watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:52 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6065 Lượt

“Mà anh có cần người nếm thử món ăn này nữa không? Tôi có vài người rất chất muốn giới thiệu cho anh đấy”. Mắt Namjiu sáng lên, hi vọng có thể dẫn gia đình mình và Parani đến đây ăn một bữa.
Raman nhìn mặt Namjiu, hiểu hết ý tứ trong câu nói đó của cô: “Em có muốn có thẻ ăn miễn phí không?”.
“Ái chà…”. Namjiu cao giọng: “Không đến mức ấy đâu. Chỉ cần được giảm khoảng năm mươi phần trăm là tốt rồi”.
“Thế cũng được”. Raman nói.
Namjiu tròn mắt, vui sướng nói: “Cảm ơn anh nhiều nhé”.
“Nhưng khách sạn này không có chính sách tặng thẻ giảm giá cho ai cả”.
Nụ cười ban nãy vụt tắt ngay lập tức, thay vào đó là tiếng lầm bầm chán chường: “Người gì mà chỉ thích làm cho người khác mừng hụt”.
Raman nhướn mày: “Nhưng anh sẽ cho em là ngoại lệ”.
Namjiu nheo mắt, vãn chưa muốn tin ngay.
“Thông thường chỉ có bố mẹ anh, anh và em trai mới có quyền đến ăn mà không phải trả tiền. Nhưng bây giờ, khi em đã trở thành một phần của gia đình anh, anh sẽ tặng quyền này cho em. Em có thể dẫn gia đình hoặc bạn bè đến nhưng đừng thường xuyên đến mức ngày nào cũng tới, nếu không, anh đảm bảo không đến một tháng, em sẽ tăng thêm ít nhất năm cân và sau khoảng mộtnăm, em sẽ bước vào giai đoạn béo phì”.
Namjiu suýt té ghế khi nghe thấy câu cuối cùng của Raman.
“Cảm ơn. Đúng là một lời nhắc nhở cảm động”. Giọng điệu của câu cảm ơn thật đáng sợ.
Raman nói tiếp, không quan tâm đến lời xách mé của Namjiu: “Còn một điều anh quên không nói với em. Quyền lợi này em có thể dùng được tại tất cả các nhà hàng và resort của tập đoàn Woradechawat, bao gồm cả phòng nghỉ và các dịch vụ khác nữa”.
“Anh tốt bụng thật đấy. Anh đã từng trao tặng quyền quyền lợi đặc biệt này cho bao nhiêu cô rồi?”. Namjiu hỏi xách mé.
“Chưa bao giờ. Em là người đầu tiên, và cũng là người cuối cùng”. Raman bình thản trả lời, không thể phân biệt được anh đang nói dối hay nói thật.
“Ôi, thật là vinh dự lớn lao nhát trong cuộc đời. May là tôi còn tỉnh, chứ không chắc nghĩ mình đang mơ rồi”.
Trong khi Raman và Namjiu nói chuyện, Rawat bước vào nhà hàng cùng một cô gái xinh đẹp. Namjiu là người nhìn thấy trước, cô nói với Raman.
“Này anh, em trai anh đến kìa”.

Raman ngoảnh mặt sang nhìn nhưng cũng không ngạc nhiên khi thấy Rawat dẫn một cô gái đến cùng bữa: “Đó là chuyện bình thường của em trai anh. Khi bố mẹ không ở nhà nó thường ra ngoài ăn cơm. Nhưng em không phải lo, anh đã nói chuyện của chúng ta cho nó biết rồi”.
“Thế anh ta không gào thét gì về tôi à?”. Namjiu hỏi.
“Cũng có. Nhưng nó là đứa biết chấp nhận dễ dàng”.
Namjiu nghĩ, chấp nhận dễ dàng hay bị ép chấp nhận không biết.
“Wat là đứa tốt…”.
“Khụ…”. Tiếng ho của Namjiu cắt ngang câu nói của Raman. “Xin lỗi, tự nhiên tôi thấy ngứa họng quá”. Namjiu xin lỗi sau màn “cố tình mất lịch sự”.
Đúng lúc đó, Rawat bước về phía anh trai.
“Cứ tưởng ai, hóa ra là anh Raman dẫn bạn gái đến ăn cơm. Hôm nay anh có đãi cô ta những món đắt nhất không, mà đừng quên đặt thêm gói về nhà nhé, không lại không đủ no”.
Namjiu bật cười, nhìn Raman với hàm ý: “Đây mà là đứa tốt hả”.
“Wat!”. Raman quát Rawat.
“Ô! Em xin lỗi, em quên mất lúc này hai người đã trở thành người yêu, không phải lừa phỉnh như trước nữa vì đã thành công rồi mà. Ờ… xin lỗi nhé, quý cô, tôi chẳng may nói

sự thật ra mất rồi”. Rawat cười ranh ma với Namjiu.
“Không sao đâu, tôi không để bụng, lúc này tôi đang rất hạnh phúc có người yêu vô cùng tốt bụng nên rất được cưng chiều, rủ tôi đi ăn đồ đắt tiền, đã thế sau này tôi còn có thể rủ bạn đến ăn thêm bao nhiêu lần cũng được, lại còn được ăn miễn phí cả đời nữa chứ”. Namjiu tỏ ra vô cùng thỏa mãn.
Mặt Rawat tối sầm, vội quay sang hỏi Raman:”Anh, anh cho con bé Namjiu này nhiều quyền thế sao?”.
Raman gật đầu.
“Thế sao được, anh? Để có được đống quyền lợi ấy em còn phải đạt bao nhiêu tiêu chuẩn, rồi để được anh thông qua còn mất bao nhiêu thời gian”. Rawat không hài lòng.
“Có thế mà cũng không nhìn ra. Vì anh trai của anh biết nếu sớm trao quyền ấy cho anh thì có cơ sạt nghiệp. Người biết giá trị của đồng tiền, không ăn uống thừa thãi như tôi, nhận cái gì cũng phải làm cho có ích, nhưng nếu ột số người thì chỉ có mất và mất”. Namjiu cười cười, mặt vênh vênh tự đắc như muốn khẳng định với Rawat rằng chúng ta không cùng đẳng cấp.
“Nhưng tôi mang họ Woradechawat từ khi mới sinh ra…”. Rawat sửng cổ cãi lại.
“Còn tôi thì sẽ sớm thôi”. Namjiu cũng không chịu thua.
Rawat cắn răng tức giận, càng nghe Namjiu khẳng định sẽ đổi họ trong nay mai, Rawat càng trợn mắt phẫn uất.
“Cái con bé Nam…”.
“Wat, đủ rồi. Về bàn ngồi đi”. Raman ngăn Rawat lại trước khi cậu ta tuôn ra một tràng những biệt danh kinh dị đặt cho Namjiu.
Mặt Rawat biến sắc: “Anh Raman, em cho rằng lần sau nếu anh còn định dẫn cô gái này đến khách sạn của chúng ta, hãy bảo cô ta ăn mặc cho phù hợp với địa điểm một chút sẽ tốt hơn. Ít ra anh cũng không trở nên quá tệ trong mắt các nhân viên, họ sẽ nghĩ anh vừa rẽ vào đâu đó nên tiện thể dẫn một cô gái ven đường đến cùng”. Rawat nhìn người đi cùng anh mình đầy khinh miệt.
“Thật là vinh dự khi được cậu Rawat tận tình chỉ bảo. Điều này có nghĩa cậu luôn để ý đến tôi, ngay cả tôi mặc gì cậu cũng chịu khó quan sát. Thật là đáng tự hào khi có một cậu em chồng đáng yêu thế này”. Namjiu cười vẻ cảm ơn Rawat. “Nhưng chị phải xin lỗi em chồng vì hôm nay đã không để tâm đến em lắm. Tại chị đang tận hưởng hạnh phúc nên chẳng có ai khác lọt được vào mắt chị cả”.
Rawat nghiến răng ken két, nhìn trừng trừng vào Namjiu.
“No rồi. Về thì hơn. Hai chúng tôi đang định đi nghe nhạc. Dạo này tình yêu nở rộ, cũng muốn ở bên nhau lâu lâu một chút”. Namjiu cười giả lả trêu tức Rawat.
“Anh Raman, cho em đi cùng, em cũng muốn nghe nhạc”. Rawat không muốn hai người có thời gian riêng tư.
“Để sau đi Wat, hôm nay anh có việc riêng với Namjiu”. Raman nói.
Rawat nheo mắt nhìn anh trai rồi lại nhìn Namjiu xem hai người này có đang che giấu điều gì không. Chuyện riêng của đôi tình nhân sau khi ăn cơm sẽ là…
“Lại nữa rồi!”. Namjiu nói to đầy tức giận, nhìn chằm chằm Rawat: “Đảm bảo trong đầu anh đang có cả núi chuyện bậy bạ”.
Rawat giật mình, ánh mắt hoang mang như người bị bắt lỗi.
Namjiu lườm cậu, gật gù: “Bộ dạng thế này, có nghĩ là cái chắc”.
“Đâu có. Tôi không nghĩ gì cả”. Rawat vội vàng phủ nhận, từ đang giận dữ bỗng trở nên né tránh, nhanh chân trở lại chiếc bàn có cô gái trẻ trung, xinh đẹp đang chờ sẵn.
Raman nhìn theo Rawat vừa vội vã rời đi mà bật cười.
“Thấy em anh không, mỗi khi nghĩ cái gì đó bậy bạ là sẽ nheo mắt, con ngươi sẽ đảo đi đảo lại trông rất xảo trá. Anh trai tôi nói rằng, con người chúng ta khi nghĩ hoặc làm gì đó không trong sáng, ánh mắt sẽ thể hiện tất cả. Em trai anh chính là một ví dụ điển hình”. Namjiu phân tích cho Raman nghe với tư cách là em gái của một chuyên gia hỏi cung.
“Thế

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT