watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7160 Lượt

thoại Lâm Duy lại reo lên… Hai chữ LAM BÌNH hiện lên trên màn hình. Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến mà!!!![Only registered and activated users can see links">

Key nhấn nút nghe, lập tức, cái giọng Lam Bình oang oang vang lên:

-

- Híc….híc…. Lam Bình ơi! Lâm Duy…cậu ý….chết thật rồi…ở cái xó xỉn này nè[Only registered and activated users can see links">! – Key vờ khóc, Jun và Nguyên Hoàng phụ họa…

- – Nó hốt hoảng.

- Lâm Duy ơi…Híc híc….Tỉnh dậy đi Lâm Duy ơi!!!!…. – Là Key.

Nó không phải là đứa dễ bị lừa bởi từ nhỏ nó đã lừa rất nhiều đứa. Hì!

- – Nó cười phá lên và nói như ra lệnh.

- Thật mà, em tin không? Anh….anh gửi clip qua máy em nhé! – Key hốt hoảng, cứ tưởng bị lộ nhưng cái ý nghĩ quái quỷ lại nảy lên trong đầu.

Tút….tút…tút…. Đầu dây bên kia tắt ngủm. Nó tin chắc là Key đang lừa mình nhưng không hiểu sao lại thấy hơi lo.

- Hai thằng quỷ, nghe gì chưa? Đè nó ra, không cho nó cử động[Only registered and activated users can see links"> – Key ra lệnh cho Nguyên Hoàng và Jun.

Hai anh chàng dùng hết sức lực cuối cùng của mình, chồm lên người Lâm Duy, đứa giữ tay, người giữ đầu ko để cho “nạn nhân” có một hành động dù là nhỏ nào.

Key cầm cái điện thoại, quay cái mặt Lâm Duy đầy máu, quay cảnh Nguyên Hoàng và Jun giữ chặt Lâm Duy như là….thương nhớ người ra đi.[Only registered and activated users can see links">

Một hồi sau, clip được gửi sang cho nó. Nó hốt hoảng cực độ. Người đó, cái người trong clip chính là Lâm Duy, chồng nó…
Chap 27

Nó tức tốc chạy đến chỗ Key nói. Một cái xác không hồn nằm giữa vũng máu (đánh nhau xong thì phải có máu chứ nhỉ???). Đã vậy Key, Jun và Nguyên Hoàng lại cứ luôn miệng ca cẩm:

- Lâm Duy ơi, sao cậu chết khổ thế? Hu….hu…. Tỉnh dậy đi mà Lâm Duy.[Only registered and activated users can see links">

- Cậu chết rồi tớ biết đánh ai bây giờ? Lâm Duy, sao bỏ tớ vậy?[Only registered and activated users can see links">

- Cậu…sao lại ra nông nổi này? Híc….[Only registered and activated users can see links">

Nó cảm thấy mình không thể đứng vững được nữa, chân tay bủn rủn, nó ngồi xuống cạnh Lâm Duy, trông cậu bây giờ chẳng khác người đã chết là mấy.

- Anh là đồ tồi! Mở mắt ra nhìn tôi đây này? Anh đi rồi, tôi ở lại thắp hương cúng bái cho anh chắc? Anh có dậy không? Híc…. – Nó khóc nấc lên.

- Cô điên à? Ôi sao số tôi khổ thế này. – Lâm Duy hét lên, giọng yếu ớt.

- Anh…. ma hay người vậy? – Nó quệt nước mắt nhìn người vừa nói.

- Hahahaha…. – Tiếng cười “man rợn” làm nó quay lại nhìn, 3 chàng kia đã lăn ra đất từ bao giờ. Nó nhìn lại bãi chiến trường, lúc này mới biết mình bị lừa. Thật là quả báo… Từng đi lừa thiên hạ giờ cũng đến lúc thiên hạ lừa lại mình.

Tại nhà Hân Hân.

- Ahhh! Cô nhẹ thôi, đau![Only registered and activated users can see links"> – Lâm Duy hét lên khi được nó băng bó.

- Cho chừa cái tội[Only registered and activated users can see links">! – Nó xức thuốc mạnh hơn nữa. Cánh tay Lâm Duy một màu đỏ giờ biến thành một màu trắng.

- Cởi áo ra! – Nó nói như ra lệnh.

- Cô điên à? – Lâm Duy giảy nảy.

- Uk, tôi điên rồi, anh lừa tôi cho đã, tôi không điên mới là lạ! – Nó giận – Cởi nhanh.

- Cô định làm gì?

- Tôi sát trùng vết thương cho anh, Key bảo anh bị thương ở lưng.

- Tôi tự làm được! – Lâm Duy dứt khoát.

- Anh có mắt sau gáy à? – Nó nói rồi đưa tay tháo cúc áo của Lâm Duy. Dù lúc đầu có hơi phản đối nhưng không hiểu sao bây giờ cậu lại để yên cho nó muốn làm gì thì làm.

- Xong rồi, anh mang áo vào đi! – Nó nói rồi bước vào bếp.

Một cái gì đó đang nổi dậy trong lòng Lâm Duy… nhưng cậu phủ nhận điều đó….

- Xin lỗi nghe Hân Hân, đêm hôm khuya khoắt lại làm phiền em! Tại bọn anh không còn nơi nào để đi nữa rồi!– Key cười chữa ngượng.

- Hi! Phước năm đời em mới được mấy anh ghé nhà ý chứ! – Hân Hân cười.

============================

Sáng hôm sau, như thường lệ, nó lại cùng Lâm Duy đến trường. Vừa bước vào cổng đã chạm mặt Thiên Minh đang đi ngược chiều:

- Mày chưa chết sao? – Thiên Minh mỉa mai.

- Nhờ phúc của mày, tau vẫn khỏe mạnh. – Lâm Duy cười rồi kéo nó đi trước ánh mắt ngạc nhiên, hụt hẫng cộng tức giận của Thiên Minh.[Only registered and activated users can see links">

Chap 28

Thiên Bảo vẫn vậy, nhiệm vụ của cậu vẫn là ngày ngày đưa đón Hân Hân. Dù là rất chán nhưng vì Thiên Minh nên cậu không còn cách nào khác. Bây giờ, mọi cuộc hẹn hò của cậu đều có sự xuất hiện của nó (Hân Hân).

- Cô đi theo tôi cả ngày, chứng kiến cảnh tôi và mấy cô gái khác, không chán sao? – Thiên Bảo hỏi.

- Không! – Nó cười. – Chỉ cần cậu không chán mình thì mình không bao giờ chán cậu!

- Đồ ngốc! – Thiên Bảo nhếch mép.

- Cậu vẫn không khác xưa mấy. Vẫn bảo mình là đồ ngốc. Híc… – Nó bật khóc khi nhớ về một ngày xưa….

Thiên Bảo vốn sợ nước mắt con gái nên khi thấy nó khóc, anh chàng hốt hoảng:

- Này, nếu tôi có nói gì làm cô buồn thì cũng đừng có khóc.

- Mình có bảo mình buồn đâu, mình đang vui mà! Vui vì cậu bảo mình ngốc. – Nó lại cười.

- Ngốc!

Thiên Bảo dẫn nó vào một tiệm ăn khi cả hai đều thấy đói.

- Chị lấy em 2 suất piza trứng nhiều tiêu nhiều hành chị nhé! – Nó nói với chị phục vụ.

- Sao biết tôi thích ăn piza trứng nhiều tiêu nhiều hành? – Thiên Bảo trố mắt nhìn nó.

- Mình nói rồi, mình còn biết nhiều hơn nữa cơ, chỉ cần những điều đó liên quan đến Hoàng Thiên Bảo. – Lại cười nữa rồi.

Có lẽ lần đi chơi này hơi đặc biệt vì Thiên Bảo đồng ý sẽ chở nó đi đến những nơi nó thích.

- Sao lại đến khu vui chơi? Tôi tưởng chỉ có con nít mới thích những trò này? – Thiên Bảo nhìn nó đang háo hức mua vé.

- Sao vậy? Vui mà! Vào thôi. – Nó kéo Thiên Bảo bước vào nhà banh.

“Bụp” “Bụp” “Bụp” Tiếng mấy quả bóng nổ làm nó cười thích chí. Nó vùng vẫy trong đám bóng ngũ sắc.

- Thiên Bảo, lại đây! – Nó vẫy tay.

Không hiểu sao cậu lại bước đến bên nó, cậu nhận ra rằng, đi trong bong bóng cũng khó khăn không kém gì đi trên bãi cát ở sa mạc.

“Bụp” Nó nhanh tay thảy quả bóng vào đầu Thiên Bảo rồi phá lên cười.

“Bụp” “Bụp” Những pha đập bóng ngoại mục được giáng xuống đầu nó được thực hiện bởi Thiên Bảo. Tiếng hai đứa cười ròn tan. Lòng tên con trai mới lớn lại thấy dâng lên một niềm vui.

- Cô biết tôi nhận ra điều gì không? – Thiên Bảo hỏi khi ngồi trên xe.

- Điều gì? – Nó tò mò.

- Khi đi cùng cô, cô giống như con gái của tôi vậy! – Thiên Bảo cười.

Nó cũng cười, nụ cười chua chát. Nó mong là BẠN GÁI chứ không phải là CON GÁI.

Còn mấy tiếng nữa mới kết thúc một ngày, Thiên Bảo dẫn nó đi vào bar. Thực ra cậu không rủ nhưng tại nó cứ nằng nặc đòi theo nên cậu chiều.

Đến đây rồi, nó mới hối hận về quyết định của mình. Lúc đòi đi cùng, nó đâu biết Thiên Bảo sẽ đến bar cơ chứ?

Một cái ghế được coi là trung tâm, nó và Thiên Bảo ngồi xuống đó. Lát sau, có một vài cô gái chân dài bước đến bàn nó, tách nó ra khỏi cậu.

Nó cầm ly nước cam uống lấy ngụm để hạ cơn tức. Thiên Bảo chẳng đếm xỉa gì đến nó cả, chỉ lo hôn hít mấy cô em xinh tươi của bar. Điều đó làm nó thấy tủi thân. Sao giờ đây, Thiên Bảo khác vậy? Nó tự hỏi.

- Vô liêm sỉ! – Nó **** thầm mấy đứa con gái đang bu quanh Thiên Bảo. Bọn đó làm đủ trò với người nó thích thì thử hỏi nó không tức sao được.

- Hey, Thiên Bảo, lâu rồi mới ghé bar nhỉ? – Một đám con trai bước đến bắt tay cậu rồi nhìn sang nó. Nó ớn lạnh với những ánh mắt kiểu này.

- Bao nhiều tiền một đêm đây? – Một tên tiến đến nó và hỏi.

- Tôi không phải là hạng con gái rẻ tiền. – Nó phớt lờ.

- Cô em, tự trọng cao quá nhỉ? Đến đây rồi thì vất cái lòng tự kiêu ấy cho chó ăn đi! – Tên đó ngang nhiên sờ mó khắp người nó.

- Làm gì vậy? Buông ra! – Nó đứng bật dậy, giọng sợ hãi.

Nhưng tên kia đâu muốn tha cho nó, hắn kéo nó lại rồi cứ cố hôn lên môi nó. Nó gạt phăng, nhìn Thiên Bảo với ánh mắt cầu cứu nhưng hình như ánh mắt cậu không phải dành cho nó….
Chap 29

Nó có cảm giác như bị bỏ rơi, dùng hết sức đẩy tên kia ra khỏi nó nhưng hắn mạnh quá, tay nó bị hắn cầm chặt và hơi men cứ phả vào mặt nó. Nó ghét, ghét tất cả… Nó giãy dụa trong vòng tay của tên kia, nó hối hận vì đã theo Thiên Bảo đến đây, hối hận khi đã tin một người như cậu…..

Vớ được ly nước, nó tạt mạnh vào mặt tên kia khiến hắn buông nó ra. Vì bị bất ngờ, hắn cầm lấy ly nước ném mạnh xuống sàn. Những mảnh vỡ thủy tinh cứa vào bàn chân nó…máu loang ướt cả đôi bít tất….

- Đồ khốn! [Only registered and activated users can see links"> – Hắn nghiến răng rồi cầm lấy tay nó, xiết chặt cổ tay và bất ngờ xô nó ngã. Ngã ở đâu không ngã lại cứ ngã vào chỗ đầy những mảnh chai. Nó chống tay xuống đất, những mảnh chai găm vào tay nó.

Hắn dơ tay lên định đánh thì bất ngờ bị Thiên Bảo chặn lại.

- Để cô ta yên! – Cậu ra lệnh.

Hắn nhếch mép cười rồi kéo cả đám đi.

- Cô…. – Thiên Bảo ngồi xuống đỡ nó dậy hỏi han nhưng nó gạt phăng không để cậu nói hết, nó chạy, vừa chạy vừa khóc.

- Này, tay chân cô vậy, cô định đi đâu? – Cậu níu nó lại.

-

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT