watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7184 Lượt

Tôi không cần biết trước đây giữa chúng ta đã từng có những gì dù là hạnh phúc hay đau khổ thì hãy xem như bây giờ là một dấu chấm đi. Tôi muốn chia tay với bạn mặc dù bạn và tôi chưa từng bắt đầu. Tôi muốn…. bạn đừng bao giờ bước vào cuộc đời tôi. Thế giới của tôi không chất chứa những cô gái ngây thơ, trong sáng và… umk… ngốc ngếch như bạn.

Nó đang nghe thấy gì thế này? Có phải là Thiên Bảo của nó không? Không, đây không phải là Thiên Bảo mà nó từng biết bởi Thiên Bảo của nó không bao giờ làm nó đau… Nó không nhìn cậu, mặt cúi gầm, hai tay đan vào nhau và vò mạnh chiếc váy đồng phục.

- Bây giờ thì…xuống xe và tạm biệt! – Thiên Bảo nói rành mạch từng từ một.

Lòng tự trọng của nó bị tổn thương nặng nề. Có vẻ như đã vượt quá giới hạn mà Thiên Bảo được phép chạm vào. Nó cảm thấy mặt mình nóng ran. Cái gì chứ? Xuống xe? Tạm biệt? Ừ thì xuống xe và… ưmk…. Nó mở cửa thật nhẹ nhàng như cái phong cách của nó từ trước đến giờ nhưng thực ra đâu phải nhẹ

nhàng như người ta vẫn thấy, nặng nề thì đúng hơn.

- Mình sẽ xuống xe nhưng không phải là tạm biệt mà là… umk… vĩnh biệt! – Câu nói cuối cùng của nó dành cho tình yêu của mình mà lại khó nói đến vậy ư? Khó thật nhưng nó đã thốt lên được lời đó. Là Vĩnh biệt! Nó đã nói vậy! Vĩnh biệt…. tình yêu đầu đời….

Thiên Bảo hơi bất ngờ trước câu nói cuối cùng của người con gái khờ đó nhưng chính cậu cũng mong không gặp lại nó nữa thì… câu chào đó không phải là không đúng. Nhưng, sao thế này, sao cậu lại cảm thấy khó chịu và bực bội, lại tiếc nuối khi nhìn cái dáng nhỏ bé đó dần dần rời xa mình? Tại sao chứ? Không phải, chỉ là… là cậu ghét nước mắt con gái, cậu ghét vô cùng nên khi nhìn thấy vậy cậu cảm thấy khó chịu và bức bội còn tiếc nuối, có lẽ cảm xúc của cậu đã nhầm. Thiên bảo đã ngụy biện như vậy trong suy nghĩ của mình.
Bóng nó xa dần, nhỏ dần và nhạt dần…..

Hụt hẫng….

Cảm giác hụt hẫng đang bao vây lấy cậu….

Nhưng thực ra đâu phải là hụt hẫng mà còn hơn thế nữa cơ…..

Có lẽ Thiên Bảo đã sai với cái lời ngụy biện ở trên. Cậu bảo nhìn thấy nó khóc nên mới khó chịu và bức bối nhưng thực ra… nó đâu có khóc…

Hân Hân rẽ vào một con hẻm nhỏ đủ bóng tối để che đậy đi cơn giận dữ cũng như chính cái sự yếu đuối sâu thẳm trong lòng nó. Bất lực ngồi xuống đường, nó gục mặt xuống và bắt đầu….khóc.

Chính nó cũng phải ngạc nhiên vì với cái tính cách mít ướt đó, nó lẽ ra phải khóc khi Thiên Bảo nói rằng ghét nó. Đầu óc nó giờ đây trống rỗng, tai ù ù và chỉ vang lên quanh nó cái âm thanh lạnh buốt:

“Tôi ghét bạn!”

“Tôi ghét bạn!”

Nó nghĩ rằng Thiên Bảo đã bắt đầu có chút tình cảm gì đó với nó từ cái lần cậu cứu nó khỏi quán bar. Nó ngốc thật! Nó thừa nhận rằng mình ngốc. Ngay cả khi nghe đoạn đối thoại mà Uyên Vân ghi lại tỉ mĩ, nó vẫn không tin đó là sự thật. Nó mong rằng đó chỉ là lời nói vô thức của Thiên Bảo. và nó thật khờ khi đã mong như vậy…. Bởi hơn ai hết, nó hiểu rằng… Thiên Bảo chẳng bao giờ nói đùa!

- Mình ghét cậu! Ghét vô cùng! Hức…. Tại sao chứ? Tại sao cậu cứ làm cho mình hy vọng rồi lại thất vọng như một con nhỏ ba tuổi dại khờ xây ngôi nhà cát rồi cuối cùng đành thẩn thờ nhìn ngôi nhà biến thành cát biển mềm mại…. Tại sao chứ? Nếu mình là con nhỏ ngốc nghếch đó thì cậu… Hoàng Thiên Bảo… cậu chính là làn sóng tàn nhẫn và lạnh lùng. Mình ghét cậu… Mình ghét cậu…. mặc dù mình yêu cậu nhiều lắm… hức…. – Nó để mặc cho nước mắt ướt đẫm khuôn mắt. Nó phải khóc, khóc cho thỏa cho đến khi nào nó hết yêu… nó hết đau, nó mới có can đảm ngưng khóc và đối mặt để gượng dậy đi tiếp. Nhưng nó biết nếu đợi đến lúc ấy thì có lẽ nó chẳng còn nước mắt để khóc thương nữa rồi!

Vẫn biết yêu là đau….

Đó là một quy luật không đời nào thay đổi….

Nhưng tại sao con người ta vẫn bảo là yêu không hối tiếc….

Vậy có thể hiểu rằng người ta chấp nhận “đau” không hối tiếc hay không???

Chap 47

Như thường lệ, nó bước lên xe đi học. Ngồi cùng với một tài xế mặt mày “tối sủa” thì mặt nó chắc cũng chẳng thể “sáng sủa” hơn được.

- Quả là không sai, anh chẳng khác nào cái xác cả. Một cái xác vô hồn! – Nó bắt đầu trêu chọc nhưng Lâm Duy chẳng xem lời nó đáng giá kí lô nào, cậu vẫn thản nhiên lái xe.

- Anh xem tôi là không khí đấy hả? – Nó hơi bực.

- Biết vậy thì ngồi yên! – Lâm Duy nãy giờ mới cất giọng nhưng cái điệu đó là nó phát ớn.

- Tôi quên mất một điều! – Nó cúi mặt, mím môi.

Chẳng đợi Lâm Duy hỏi, nó nói tiếp:

- Điều kiện của tôi…tuần trước! – Nó ko thể nhịn cười nổi nhưng nụ cười có vẻ tế nhị hơn.

- Muộn rồi! – Lâm Duy nhếch mép.

Nó tức anh ách mà chẳng làm gì được. Đâu phải nó cố ý quên đâu cơ chứ? Chỉ là quá nhiều chuyện làm nó không nhớ nổi thôi mà! Nhưng nó đâu phải là hạng thường, nó quay ngoắt sang Lâm Duy.

- Vậy thì anh nghe cho rõ điều kiện tuần này đây! – Nó hạ giọng và nhấn mạnh – Tôi muốn…. anh cười…

- Được rồi! – Lâm Duy cắt ngang lời nó, rồi cũng nở nụ cười trên môi, nụ cười mà vừa nhìn qua cũng tràn đầy nét giả tạo và gượng ép.

- Chưa hết, tôi đã nói xong đâu! Tôi muốn anh cười…. suốt tuần này! – Vừa nói xong, nó lên cơn cười man dại, còn Lâm Duy vừa nghe xong đã lệch tay lái, chiếc xe suýt nữa thì đâm cột đèn.

- Cô hâm à? – Lâm Duy gắt, cậu vẫn chưa tưởng tượng được hình ảnh của mình khi đứng cười như một tên điên mà lại đóng vai tên điên đó suốt tuần.

- Giờ anh mới biết sao? – Nó lè lưỡi trêu rồi bước xuống xe – Cứ cười đi nhé!

Lâm Duy tức giận đấm vào vôlăng.

“Cô ta nghĩ mình là ai?”

- Hân Hân, mình nhớ bạn quá à! – Nó chạy đến chỗ Hân Hân rồi ôm chầm lấy cô bạn.

- Mình cũng vậy! – Hân Hân đáp trả bằng giọng điệu và cái xiết tay mệt mỏi.

- Bạn… sao vậy? – Nãy giờ, nó mới để ý đến “nhan sắc” của cô bạn. Đôi mắt thâm quầng, đỏ hoe có lẽ đã khóc rất nhiều.

- Không sao! Mình ổn! – Hân Hân trấn an bằng một nụ cười nhưng ai mà tin cho được khi mà nụ cười đó chẳng ánh lên chút sức sống nào.

Trong giờ học, một mảnh giấy nhỏ được chuyển đi từ bàn này sang bàn khác, hầu hết những học sinh trong lớp đọc xong đều khúc khích cười rồi chuyền cho đứa khác.

Bất ngờ thật khi mảnh giấy kia rơi vào tay nó, cơ mặt tối sầm lại khi vừa đọc. Đủ mọi nét chữ, đủ mọi màu mực trộn lẫn trong cái mảnh giấy kia. Nó đưa tay vò thành một cục rồi mím chặt môi. Hân Hân nhìn nó, mặt mày lo sợ nhưng dường như nó biết cô bạn đang nghĩ gì.

- Hân Hân, bạn yêu hắn nhiều lắm đúng không? – Nó hỏi nhỏ khi chỉ còn hai đứa trong lớp.

- Bạn đang nói gì vậy? – Hân Hân hốt hoảng.

- Hoàng Thiên Bảo. – Nó nhấn mạnh nhưng lại vô tình làm cô bạn thân đau, Hân Hân muốn quên cái tên đó đi mà!

- Không! Mình chẳng có tư cách gì để nói yêu cậu ấy cả! – Hân Hân cười, một nu cười phảng phất nỗi buồn.

Nói rồi, cô bạn đứng dậy, bước ra khỏi lớp. Nó ngơ ngác nhìn theo.

“Mình phải làm gì để giúp bạn đây?”

==============================

Băng Di – nàng công chúa đến từ Nam Cực – thẳng tay xé bức thư tình thứ x 0. Những bó hoa hồng đỏ thắm cũng được nàng ban cho đặc ân nằm gỏn gọn trong sọt rác. Chính vì thế mà cô nhóc được bọn kẹp nơ trong trường ghép cho tội “Chảnh”.

- Nó tưởng nó là ai cơ chứ? – Girl 1 lên tiếng và cố ý nói lớn khi cô nhóc
đi ngang qua.

Cô nhóc cần gì để tâm đến những lời đó bởi như người ta nói “nghe hoài cũng chai”. Lại im lặng và lướt ngang bọn “buôn dưa lê, bán dưa chuột” đó nhưng không ngờ thái độ bất cần đó càng biến cô nhóc thành cái gai trong mắt bọn kia một cách nhanh chóng.

Vốn dĩ không định đi thăm quan trường mới đâu nhưng dù sao cũng nên tìm một nơi nào đó cô lập, yên tĩnh đúng với tính cách của nàng.

- Mày nghĩ mày giỏi à? Mày đụng vào tau thì không yên cho mày rồi! – Một giọng nói đanh đá vang lên ở khu sau của trường. Hình như chỉ có cô ta độc thoại vì chẳng ai đáp lại những lời đó cả.

- Chắc mày không biết tau là ai đâu nhỉ? Tau là Thái Huyền Kim, là thiên kim tiểu thư của nhà họ Thái. Cả đời này mày là đứa duy nhất sỷ nhục tau giữa bàn dân thiên hạ như vậy nên mày sẽ phải trả giá cho hành động hỗn xược đó – Tiếng nghiến răng ken két.

Cô nhóc chẳng thèm đếm xỉa gì đến cuộc hỗn loạn và những lời nói mang đầy tính đe dọa đó. Bởi vốn dĩ người bị đe dọa đâu phải là cô và chuyện đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cô cả, việc gì phải nhúng tay vào. Chuyện người khác để người khác xử.

Nghĩ vậy, cô nàng quay lưng bước đi nhưng bước chân đó bị níu lại bởi sự tò mò. Tại sao “nạn nhân” vẫn không rên la tiếng nào? Hay là không thể rên được nữa?

Quay lại hiện trường, cô nhóc đứng lấp ló sau bụi cây quan sát tình hình. Cô ả đanh đá đó tay cầm một ly nước vẩy đục rồi rót từ từ xuống người con gái đang khuỵu dưới đất kia. Cô gái kia không phải là người câm chứ? Tại sao không nói gì? Không phản kháng? Bao nhiêu suy nghĩ bủa vây quanh đầu cô nhóc và chỉ thực sự chấm dứt

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT