watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7298 Lượt

tui phải vào thư viện rồi. Ăn ngon miệng nha!

– Thật lắm chuyện!

Tuấn Kiệt cầm đi luôn làm nàng nhìn theo. Cảm giác áy náy cuộn lên khó tả trong lòng nàng. Có cảm tưởng Diệu Hằng đang “phản bội” hắn ta zậy. Nàng dám lừa qua mặt đại ca của trường nên mới bồn chồn thế này sao?

Dù sao từ đầu Diệu Hằng bị hắn ép phải “hầu cơm”, nàng không có tự nguyện nên cho Tuấn Kiệt ăn ít cũng không cần bận tâm nhiều. Nấu cho Thanh Hải ăn mới làm nàng vui vẻ thôi. Thế là cô nàng len lén cầm hai hộp cơm còn lại ra dãy sân trường phía sau có ghế và cây mát mẻ gặp Thanh Hải.

Tên bạn mở hộp cơm ra mà cười hớn hở…

– Nhìn thui cũng đã thấy ngon rồi!

– Nịnh dễ sợ chưa kìa! Vậy ông phải ăn cho hết đó!

– Tất nhiên rồi!

Thanh Hải ăn ngon miệng làm Diệu Hằng rất vui, cảm giác mọi thứ lại trở lại như cũ rồi. Cả hai cùng ăn, nói giỡn thân thiết thật vui vẻ không có gì chen ngang hay xa cách cả. Chợt Hải nói như phấn khích…

– Có cả canh nữa hả? Chất lượng hơn xưa nha!

– Ông thích húp canh hơn uống nước khi ăn mà!

– Hồi nào? Tui đâu có dzậy, lúc trước pà đâu có nấu canh.

Diệu Hằng ngớ ra vội gượng cười xấu hoắc. Nàng bị khùng rồi sao lại nhớ lộn Hải sang gã Tuấn Kiệt đó chứ. Nàng “bị” ăn chung với Tuấn Kiệt cũng thành quen luôn rồi thì phải. Và Hằng cắn muỗng nghĩ chắclúc này hắn cũng đang ăn. Sức ăn như hùm như hổ của tên đại ca đó thì đã xử xong một hộp chắc vẫn còn đói lắm. Diệu Hằng ăn nhưng cứ suy tư lo hắn không no bụng.

Thanh Hải vui vẻ nhìn nàng không nhận ra nàng mãi nghĩ ngợi đâu đó trên sân thượng rồi.

Vào đầu tiết chiều, tên đầu gấu côn đồ chưa chi đã gục trên bàn. Diệu Hằng để cái bánh mì ngọt qua bàn làm hắn ngẩn đầu dậy nhìn nàng rồi nhíu mày nhìn cái bánh như thấy cái gì đó rất kinh dị. Diệu Hằng cố nói như không phải là mình quan tâm Tuấn Kiệt đói…

– Ăn thêm đi cho no!

Thành ý của nàng vậy mà Tuấn Kiệt cũng không hứng thú hơn gì…

– Bánh ở căn tin đúng không? Dở tệ àk! Tui không ăn nổi thứ gì ở đó hết

Giọng điệu hắn như ta đây là công tử ăn uống rất kén chọn thấy ghét. Người ta tốt bụng đến thế rồi cũng không nói gì dễ thương hơn được. Diệu Hằng chẳng hiểu nổi gã khốn này nói yêu đơn phương nàng có phải để doạ nàng thôi không mà không tỏ ra nịnh bợ nàng một chút. Dù sao cũng cảm thấy Tuấn Kiệt ăn ít là do mình nói xạo nên nàng nhịn cố nói…

– Đói thì sao học nổi. Tui mua bánh mới không có dở đâu!?

Diệu Hằng nói làm Tuấn Kiệt hơi ngần ngừ, hắn rõ không muốn nhưng vẫn chịu ăn. Nàng nhìn cái mặt của hắn cũng biết hắn không ngon miệng rồi nhưng ít ra cũng có ăn thêm chút bánh. Tuấn Kiệt nhìn qua thấy nàng quan tâm chỉ cười cười…

– Không tệ nhưng ăn hai hộp cơm vẫn tốt hơn!

Nhìn Tuấn Kiệt cười dễ thương như thế nàng cảm thấy mình thành loại người xấu đi lừa đảo mấy chàng trai ngây thơ, trong sáng rồi. (Gã này cũng ‘sáng’ lắm đây !?)

Diệu Hằng khom đầu nói lí nhí như muỗi kêu…

– … xin lỗi nha!

– Có khùng không tự dưng xin lỗi. Hay là lo lắng đã để anh đói nên xin lỗi hả bé? – Hắn tỏ ra khoái chí thấy rõ.

– Lo cái đầu của ông thì có!

Tuấn Kiệt cười càn rỡ chọc nàng điên lên rồi. Nàng hậm hực tự tức vì đã đi mua bánh cho hắn. Nhưng lén nhìn hắn ăn miễn cưỡng nàng thấy làm sao ấy. Chẳng lẽ chỉ vì cho hắn ăn một hộp thay vì hai hộp mà Diệu Hằng khó chịu đến thế này? Tiếc là nàng không thể nấu bốn hộp mỗi sáng, coi như đổ lỗi là do tên khốn này ăn quá nhiều thôi.

Mấy ngày tiếp theo lại nhận một hộp mặt hắn ta chỉ có sự cam chịu. Mỗi ngày cứ vì cái mặt đáng thương của Tuấn Kiệt khiến nàng đều nuốt không nổi cơm trưa khi cùng ăn với Hải. Tuấn Kiệt cầm hộp cơm hỏi…

– Hôm nay cũng lên thư viện sao?

– Ừh, có lẽ sẽ không ăn chung được nữa!

Diệu Hằng cười gượng muốn không nổi. Nàng thật sự không muốn nói dối Tuấn Kiệt thêm nữa. May là tên đó không nghi ngờ gì cả chỉ ca cẩm bất mãn…

– Chổ hẹn hò mỗi ngày của chúng ta dzậy thì còn gì nữa chứ?

– Hẹn hò cái đầu ông! – Diệu Hằng đút kết được hắn ta là người hay tưởng bở nhất nàng từng biết nha.

– Chúng ta “yêu”nhau mà ngại cái gì chứ, cờ-lê cơm hộp!?

Tuấn Kiệt cười đáng ghét tay ôm vai nàng giở trò xoa vai làm tới. Tim Diệu Hằng nhảy lung tung trong lòng ngực may cũng quen quá rồi nên giơ chân đá hắn mấy cước…

– Uống nước cho no dzô, đồ dê sòm!

– Hì… biết rồi pà xã chu đáo!

Cái tên khốn đó không những mặt vừa dày lại còn vừa trơ tráo nữa. Nhưng Diệu Hằng cũng cười cười vì cái tính trẻ con đó của hắn. Kể ra cũng biết hắn lâu và rõ hơn trước, Tuấn Kiệt cũng đâu phải khó gần … chỉ không ai dám gần thôi. Có mỗi nàng xui xẻo mãi cũng không thoát nỗi.

Tuấn Kiệt ôm hộp cơm ngoài bệt xuống một mình ở sân thượng. Thật sự mấy ngày nay không ăn chung với nàng hắn ăn cũng không hứng thú lắm nên chỉ một hộp cũng ăn dằn bụng vậy thôi.

Hắn thích vừa ăn vừa nhìn Diệu Hằng ăn như con mèo, có một hộp cơm nhỏ nhai mãi không xong. Chưa kể cô nàng bộ dạng chết nhát sợ hắn nhưng chuyên gia nổi chứng cũng hung dữ lại thật rất dễ thương. Đại ca cứ ngồi nhớ cười cười một mình không khéo gió lùa đau bụng dẫn đến bệnh thần kinh, may có điện thoại của bọn đàn em…

~ Ừh, tao xuống liền đợi tao ăn xong… Mà thôi tụi bây chờ tao xuống ăn chung cho zui!

~ Nhanh lên anh Kiệt tụi nó giành hết mấy cái “bự”!

Tuấn Kiệt cầm hộp cơm đi xuống. Ăn một mình thật chán, xuống với đám nọ vui hơn .

Nàng và Thanh Hải vẫn ngồi ở dãy ghế đá sân sau ăn cơm nói chuyện vui vẻ. Có vài thằng con trai cười giỡn cầm mấy cái bánh bao mà chạy giành giật trên sân.

Diệu Hằng lại ngóng lên sân thượng không biết Tuấn Kiệt có chịu uống nước để no hay không nữa. Kể ra hình như tên đầu gấu đó không hấp thu thức ăn hay sao, ăn nhiều quá trời vẫn giữ dáng chuẩn. Mấy ngày nay ăn ít dáng cũng vẫn chuẩn. Loại người không lo bị mập như thế thật đáng ganh tị nhưng nàng vẫn mong hắn no.

Nàng mãi nghĩ vẫn vơ vì hắn thì sững ra vì Tuấn Kiệt đi tới thật. Diệu Hằng phút chốc buông muỗng ra nhìn khiến Hải cũng nhìn qua hướng nàng đang nhìn.

Tuấn Kiệt tay cầm hộp cơm tâm trạng đang vui vẻ không ngờ lại tận mắt nhìn thấy Diệu Hằng ngồi với Thanh Hải cả hai đang cùng ăn cơm hộp do nàng nấu. Mấy thằng đang giỡn chạy lại chổ hắn ta…

– Anh Kiệt! Bánh bao nóng hổi vừa to vừa tròn nè!

Tuấn Kiệt không nhìn đến bọn nọ áp hai cái bánh bao lên ngực ẹo qua ẹo lại giỡn với mình. Hắn vẫn

nhìn chằm chằm cả hai người kia, một cái nhìn sắc lạnh băng giá đến mức Diệu Hằng cảm thấy chỉ có mỗi nàng và hắn cùng đứng trong một trận bão tuyết lạnh giá đau đớn vô hạn.

Thanh Hải thấy mặt nàng tái đi, biến sắc trông rất tệ hại. Và cả gương mặt của Tuấn Kiệt cũng tối đi nhìn xuống hộp cơm đang nâng niu trong tay mình.

Giây phút này nàng như nghẹn lại không có quyền phản ứng gì ngoài chấp nhận hắn thấy và phát hiện hết cả rồi. Không hiểu sao nàng không muốn nhìn Tuấn Kiệt

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT