|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
nếu anh nghĩ gì đó không trong sáng, em có nhìn ra không?”. Ánh mắt sắc bén nhìn vào cô có gì đó là lạ.
Cô nheo mắt nhìn Raman một cách đầy nghi ngờ.
“À, anh biết rồi, khi em nheo mắt nghĩa là em đang cẩn trọng”.
“Hừ. Thế sao anh không nghĩ nếu tôi nheo mắt nghĩa là tôi đang định xuống tay với một ai đó?”.
“Không đâu. Người như em nếu định ra tay là sẽ làm ngay, không cần suy nghĩ”. Raman bình thản trả lời.
Namjiu thoáng sững sờ rồi bật hỏi: “Anh muốn nói tôi thuộc dạng chỉ biết dùng sức mạnh mà không cần sự trợgiúp của não đúng không?”.
Mặt Namjiu hầm hầm như đang muốn giết một ai đó: “Hôm qua tôi mơ thấy mình đánh một gã nhừ như tương. Đến lúc ngủ dậy thấy thỏa mãn chết đi được. Giá mà được thế thật thì tốt”.
“Thế mà anh cứ tưởng hôm qua em sẽ ngủ không ngon cơ đấy. Thật vui vì anh nhầm. Thấy em ngủ ngon thế anh cũng yên lòng. Anh vẫn sợ lời gợi ý của anh sẽ gây áp lực cho em. Giờ anh thấy thoải mái hơn nhiều”. Raman nói vẻ lo lắng nhưng ánh mắt lại vô cùng thản nhiên.
Namjiu thở mạnh, mím chặt môi, tức tối nhìn Raman.
“Anh quên không nói với em. Ngày mai anh có việc muốn phiền đến em. Tối mai anh phải dự một bữa tiệc. Khoảng sáu giờ chiều anh sẽ qua đón em. Em muốn anh đón ở nhà hay ở nơi làm việc?”. Raman nhanh chóng thay đổi đề tài, câu chuyện mới ngay lập tức khiến Namjiu trở nên căng thẳng.
“Anh… không định hỏi tôi trước là tôi đã sẵn sàng dự tiệc với anh hay chưa à? Mà tôi xin được nói cho anh biết ngay lúc này luôn là tôi chưa sẵn sàng, áo váy cũng chưa có, tôi không chuẩn bị kịp đâu”. Namjiu phản đối.
“Chuyện trang phục không thành vấn đề, anh sẽ tìm cho em. Số đo của em bao nhiêu, em chẳng đã nói với anh rồi còn gì. Chính vì thế chuyện này em không phải lo. Không quá trưa ngày mai, mọi thứ sẽ sẵn sàng để em sử dụng”.
Khoé miệng Namjiu hơi run run khi nghe thấy cụm từ “số đo của em”. Khi đã hết sức chịu đựng, cô trả lời: “Nhưng tôi không muốn đi”.
Raman nhìn cô: “Em định thất hứa ngay từ lần đầu tiên sao?”.
Namjiu có chút bối rối, cuối cùng đành nói khéo với Raman: “Cho tôi thêm chút thời gian để tôi chuẩn bị tinh thần đã. Nếu lòng chưa ổn, người cũng sẽ bứt rứt. Anh cứ thử nghĩ mà xem, nếu như tôi mặt mày bí xị bước vào bữa tiệc, anh sẽ mất mặt”.
“Em không phải lo. Anh chưa từng sợ mất mặt vì mấy chuyện vớ vẩn này. Nếu anh sợ đã chẳng chọn em làm người yêu. Cho dù em có ăn vận khác người, mặt như đâm lê, vô cảm đến mức nào cũng không anh hưởng đến sự tự tin và quyết định của anh. Vì anh đã chọn em rồi”. Raman nghiêm túc nói.
Người được lựa chọn liền sưng mặt thách thức đối phương.
“Dù sao đi nữa, sáu mươi phần trăm những lần chúng ta gặp nhau, em đều sưng mặt lên như thế rồi. Vì vậy, nếu có tăng thêm thành trăm phần trăm, anh cũng chẳng thấy có gì lạ”. Raman nhìn mặt Namjiu, lắc lắc đầu ý nói “cái bản mặt này tôi đã quá quen rồi”.
Namjiu cau mặt: “Thế còn bốn mươi phần trăm còn lại, tôi làm mặt vui sướng với anh lúc nào?”.
“Bốn mươi phần trăm mặt vui là lúc ăn cơm”.
Namjiu mím chặt môi, cố nén giận vào lòng nhưng vẫn nhìn Raman chằm chằm.
“Sao phải tức giận, em làm đúng mà. Khi ăn cơm nên ăn một cách vui vẻ. Mà anh cũng thích em như thế”. Raman an ủi, đồng thời kết thúc chuyện bữa tiệc ngày mai: “Tóm lại là ngày mai anh sẽ đón em ở nhà, lát nữa anh sẽ đưa em về, nhân tiện xin phép bố mẹ luôn”.
“Nhưng…”. Namjiu định mở miệng từ chối nhưng bị Raman chặn lại.
“Không nhưng nhị gì hết. Anh đã cho em thời gian thông báo chuyện của chúng ta rồi. Vì thế nhất định hôm nay anh sẽ đưa em về nhà”.
“Một ngày mà cũng gọi là cho tôi thời gian à?”.
Raman gật đầu: “Trong giới kinh doanh, chỉ một ngày thôi cũng đủ gây ra biết bao thiệt hại, trong tờ thứ hai của tập giấy hôm trước không phải anh đã ghi rõ rằng mình là người quyết định mọi thứ đều rất nhanh và dứt khoát, không thích chờ đợi rồi sao?”.
Namjiu nhìn Raman, cô muốn hét lên thật to cho hết điên tiết. Đúng là xui xẻo. Đang yên ổn không thích, tự dưng đi nhận làm bạn gái gã tổng giám đốc kiêu ngất trời không ưa chờ đợi này.
“Đi thôi”. Raman đứng dậy đi vòng ra phía Namjiu, cầm lấy tay cô.
“Tôi tự đi được”. Namjiu gắt.
“Wat đang nhìn kia kìa. Anh không muốn nó nghi ngờ chúng ta. Và em cũng phải quen dần đi vì ngày mai em phải khoác tay hoặc nắm tay anh trong suốt buổi tiệc đấy”. Raman nói.
Namjiu hấm hứ nhưng vẫn để cho Raman dắt tay. Khi đi ngang qua chiếc bàn mà Rawat đang ngồi cùng một cô gái xinh đẹp, Namjiu không quên quay sang nở một nụ cười xảo quyệt dành cho Rawat rồi mới bước ra khỏi nhà hàng.
Rawat nhìn Namjiu đầy khinh ghét. Cứ chờ đấy, đợi anh Raman sáng mắt ra xem…
Trên suốt quãng đường về nhà, Namjiu đứng ngồi không yên, luôn nghĩ xem nên làm thế nào để Raman đổi ý.
“Tôi là người hay ngại làm phiền người khác. Không muốn anh phải vất vả đưa về”.
“Anh không vất vả”. Raman trả lời ngắn gọn.
“Nhưng mà tôi vẫn ngại. Từng giây từng phút của anh có giá trị đến mức nào tôi biết. Tôi không muốn anh phí phạm thời gian. Cho tôi xuống chỗ này đi. Tôi tự về được”.
Raman không nói gì, cho tay vào trong túi áo vest, lấy điện thoại của mình đưa cho Namjiu.
Namjiu nhìn Raman: “Đưa điện thoại cho tôi làm gì?”.
“Thế nào anh cũng sẽ đưa em về, vì vậy em thôi nghĩ đến chuyện tự đi về đi. Điều em cần làm lúc này là gọi điện thoại về nhà, thông báo rằng anh sẽ đến ra mắt bố mẹ em”.
Namjiu xị mặt, cầm lấy chiếc điện thoại trong tay Raman, ấn mạnh từng số gọi về nhà. Khi đầu bên kia nhấc máy, Namjiu hi vọng sẽ nhận được câu trả lời rằng ba người đàn ông của gia đình không ở nhà.
“Mẹ ạ? Bố, anh Jet và anh Jok đã về nhà chưa ạ?”.
“Về hết rồi con ạ. Mọi người đang chờ con đây”. Câu trả lời từ đầu dây bên kia khiến tim Namjiu hẫng một nhịp.
“Mẹ nhắn với mọi người là con sẽ dẫn người mà con nói đến ngày hôm qua về nhà. Mọi người hãy chuẩn bị đi nhé. Có tất cả mười phút để thẩm vấn”. Namjiu nói rồi tắt máy, thẫn thờ như một kẻ buộc phải đối mặt với số phận không mong đợi.
“Sao lại phải quy định thời gian trước như thế? Nhà em hay ngủ sớm à?”. Raman ngạc nhiên.
Namjiu thở dài: “Nếu tôi không quy định thời gian trước, đảm bảo tối nay anh sẽ phải qua đêm ở nhà tôi, mà không phải được nghỉ ngơi thoải mái đâu nhé, anh sẽ phải ngồi trả lời đủ các thể loại câu hỏi suốt đêm. Anh không biết đâu, anh trai tôi từng nói rằng, nếu chúng ta muốn tìm sự thật từ đối phương, phải hỏi lúc họ buồn ngủ, kết quả sẽ vô cùng chính xác. Khi không tỉnh táo, người ta dễ dàng để lộ sự thật”.
Raman gật đầu vẻ hiểu biết.
“Anh đã từng lái xe vượt đèn đỏ hoặc vượt quá tốc độ cho phép chưa?”. Namjiu hỏi Raman khi nghĩ ra ông anh trai thứ của mình có thể sẽ hỏi kĩ về điều này.
“Chưa bao giờ. Phầnlớn thời gian Chak và Thost là người lái. Nhưng nếu tự lái, anh luôn tuân thủ mọi điều lệ giao thông và chưa bao giờ bị cảnh sát bắt lỗi lái xe hay bất cứ lỗi gì. Em hỏi làm gì?”.
“Không… Không có gì”. Namjiu thở phào như thể vừa thoát nạn.
Raman nhìn Namjiu nghi ngờ: “Anh trai em, người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




