|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hiệu tốt lành, có người đang đi tới.
- Lâm Duy, ôi, anh đến đây tìm ai vậy? – Một đứa con gái hỏi.
- Anh có muốn đi chơi cùng em không? – Một đứa con gái khác.
- Lâm Duy, đừng đi chơi với nó, đi với em nè! – Đứa con gái khác nữa xen vào.
- LAM BÌNH, CÔ CÓ RA KHÔNG? – Lâm Duy quát lên giận dữ.
- Đây đây, cứ thong thả cho đời yên ả, đến muộn có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu? – Nó kéo Hân Hân chạy lại chỗ có đám lửa cháy phừng phực.
- Ai đây? – Lâm Duy chỉ vào Hân Hân.
- Bạn tôi. – Nó giới thiệu.
- Sao cô bảo chỉ mình cô thôi? – Lâm Duy vẫn chưa hết giận.
- Có bạn tôi đi cùng không được à? Lỡ anh có làm gì tôi thì tôi vẫn có người bảo vệ hoặc ít ra cũng làm nhân chứng trước tòa chứ? – Nó cãi.
- Tùy cô! – Cậu nói rồi bước đi.
CHAP 19
Lâm Duy dắt theo hai cái đuôi đến phòng của hội BF, nơi có 3 chàng trai đang đứng đó chờ.
- Lâm Duy, nhanh lên, sắp đến giờ hẹn rồi! – Key giục khi vừa thấy Lâm Duy bước vào phòng. Quay sang nó – Lam Bình cũng đến à? Ai đây – Chỉ Hân Hân.
- Đây là bạn em, Hân Hân. Anh Key không ngại cho bọn em theo cùng chứ? – Nó hỏi.
- Tất nhiên là không? Bạn của bạn là bạn của tụi anh. Mà bạn của bạn của bạn thì cũng là bạn của tụi anh mà!
Nó cười phá lên vô tư vì câu nói đùa của Key.
- Cô không thể bớt nói đi một chút được à? – Lâm Duy cáu.
- Anh cứ làm như mình nói ít lắm ý! – Nó chọc ngoáy Lâm Duy.
- Hân Hân học cùng lớp với Lam Bình à? – Jun hỏi để xua đi cuộc chiến giữa nó và Lâm Duy.
- Vâng! – Hân Hân nhỏ nhẹ.
Bốn chàng trai lao vào chuẩn bị những thứ cần thiết. Hân Hân kéo nó ra một góc, hỏi:
- Nè, sao mình thấy bạn với mấy người đó thân quá vậy?
- Mình chỉ thân với mỗi anh Key thôi à! Còn ba người đó thì một người y như ma, hai người mới nói chuyện có một lần nên cũng không rõ lắm! – Nó cười trừ.
- Lam Bình, đi nhanh đi! – Lâm Duy thúc giục.
Bốn chàng trai và hai cô gái bước nhanh về phía phòng hẹn. Đó là một căn phòng nằm trên dãy phòng điều hành của trường, rộng và tiện nghi.
- Chắc lát nữa hai người họ mới đến. – Nguyên Hoàng lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
- Tại sao lại phải bày ra trò này? – Nó hỏi.
- Thực ra thì chỉ là muốn biết mặt nhau nên mới làm vậy chứ đâu có ác ý gì đâu! – Nguyên Hoàng nhún vai.
Khoảng vài phút sau, cánh cửa phòng cũng từ từ mở ra, Thiên Minh bước vào và câu đầu tiên cậu hỏi là:
- Lam Bình, sao cô cũng ở đây?
Những người có mặt ở đó không khỏi ngạc nhiên. Bao nhiêu người ngồi đó không hỏi, sao lại đi hỏi cô nhóc mà mình đã từng đánh cơ chứ?
- Thích thì đến thôi? Sao có phiền hà gì không? – Nó nhanh nhẩu.
- Không, không sao! – Thiên Minh phẫy tay.
- Người kia đâu? – Key hất hàm.
- Cậu ấy sẽ vào sau.
Cánh cửa lại được mở ra một lần nữa, và một tên con trai bước vào….
“Rầm” Hân Hân ngã lăn xuống ghế, mặt xanh nhợt nhạt.
CHAP 20
- Hân hân, bạn sao vậy? Tỉnh lại đi! – Nó bật khóc, ôm lấy cô bạn.
Mọi người xúm lại, ngạc nhiên nhưng chỉ có một người hiểu lí do vì sao….
- Làm ơn đưa bạn tôi đi bác sĩ đi! – Nó khẩn cầu mấy chàng trai quanh nó.
- Bây giờ không thể ra ngoài được, học sinh BFM đang ở ngoài đó. Nếu…. – Nguyên Hoàng lo lắng.
- Híc híc… – Nó khóc, nó lo cho Hân Hân nhiều lắm.
- Đặt cô ấy nằm lên ghế đi, cô ấy không sao đâu, nghỉ một lát lại khỏe ngay ấy mà! – Key khám xét.
- Sao anh biết? – Nó hỏi.
- Trước đây, anh từng tham gia lớp sơ cứu rồi, xếp loại A chứ không đùa đâu! – Key tự hào.
Rất nhanh chóng, Hân Hân được đặt nằm trên ghế, vẻ lo lắng hiện lên trên mặt mỗi người.
- Cô ấy sẽ không sao chứ? – Lâm Duy hỏi.
- Không sao, chỉ bị shock thôi! – Key ra vẻ hiểu biết.
- Shock ư? – Nó ngạc nhiên.
- Umk… Theo sơ bộ là vậy! – Key an ủi nó.
- Mấy người có thể cho tôi xin một thỉnh cầu được không? – Thiên Minh lên tiếng.
- Nói đi! – Là Lâm Duy.
- ………………..*0 đã nói với nó như vậy!!!
- Thật nực cười. Nếu không phải vì Thiên Minh thì tôi đâu phải làm cái trò quỷ này.
- Mình biết nhưng không sao. Nếu cậu cảm thấy khó chịu thì có thể xem như không có sự xuất hiện của mình. – Nó van xin.
Thiên Bảo dừng xe lại tại một quán cà phê. Từ trong quán, một cô gái ăn mặc “thiếu vải” bước ra, mỉm cười với cậu.
- Cô lui sau ngồi! – Thiên Bảo ra lệnh và không hiểu vì sao nó chỉ biết làm theo.
- Chào anh, Thiên Bảo. – Cô gái kia bước vào xe. Thiên Bảo hôn nhẹ lên môi cô nàng rồi ngọt giọng:
- Chào em!
Sau khi màn chào hỏi “sến” đã xong xuôi, cô gái kia mới để mắt đến sự xuất hiện của nó.
- Cô gái này là…. Sao trông hai lúa vậy? Anh cũng “chơi” loại này sao? – Cô gái đó mỉm cười khinh bỉ.
Nó tức đến điên người, định phản kháng thì Thiên Bảo đã cướp lời.
- Em coi thường Hoàng Thiên Bảo này quá rồi đấy! Cứ xem như cô ta là người vô hình, vậy thôi! – Thiên Bảo cũng nhìn nó, cũng tặng cho nó một ánh mắt y như cô ta, một ánh mắt đầy khinh bỉ. Nó tặc lưỡi cho quá bởi vì…nó đã quá yêu cậu rồi….
Trên xe, hai người họ cứ thay nhau làm những cử chỉ âu yếm khiến nó ngứa mắt không thể tả nổi.Thiên Bảo vòng tay ôm eo cô ta, nó nhịn. Cô ta vuốt nhẹ khuôn mặt cậu, nó cũng nhịn. Và rồi khi họ hôn nhau chào tạm biệt, nó cũng nhìn nốt…. Biết làm gì khi mà giờ đây, trong lòng cậu nó chẳng là gì cả….
Ngày đầu tiên của nó thất bại thê thảm!!!! Nhưng nó vẫn không nhụt chí, nhìn sang Thiên Bảo, nó khẽ cười….
Chap 24: Từ trước đến giờ mình chưa nhắc đến hai hội BF và FM nhiều nên mấy tập này, mình sẽ nói kĩ hơn về FM hội và BF hội!
Một ngày mưa cách đây 1 năm….
- – Thiên Minh hét lên trong điện thoại.
- Đừng tìm tớ, tớ không muốn về – Thiên Bảo nói trong men say – Cô ấy bỏ tớ đi thật rồi, Hân Hân bỏ tớ đi thật rồi Thiên Minh ơi! Tớ không thiết sống nữa. Híc…
Tút….tút….tút….
- – Thiên Minh lo lắng cực độ.
Màn mưa kia vẫn giăng giăng ngoài cửa sổ. Mưa không lớn, chỉ đủ ướt người và đủ ướt lòng….
“When you’ve down and troubled
And you need a helping hand
And nothing, no, nothing’s going right
Close your eyes and think of me”
Điện thoại Thiên Minh rung lên réo rắt làm lòng cậu bỗng lo lắng, dường như có một chuyện gì đó…xảy ra…. Và chuyện đó…..liệu có như cậu nghĩ….
- Alo – Thiên Minh không che giấu nổi sự hoảng hốt.
- – Một tên đàn em hoảng hốt. Một tiếng sét đánh ngay bên tai cậu. Nhanh như cắt, cậu phóng như điên đến bệnh viện.
- Thiên Bảo, cậu không được có chuyện gì đâu đấy. Nếu cậu dám bỏ tớ, tớ thề kiếp sau sẽ không nhận một thằng bạn như cậu đâu… – Thiên Minh thì thầm với chính mình.
Tại bệnh viện.
- Đại ca! – Cả bọn đàn em đứng dậy cúi đầu chào.
- Sao lại ra nông nổi này? – Mắt Thiên Minh đỏ ngầu.
- Anh ấy đua xe với mấy thằng em của BF hội, bọn nó không thắng được nên…. – Một thằng ấp úng.
- Nên sao? Nói tiếp đi. – Thiên Minh tóm chặt lấy cổ áo của tên vừa nói.
- Nên… tháo vít bánh xe khiến xe anh ấy gặp sự cố trên đường đua…. – Tên đó mặt tái mét.
“RẦM” Thiên Minh dùng tay đấm mạnh vào cánh cửa, máu từ tay cậu chảy ra nhưng máu trong tim cậu đã bốc đến tận đầu.
- Tau không để yên cho đứa nào động vào bạn tau. BF, bọn mày cứ đợi mà xem, Thiên Minh này sẽ BÁO THÙ! – Cậu nghiến răng.
Đèn phòng phẫu thuật vụt tắt, vị bác sĩ với khuôn mặt mệt mỏi bước ra.
- Bác sĩ, bạn tôi sao rồi? – Thiên Minh ùa đến hỏi.
- May là đã qua thời kì nguy hiểm nhưng…. mọi người nên chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ để lại di chứng – Vị bác sĩ lắc đầu rồi bỏ đi.
Thiên Minh đứng như trời trồng.
Di chứng ư? Nghĩ đến đây, cậu chạy nhanh vào phòng bệnh, nơi thằng bạn thân từ thời đóng khố của cậu đang nằm.
Ba ngày sau, Thiên Bảo mở mắt nhìn ánh sáng cuộc đời. Không kiềm nổi xúc động, Thiên Minh ôm chầm lấy bạn.
- Thằng khốn, mày có biết tau lo cho mày nhiều lắm không? Mày mà không tỉnh chắc tau chết theo mày quá!
- Ơ… Xin lỗi, cậu là ai? – Thiên Bảo ngây ngô.
Thiên Minh ngơ người ra một lúc lâu. Không lẽ di chứng mà bác sĩ nói là… MẤT TRÍ sao???
- Tên cậu là gì? – Thiên Minh hỏi.
- Thiên Bảo…. Hahaha…. Bị lừa rồi! – Thiên Bảo cốc đầu tên bạn.
- Thằng điên, muốn làm tớ thót tim à? Lần sau có chuyện gì thì nói với tớ, đừng hành động dại dột vậy. Có cần vì cô ấy mà cậu… – Thiên Minh lắc đầu, không muốn nhắc lại.
- Mà tại sao tớ lại vào đây? Tớ làm gì dại dột cơ? Vì cô gái nào? Cậu mớ à? – Thiên Bảo ngạc nhiên.
- Thật hay đùa vậy? Cậu không nhớ những chuyện bao ngày qua sao? – Thiên Minh đứng bật dậy, nửa tin nửa ngờ nhìn bạn.
- Những chuyện gì? – Thiên Bảo ngơ ngác.
- Hân Hân, cậu nhớ cô ấy chứ?
- Bạn gái cậu hả? Sao tớ không biết! – Thiên Bảo khẽ cười.
Thiên Minh bỏ ra ngoài sau câu nói của Thiên Bảo.
“RẦM” Cánh cửa phòng của bác sĩ bị đạp tung bởi Thiên Minh.
- Bác sĩ, tại sao bạn tôi lại như vậy? Cậu ấy nhớ mọi người nhưng lại quên một người.
- Một vùng kí ức của cậu ấy đã bị mất đi, đó chính
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




