|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nấy đều được thể rợn người, mặt tái xanh vì thương cảm và cũng vì sợ, chỉ duy một kẻ là mặt nóng bừng bừng với cơ giận cao ngút. Nó cũng biết mà, bởi mọi chuyện nó nói đều dựa trên căn cứ có thật cả.
Xong ngày hôm đó, chẳng ai trong BF đả động đến chuyện chồng con với nó nữa, nó cũng thấy đỡ và ít ra thì mọi người cũng quan tâm đến nó nhiều hơn, dĩ nhiên là…. trừ Lâm Duy.
================================
Ngày thứ năm rồi! Ngày thứ năm Hân Hân không ghé thăm Thiên Bảo như thường lệ và đó chính là việc trước đây nó phải làm với cái lý do “kích thích trí nhớ”. Nó còn làm cái điều ngốc nghếch ấy làm gì khi mà dù nó có cố gắng bao nhiêu vẫn chỉ là một đứa con gái bình thường. Bình thường không hơn không kém trong lòng Thiên Bảo. Ừ thì nó đau nhưng chỉ cần Thiên Bảo vui, cảm thấy thoải mái thì nó sẽ không tiến gần cậu nữa. Ừ thì nó không tiến gần cậu nhưng đâu có ai cấm nó đứng
từ xa quan sát cậu? Nhìn cậu từ một khoảng cách xa như vậy, phải chăng chỉ mình nó cảm thấy khó chịu và…. phải…. nó đau!!!!
Thiên Bảo – chàng trai nổi tiếng thay bồ như thay áo – đang cảm thấy như thiếu một cái gì đó quen thuộc lắm nhưng chẳng thế nhớ nổi đó là thứ gì.
Trên nền gạch hoa của dãy hành lang, hai cái bóng dài và đậm in rõ, bước đi chậm rãi như thể chẳng có gì đáng quan tâm.
- Hình như tớ sống đầy đủ quá nên giờ cứ cảm thấy thiếu một cái gì đó – Thiên Bảo mở lời bằng một câu nói vu vơ nhưng dường như rất đúng với tâm trạng.
- Thiếu? Cậu đang tìm kiếm thứ đó hả? – Thiên Minh hỏi như cái cách mà Thiên Bảo gợi chuyện nhưng dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì đó đang diễn biến trong tâm trạng của tên bạn đang song song bên cạnh.
- Có lẽ… Và hình như tớ biết đó là gì rồi! – Thiên Bảo nhếch mép.
Thiên Minh không đáp nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ như một cậu hỏi bằng thị giác vậy.
- Mấy ngày nay bận bịu với việc của hội, tớ đã vô tình quên mất những cuộc chơi của mình. Có lẽ… umk… đêm nay tớ sẽ đến bar xả stress, cậu đi cùng chứ? – Thiên Bảo hỏi và dường như là tự trả lời – Khỏi nói cũng biết, tớ đi đây, chắc là có nhiều trò vui đang đợi tớ.
Nói rồi, Thiên Bảo chạy vụt đi. Còn lại một mình trên hành lang trống vắng, Thiên Minh lắc đầu và tự nhủ.
“Cậu sai rồi! Thứ mà cậu cảm thấy thiếu đã bị cậu vô tình bỏ đi rồi….”
(Ba chấm) +_+
Ngày hôm sau, vẫn là một câu nói vu vơ khởi đầu nhưng lần này, người nói lại là Thiên Minh:
- Tớ tin chắc là sau một cuộc ăn chơi đêm qua, cậu vẫn chưa tìm ra được thứ mà cậu đang thiếu phải không?
Thiên Bảo ngẩn người, hôm qua chỉ một câu nói chơi như vậy cũng khiến thằng bạn thân bận tâm. “Cuộc ăn chơi đêm qua” ư? Sao chẳng có chút dấu ấn gì khi nhắc đến cụm từ này nhỉ?
- Có lẽ. – Thật ra mà nói, đêm qua đối với cậu như nước chảy nhẹ qua kẽ tay vậy. Đã không nhắc thì thôi, Thiên Minh nhắc lại làm lòng cậu trỗi dậy cái “cảm giác thiếu thiếu” đó!
- Mong rằng cậu sẽ tìm ra nó và đừng để nó biến mất khỏi cuộc đời cậu. Nếu không, cái cảm giác đó không còn là “thiếu thiếu” nữa mà là “ân hận và tiếc nuối”. – Người mở đầu cũng là người kết thúc cuộc trò chuyện. Thiên Minh lặng lẽ bước đi để lại sau lưng một ánh nhìn đang dõi theo cậu, một ánh nhìn khó hiểu…
“Ân hận và tiếc nuối ư? Cậu ấy biết mình thiếu gì sao?”. Thiên Bảo thầm nghĩ rồi lắc đầu nguầy nguậy vì cậu tin dù đó là gì thì một tên con trai như cậu sẽ lấy lại cho bằng được mặc dù đã mất đi…
Bất chợt, cậu cảm thấy lành lạnh sau gáy. Bằng sự tinh tế và tất cả những trải nghiệm của mười bảy năm có mặt trên cõi đời này, cậu biết rằng mình đang bị theo dõi. Là ai chứ? Trên đời này, bạn cậu thì chỉ có một (Thiên Minh) mà kẻ thù thì không thể đếm được trên đầu ngón tay.
Thiên Bảo dáo dác tìm kiếm xung quanh nhưng vẫn khoác ngoài cái vẻ lạnh lùng. Cậu không sợ, đó là sự thật bởi chẳng ai dại gì lại ra tay vào cái chốn mà chắc rằng sau khi động thủ sẽ không thể thoát nổi.
Nhưng…. có một điều Thiên Bảo không biết, người đang theo sõi cậu lại sợ hãi vô cùng….
Thiên Bảo đưa mắt về một góc khuất bên dãy phòng đối diện và một tia nhìn của đôi mắt giao nhau. Là Hân Hân, cô bạn đang nhìn cậu với một tâm trạng không được bình thường.
Cái “chạm nhẹ” của đôi mắt cũng kéo Hân Hân về với thực tại. Nó quay mặt lại một cách bối rối.
Không biết bao lâu rồi Thiên Bảo không nhìn thấy Hân Hân. Những tưởng rằng cô nhóc kia sẽ không buông tha cho cậu cho đến khi cậu nhớ lại nhưng những cái “tưởng như có….” lại thật khó để thành sự thật….
Chap 46
- Chà, mày bị đá rồi hả Hân Hân? Mới mấy ngày trước còn hẹn hò với Hoàng tử mà giờ đây thui thủi một mình thế sao? – Một girl trong canteen nhìn nó với ánh mắt khinh bỉ.
- Một đứa như nó chắc cũng chỉ là ham muốn nhất thời của chàng thôi. – Girl khác đồng tình.
- Tau cứ tưởng nó sẽ bị đá ngay từ ngày đầu tiên. Trụ được bên chàng trên một ngày, mày dùng chiêu gì vậy, “quỷ cái” – Cô ta nhấn mạnh hai từ cuối khiến máu nóng dồn lên tận đầu mặc dù vẫn cố kiềm chế.
“Lam Bình không ở đây. Mình phải bình tĩnh, gây sự với bọn đó chẳng có kết cục tốt đẹp gì” – Nó tự trấn án. Cô bạn thân của nó hiện giờ vẫn còn đang tỉnh dưỡng ở nhà sau vụ mất tích trong rừng đó.
- Mấy ngày qua, mày kiếm được bao nhiêu tiền? Đừng nhìn tau với ánh mắt đó, suy cho cùng mày đến với Thiên Bảo cũng chỉ vì tiền của cậu ta chất đống mà thôi! – Cái giọng nói mỉa mai, giễu cợt. Cô ta có thể miệt thị, hạ nhục nó nhưng nhất quyết không được coi thường, chà đạp tình yêu mà nó dành cho Thiên Bảo. Không được phép!
Thế là với cái suy nghĩ đó, nó như một con mèo nhỏ ngoan hiền bị người ta bắt ép phải xù những cái lông mềm mại của mình chống trả.
Nó tiến gần cô gái vừa phát ra câu nói lúc nãy, tay vẫn cầm ly sữa nóng đặc rồi thản nhiên đổ lên đầu cô ta. Chính nó cũng không tin rằng nó có thể làm được một điều “phi thường” như vậy.
- Ahhh! Nóng quá! Dơ quá! – Cô ả hét lên những tiếng kêu thảm thiết. Những vệt trắng đục chảy dài từ mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ xuống khuôn mặt kia, làm phai đi những vết son phấn ngụy trang mà có lẽ ả đã mất khá nhiều thời gian để tô tô vẽ vẽ. Bộ quần áo đồng phục cũng thấm dần nước, bết chặt vào da thịt cô ta.
- Mày… mày dám…. mày …. rồi mày sẽ phải trả giá…. cho những gì mày gây ra…. con nhỏ kia…. nhớ mặt tau để sau này gặp lại không phải kinh ngạc. – Cô ta ngúng nguẩy bỏ đi sau những lời nói đứt quãng.
Mọi người trong canteen trở lại với bữa ăn của mình. Chỉ có mình nó là đứng yên bất động. Rồi nó ngồi thụp xuống sàn, đôi vai nhỏ bé run bần bật. Đến giờ nó vẫn không thể nào tin nổi mình lại làm điều đó. Nhưng nó không hối hận vì như đã nói. Người khác có thể lăng mạ nó, nó có thể chịu nhưng tuyệt đối đừng bao giờ xúc phạm đến tình yêu mà nó dành cho Thiên Bảo.
Được một hồi thẩn thờ, nó lững thửng bước về lớp. Nhưng những ánh nhìn khó chịu của học sinh BFM cứ nhắm vào nó. Họ chỉ chỉ về phía nó, rồi thì cười khúc khích với nhau trong khi mắt vẫn dán vào nó. Linh cảm mách bảo rằng nó đã đụng phải một con hổ dữ, con hổ đó không cho phép ai làm ướt những sợi lông vàng óng của mình.
Giờ ra về, chiếc xe mang màu xanh của đại dương dừng lại bên cạnh cô nhóc đang mải miết suy nghĩ về tất cả những gì đã qua. Mặc cho tiếng còi xe inh ỏi, Hân Hân vẫn chẳng mảy may để ý.
Bất giác, một bàn tay ai đó nắm lấy tay nó và kéo tuột lên xe khiến nó chẳng kịp la lên tiếng nào. Bàng hoàng nhìn sang bên cạnh và suýt chút nữa nó đã thốt lên cái tên quen thuộc ấy nếu cậu không chặn họng bằng cái giọng lạnh băng:
- Ngồi yên!
Nó lẳng lặng làm tròn bổn phận của mình. Đã lâu rồi nó không được nghe cái giọng nói của Thiên Bảo!
- Bạn có biết bạn làm tôi khó chịu không? – Thiên Bảo vẫn đăm chiêu lái xe, vừa lái vừa nói nhưng cơ mặt không hề biểu lộ một sắc thái tình cảm nào.
- Mình… – Nó lên tiếng thanh minh nhưng nhớ ra rằng chính nó cũng không biết tội của mình để giải oan.
- Tôi ghét phải mang theo một đứa con gái trong tất cả các buổi hẹn hò. Tôi ghét có người kè kè bên cạnh với cái lý do ngốc xít là giúp tôi nhớ lại. Tôi ghét phải nhớ lại tất cả vì nếu cái ký ức đó đẹp đến vậy thì tại sao trước đây tôi lại phải tự hành hạ mình để rồi mất trí. Tôi ghét nhìn thấy con gái khóc. Tôi ghét ngày nào cũng đi cùng với một cô nàng khờ khạo, ngốc ngếch đến tội nghiệp. Tôi ghét bị theo dõi từ xa. Cái cảm giác mọi hành động của mình đều được thu lại bằng đôi mắt của một ai đó làm tôi khó chịu. Và vì những lý do đó nên…. tôi ghét bạn! – Thiên Bảo nói rõ và nhấn mạnh cụm từ cuối cùng. Mọi việc đã quá sức chịu đựng của cậu và dường như mọi lời nói bây giờ đối với tâm trí cậu là “kiểm soát” nhưng với con tim, nó là điều ngược lại.
Chiếc xe dừng lại sau khi câu nói đó kết thúc. Nhưng Thiên Bảo vẫn chưa chịu buông tha cho nó, cậu lại một lần nữa cất giọng, lại một lần nữa tạt gáo nước lạnh vào lòng nó, lại một lần nữa làm nó đau…. :
- Tôi thích cuộc sống hiện tại của mình.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




