìn mặt tui nữa thôi!

Diệu Hằng nói, không thể giấu hơi thở dài. Rõ ràng là ngày nào đến lớp cũng gặp nhưng xa vời vì hắn coi nàng như vô hình. Bản thân mình tồn tại sờ sờ ra đó bị coi như vô hình như dzậy không buồn bực cũng lạ.

Anh Tú cười nhạt nói…

– Chẳng lẽ cậu không thích người đó nên không nói là thất tình?

Nàng đơ ra nhìn Anh Tú mà ngạc nhiên…

– Sao cậu không nghĩ đó là một cô bạn mà đoán về thất tình?

Nảy giờ Diệu Hằng có đề cập gì rõ đâu nhưng cứ như tên này biết rõ nội tình vậy. Hoàng tử mỉm cười nói chắcnịch…

– Con gái giận nhau không như zậy!

– Quả là thiên tài, cậu học làm bác sĩ tâm lí học được rồi đó!

– Tui thích ngành kinh tế hơn. Nhưng cậu thế này thì chắc chắn người đó rất quan trọng và không muốn bị giận tí nào chứ gì?

Giờ thì nàng sợ rồi. Hoàng tử của trường học giỏi, đẹp trai lại còn hiểu tâm lí người khác. Nàng chịu tập trung nói chuyện hơn một chút…

– Phải! Tui có khó chịu nhưng hắn không quan trọng như cậu nói!

Diệu Hằng cuối cùng cũng nhận là một gã con trai làm phiền đầu óc nàng chỉ khiến Anh Tú cười nhạt thích thú hơn…

– Nếu không quan trọng thì sao cậu buồn thế này. Rõ ràng là có thích nên mới không muốn bị người đó không muốn nhìn mặt nữa!

Nàng nghe mà tim đập loạn. Ai chứ có điên nàng mới đi thích loại đầu gấu như Tuấn Kiệt. Nàng lớn giọng khẳng định…

– Tui ghét hắn!!!

– Ghét sao lại buồn? Đừng nói là ghét ít thôi nha!

– Chuyện của tui sao tui phải nói với cậu chứ?

Diệu Hằng tức quá bị tên hoàng tử điên khùng này nói trăng nói cuội không đâu vào đâu cả. Anh Tú cười nhạt bước theo…

– Tui giúp cậu hiểu ra sự thật không cảm ơn sao?

– Cám ơn! Vừa lòng chưa? – Diệu Hằng thấy rất tức rồi nói không lịch sự nổi.

– Ừhm. Gặp sau nhé!

Tên

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT