watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7174 Lượt

gì? Nó đã không hoảng loạn nữa, nó nhìn Lâm Duy, mắt mở to như muốn thu hết hình ảnh cảu cậu lúc này.

Bất giác, Lâm Duy quay lại nhìn nó, giật mình, nó quay phắt đi, ngượng ngùng, tại sao lại nhìn tên đó như thế, chẳng phải nó đang tức sao? Đúng, nó đang tức Lâm Duy lắm cơ, tức lắm….

Cậu tiến lại phía nó, ghé sát làm nó đơ người mấy giây.

- Điện thoại của cô đâu?

- Trong…trong túi ý. – Nó ấp úng.

- Vậy sao không gọi điện về nhà? – Lâm Duy nổi giận.

- Ừ nhỉ? Tôi quên mất. – Nó trả lời một cách tỉnh bơ.

Lâm duy lắc đầu ngao ngán.

- Nhiều lúc tôi nghi ngờ tuổi tác của cô đấy? Già rồi hay sao mà đãng trí vậy? – Nói rồi, cậu bỏ ra ngoài mang theo cả ánh nhìn ngơ ngác của nó.

Cùng lúc đó, Key, Jun và Nguyên Hoàng bước vào. Thì ra nãy giờ, ba anh chàng đứng ngoài cửa đã nghe thấy hết. Nhác thấy Lâm Duy bước ra, cả ba đã “đồng tâm hiệp lực” kéo trở lại vào trong. Ấn người Lâm Duy xuống ghế, Jun bước đến trước mặt nó:

- Lam Bình, em có biết điện thoại là phương tiện liên lạc giữa người và người. Nó là một thứ vừa tiện lợi vừa đắt. Nó giúp con người ta thông nhau mà không cần dùng đến cái gọi là thần giao cách cảm. Rồi cứ mỗi giây có bao nhiêu cuộc gọi được thực hiện, mỗi cuộc gọi là một thông tin. Trong đời sống hiện nay, điện thoại nhiều như rác vậy, em… tại sao lại có thể quên đi vật dụng hữu ích đó? Haizzzz. – Jun xổ một tràng làm nó chẳng chen vào được câu nào.

- Sao mọi người không nói gì? – Jun nhìn quanh ngơ ngác bởi không gian yên lặng một cách lạ lùng.

- Anh… tại sao anh không vào ngành quảng cáo nhỉ? Nó sẽ rất hợp với anh nhất là đối với ngành viễn thông. Những câu nói của anh thu được lợi lớn đấy. – Nó ngụ ý.

Đến giờ, Jun mới nhận ra là mình hơi quá trong lời nói.

- Lam Bình, em có chị lớn hơn 1 tuổi hay em gái không? Giới thiệu cho bọn anh đi. Em như vậy chắc chị hay em gái em cũng…dễ thương lắm nhỉ? – Nguyên Hoàng lên tiếng, mắt chớp chớp.

- Đừng ương bướng như em là được. – Key cười.

- Có, nhà em nhiều người lắm. – Nó ngây thơ.

- Bao nhiêu mà bảo nhiều? Có đủ cho 3 đứa tụi anh không? – Jun không nói Lâm Duy vì ai chẳng biết Thiên Kỳ và cậu là một đôi.

Nó vênh mặt suy nghĩ làm 3 chàng trai kia ngạc nhiên, đến cả anh chị em trong nhà bao nhiêu cũng không nhớ rõ, đúng là đãng trí mà.

- Umk… Trên dưới lúc em đi là khoảng…. 50 người. – Nó vừa dứt câu, mấy cái miệng hả to nhìn nó. Câu nói của nó có sức thu hút ngay cả với một người như Lâm Duy.

- 50 người? Cô… ngủ nhiều quá nên đầu óc không tỉnh táo hả? – Lâm Duy nheo mắt.

- Pama em sinh nhiều vậy? Bảo họ dạy tụi anh đi. – Nguyên Hoàng đùa vì ngỡ rằng nó cũng đang đùa.

Nó cúi gằm mặt làm cả bọn ngạc nhiên hơn nữa.

- Pama em…mất rồi. Từ nhỏ em sống ở nhà tình thương. – Nó đáp nhỏ nhẹ, giọng đượm buồn, không giống nó một chút nào.

- Xin…xin lỗi Lam Bình, bọn anh không cố ý nhắc đến. – Key bối rối.

Còn Lâm Duy sau khi nghe nó nói, máu nóng đã dồn đến tận đầu, chỉ chực bốc khói. Cậu hậm hực bước ra khỏi phòng bệnh. Nhưng bước chân nặng trĩu, cậu không ngừng nghĩ về những gì nó nói.

Chap 44

Một đứa trẻ ở nhà tình thương ư? Tại sao ông nội lại ép cậu cưới một người như vậy? Cứ tưởng đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối nhưng không phải. Cậu đã bị lừa. Nếu là vì danh dự, vì tương lai của gia đình, cậu chấp nhận sống với nó ba tháng nhưng đằng này lại không vì bất cứ thứ gì cả…. Tại sao? Tại sao lại bắt cậu chia tay Thiên Kỳ, người cậu yêu để đến với một con nhỏ không quen biết mà không được một chút quyền lợi nào cho gia đình cậu???

Mãi suy nghĩ, cậu đã đứng trước cửa nhà mình. Vẫn vẻ mặt bất cần đời, cậu ngạo nghễ bước vào nhà, giờ này, ông nội và pama đã về và…cậu muốn nghe lời giải thích.

- Lâm Duy, Lam Bình sao rồi? – Ông nội hỏi.

- Cháu muốn biết…tại sao lại là cô ta? – Lâm Duy nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của ông mà bây giờ cậu đã đủ can đảm để nhìn vào.

- Cô ta? Cháu muốn biết gì? – Ông nội nhăn mặt.

- Con nhỏ đó được ông rước từ nhà tình thương về. Cho sống đã là làm việc thiện rồi, vì sao cháu lại phải cưới cô ta? – Lâm Duy bộc mạch.

-…………..

- Ông có biết vì cuộc hôn nhân này mà cháu đã phải hy sinh rất nhiều không? Cháu ko có ý chê gia cảnh cô ta nghèo nhưng ông làm vậy là không công bằng với cháu.

- Ta không công bằng với cháu sao? Ông nội nó là bạn thân của ta. Ta và ông ấy đã lập hôn ước. Nếu ông ấy sinh con ra là con gái, ta sinh con ra là con trai thì hai nhà sẽ làm thông gia hoặc ngược lại. Nhưng rốt cuộc ta và ông ấy đều sinh con trai nên hôn ước này được giáng xuống đời cháu. Ta không muốn là kẻ thất hứa. Khi nghe tin gia đình con bé mất trong một vụ tai nạn, ta đã rất hoảng hốt. Suốt bao nhiêu năm nay, ta đi tìm con bé, mong được bù đắp phần nào và cuối cùng lúc ta tìm thấy con bé cũng chính là lúc gia đình ta phải thực hiện hôn ước đó. Cháu hiểu chứ, Lâm Duy? – Ông nội ôn tồn giải thích. Lần đầu thấy ông nói nhiều vậy.

- Cháu không cần phải hiểu. Ông bắt cháu bỏ rơi bạn gái chỉ để thực hiện một lời hứa thời trẻ thôi ư? Ông thật là quá đáng. – Lâm Duy hét lên. Trong lòng cậu trỗi dậy những nỗi lo, những điều buồn bực.

- Đúng, cháu không cần phải hiểu, nhưng kể từ cái lúc con bé có mặt trên cõi đời này, nó chính là cháu dâu của ông. Nếu cháu không muốn, ta cũng không ép, chỉ cần cháu thừa nhận cháu ko phải cháu ta, cháu sẽ không cần cưới con bé.

Ông nội nói rồi bước lên phòng. Lâm Duy cúi gầm mặt, cậu bỏ ra ngoài ngay sau khi nghe thấy tiếng đóng cửa của ông.

Sao chứ? Hôn ước từ lúc mới chào đời sao? Vậy sao mọi người còn để cậu ra ngoài, sao không nhốt cậu ở trong nhà mãi mãi, để rồi cậu gặp Thiên Kỳ, yêu cô ấy, mọi người mới nói cậu phải lấy một con nhỏ khác mà là lấy chứ ko phải chỉ sống với nó ba tháng. Ông nội lừa cậu ư? Sao ông nỡ. Ông có lời hứa hôn quan trọng nhưng còn cậu? chẳng phải đã có cái bản hợp đồng đó sao? Ba tháng sau, nó sẽ phải rời xa cậu. Ba tháng thôi mà…. Làm sao ông có thể giữ lời hứa còn cậu thì không cơ chứ?

“If you wander off too far, my love will get you home.
If you follow the wrong star, my love will get you home.”

- Alo – Nó nhấc máy.

- …………… – Đầu dây bên kia im phăng phắc.

- Alo, nói nhanh không tôi tắt máy đấy! – Nó hét lên và nhìn tên người gọi.

- – Giọng Lâm Duy đầy rẫy sự đe dọa.

- Nhớ gì? – Nó ngạc nhiên và dường như cái cảm giác lành lạnh lại xuất hiện.

- < Những gì đã ký kết. Ba tháng và không được nuốt lời> – Vẫn cái giọng đó, kết thúc sự hăm dọa là một chuỗi tiếng “tút….” kéo dài.

Nó gập máy mà mồ hôi rịn ra cả tay. Anh ta có ý gì? Có bao giờ nó quên đâu cơ chứ? Nó cũng chẳng có cớ gì để ở lại cả. Ừ thì cái lần Lâm Duy cứu nó, nó có hơi cảm động chút xíu nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Chẳng có gì cả. Làm sao nó lại thích một người như Lâm Duy? Không…không thích….

================================

Người ta thường cô đơn bởi chỉ biết xây tường chứ không quan tâm đến việc xây dựng những cánh cửa. Chính vì vậy, họ lạc lõng, bơ vơ trong chính thế giới mà họ tạo ra để che giấu cái bản thân của mình.

Các bạn nghĩ sao về một nàng công chúa không có trái tim dành cho tình yêu? Không hẳn là không có mà chính xác hơn là trái tim yêu thương của công chúa đã bị bà phù thủy có cái tên là SỐ MỆNH phù phép, giờ vẫn đang ngủ say trong chuỗi ngày đau khổ tưởng chừng như vô tận…. Làm sao để khiến cho trái tim nàng tan chảy mà không cần phải đun nóng trên ngọn lửa đang sôi sùng sục vì lửa có thể làm bỏng nàng. Làm sao để khiến nàng công chúa không biết yêu có thể cảm nhận được vị ngọt của tình yêu bởi vị đắng nàng có lẽ đã nếm thử một lần và một lần là quá đủ…. Có phải chăng sẽ giống như bao câu chuyện cổ tích, một chàng hoàng tử sẽ xuất hiện và sẽ dùng trái tim ấm áp, bao dung của chàng để cảm hóa trái tim hóa đá kia? Và sự xuất hiện của hoàng tử sẽ làm trái tim nàng công chúa nhỏ sống lại hay sẽ lại một lần nữa khóa chặt trái tim nàng với chốn địa ngục của tình yêu?

Chap 45

Băng Di, một cô gái có một trái tim được tạc từ hố băng ở Nam Cực và mang một vẻ đẹp buồn, u tối của một Thiên sứ địa ngục. Nàng không bao giờ tin vào những câu chuyện cổ tích nhưng lại luôn ước ao có một ngày, chàng hoàng tử sẽ đem đến ánh nắng trên khuôn mặt vốn đã xinh đẹp của nàng…

***
**
*

Jun bước đi trên dãy hành lang rợp bóng, thoang thoảng hương hoa sữa. Những chùm hoa trắng tinh khôi lay động đón gió.

“Rầm” Một tiếng động kéo dài không quá 3s, tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho ai con người ngã sõng soài dưới nền đất cũng vương *** những cánh hoa mỏng manh.

Tiếp đó, những tờ giấy bay lã tả, phủ lên người Jun và che tầm mắt của cậu. Tiếng giấy rơi loạc xoạc tô điểm âm thanh và điệp màu sắc cho cái không gian vốn đã tĩnh lặng kia.

Giấy ngừng rơi cũng vừa lúc hai người bị nạn định thần lại. Nhìn đối tượng ở trước mặt mình và dường như là người lúc này va vào mình, Jun thoáng ngạc nhiên vì cô gái này cậu chưa từng gặp .

Luống cuống đứng dậy, khác với mọi hành động bình thường của một

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT