|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
bạn Rawat, anh trai của Rawat giữ con lại nên con cắn vào tay anh ấy. Nhưng mà con đưa anh ấy lên phòng y tế cho cô y tá rửa vết thương rồi”. Cô bé báo cáo.
Raman khẽ “hừ” trong cổ họng khi biết cô bé có lòng tốt dẫn cậu tới phòng y tế.
“Xin lỗi cháu vì Namjiu đã làm thế nhé. Để về nhà bác sẽ phạt nó”. Mẹ của cô bé xin lỗi Raman khi cậu bước đến.
“Không sao đâu bác ạ, đúng ra cháu và em trai mới là người xin lỗi mới phải. Em của cháu hơi nghịch. Thật sự xin lỗi hai bác”.
Tiến sĩ Jenjira cảm thấy quý mến cậu bé lịch sự này.
“Anh ấy là anh trai của chúa nghịch ngợm kia đấy mẹ ạ”. Cô bé nói với mẹ cứ như thể hai mẹ con đều biết biệt danh chúa nghịch ngợm kia là ai vậy.
“Namjiu, không được nói bạn như thế”.
“Kìa mẹ, Namjiu nói sự thật mà. Ai cũng biết Rawat là chúa nghịch ngợm của lớp 1/1 mà”. Cô bé hờn dỗi.
“Namjiu…”, tiến sĩ Jenjira nghiêm giọng rồi quay sang cười xin lỗi Raman đang đứng im nghe con gái mình nói xấu em trai.
“Bố ơi”, cô bé thay đổi câu chuyện bằng cách quay sang nịnh bố, “Sao bố lại quay lại trường ạ?”.
Tiến sĩ Athikorn cười với con gái: “Cô giáo gọi điện cho bố nói hôm nay nên tới đón con về sớm”.
“Cô giáo đáng ra không nên làm bố vất vả mới phải”. Cô bé cười tươi nịnh bố.
Ông bố khẽ bật cười. Ban đầu, ông giật mình khi thấy cô giáo chủ nhiệm lớp của con gái gọi điện tới, nhưng khi nghe bọn trẻ kể lại chuyện con gái mình trở thành quỷ hút máu người, ông hiểu là hôm nay nên đưa con mình về sớm để giảm bớt rắc rối.
“Vậy Namjiu đi tạm biệt cô giáo và các bạn đã nhé”. Dứt lời, cô bé đã chạy vọt vào trong lớp.
“Tại sao anh không ngăn con lại?”. Tiến sĩ Jenjira hỏi, thoáng phật ý khi chồng mình để con vào lớp.
“Anh làm sao mà ngăn được, con bé nhanh đến thế nào em cũng biết mà”.
Tiếng la hét chói tai vang lên từng hồi từ phía lớp học. Không lâu sau đó, Namjiu đi ra với khuôn mặt rạng rỡ: “Bố, mẹ, chúng ta đi thôi. Namjiu chào các bạn xong rồi”.
“Các bạn không hoảng hốt khi thấy mặt con à?”. Tiến sĩ Athikorn hỏi.
“Có ạ, các bạn ấy hét to lắm. Nhưng Namjiu nói các bạn đừng sợ Namjiu, Namjiu chỉ cắn ai hư thôi, ai ngoan Namjiu sẽ không cắn. Có thế thôi là các bạn ấy không hét nữa. Chỉ một mình Rawat là vẫn hét thôi”.
Raman đứng đó liền nhướng mày, không biết nên cười hay thương hại em mình.
“Bố thấy thế nào ạ? Namjiu đã có thể biến thảm họa thành cơ hội y như bố dạy đấy”. Cô bé nói giọng tự hào.
“Con giỏi lắm”. Ông bố bật cười, nhớ ra đúng là mình đã từng kể một câu chuyện về đề tài này cho con nghe.
“Em về trước đây”. Cô bé quay ra chào Raman, “Nhờ anh báo với Rawat, em giỏi hơn nên hôm nay được về sớm”.
“Namjiu, đừng làm thế, chẳng đáng yêu chút nào”. Tiến sĩ Jenjira nhắc nhở Namjiu rồi quay ra cười với Raman, sau đó cả nhà cùng lên xe ra về.
“Mẹ ơi, Raman phải bị thế mới đáng đời, nếu không sao có thể thành bé ngoan được. Namjiu muốn tốt cho bạn mà mẹ”.
Raman lắc đầu khi nghe thấy câu nói đó của cô bé, ánh mắt cậu bé dõi theo cô bé đầy trìu mến, khi cúi xuống nhìn thấy vết cắn trên cánh tay, cậu chợt mỉm cười.
Xe vừa ra khỏi cổng trường, cô bé liền đứng lên nhảy tưng tưng ở ghế sau khiến mẹ quay lại nhắc nhở.
“Namjiu, đừng nhảy nữa con, xe đang chạy mà, thế nguy hiểm lắm”. Tiến sĩ Jenjira bỗng để ý, “Ơ… Namjiu lại mặc ngược quần nữa rồi kìa”.
Cô bé thôi nhảy, cúi xuống nhìn chiếc quần lót của mình với vẻ mặt nhăn nhó rồi phàn nàn.
“Tuổi hai chữ số rồi mà vẫn còn mặc quần ngược. Không thể chịu nổi, nhiều tuổi cũng như không”.
Hết kì học đó, Raman đi học tiếp ở nước ngoài. Sau đó, Raman nghe em trai mình kể qua điện thoại rằng, con quỷ hút máu người kia đã “bái bai” mọi người để chuyển sang trường khác. Bố mẹ cũng nói từ đó trở đi không thấy em trai cậu sợ đến trường nữa.
Hai mươi năm trôi qua.
“Chết rồi! Chết rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi chị Namjiu!”. Tiếng nói ồn ào của cô nàng mới chạy xộc vào trong phòng khiến cô gái đang ngồi trước màn hình máy tính phải ngẩng lên.
“Có chuyện gì, sao mà mặt mũi căng thẳng thế?”. Chủ nhân căn phòng lên tiếng hỏi.
“Chúng ta sắp bị đuổi rồi chị Namjiu ơi. Có thư từ công ty Woradechawat buộc chúng ta phải dọn đồ khỏi đây trong vòng ba tháng. Tòa nhà này sắp bị phá rồi”. Cô gái vội trả lời.
“Cái gì? Sao lại thế được? Chúng ta vừa mới kí hợp đồng chưađầy một năm mà”. Namjiu nói to. Cô đã kí hợp đồng thuê nhà với chủ nhân tòa nhà này năm năm, mới chưa hết một năm mà cô đã bị đuổi đi sao? “Thế cái công ty Woradechawat điên khùng gì đấy thì liên quan gì đến chúng ta. Tòa nhà này của ông Sorasak mà. Công ty đó sao có thể làm thế. Đâu? Đưa thư đây xem nào. Nếu đây mà là thư rác thì chết với mình”.
Lá thư được đưa cho Namjiu để cô tự đọc chi tiết.
Vừa đọc được câu đầu, nét mặt cô ngay lập tức trở nên nghiêm trọng, càng đọc mặt lại càng tối sầm lại. Đọc xong, cô cắn răng đầy căm phẫn.
“Phải đi nói chuyện một phen mới được. Tự nhiên làm thế này với chúng ta sao được, thật quá đáng”.
“Đúng đấy chị Namjiu, chúng ta không thể chịu thua bọn tư bản hút máu người này được”. Cô gái kia kích thêm.
“Pan, trông nhà nhé, chị sẽ tự giải quyết việc này. Xem cái công ty điên đó làm gì được chúng ta, hợp đồng còn hơn những bốn năm nữa cơ mà… Không đời nào”.
Không lâu sau đó, Namjiu đã bước ra khỏi tòa nhà trụ sở của “Trung tâm huấn luyện võ thuật N.J.Gym” với quyết tâm cao độ là hôm nay cô phải lấy lại được văn phòng của mình bằng mọi giá.
Cô bảo taxi đưa mình đến tòa nhà của công ty Woradechawat theo địa chỉ ghi sẵn trên thư. Người lái taxi chắc chắn biết rõ vị trí của tòa nhà bởi nó nằm trên con đường toàn các công ty nổi tiếng. Vì vậy, không đầy một giờ đồng hồ, Namjiu đã đứng trước cửa tòa nhà Woradechawat, sẵn sàng đối mặt với vị giám đốc công ty máu lạnh đã dám đuổi cô.
Namjiu đi thẳng đến quầy tiếp tân, nói yêu cầu của mình cho nhân viên lễ tân.
“Cho tôi gặp giám đốc ở đây”.
Cô gái xinh đẹp ngẩng lên hỏi Namjiu: “Cô có hẹn trước không ạ?”.
“Không. Nhưng tôi có việc…”, Namjiu chưa nói dứt câu, cô gái kia đã trả lời ngay.
“Nếu không hẹn trước thì không thể gặp được ạ”.
“Nhưng tôi có việc thật thưa cô, rất gấp là khác”. Namjiu chống đối.
“Không được ạ. Quy định của công ty là cấm cá nhân bên ngoài vào gặp lãnh đạo, nhất là ngài Raman thì càng tuyệt đối không được”.
“Thế nếu bây giờ tôi hẹn gặp liệu có được không?”. Namjiu cố gắng mặc cả.
“Để tôi gọi lên hỏi phía trên xem sao”. Nữ nhân viên lễ tân nhấc điện thoại, bấm số nội bộ để liên lạc đến văn phòng thư kí của người có địa vị cao nhất. Không đến năm giây, cô ta quay lại lắc đầu với Namjiu thay cho câu trả lời.
“Ông ấy bận cả ngày. Không có thời gian gặp ai đâu ạ”.
Namjiu ngao ngán thở dài, cám ơn nhân viên lễ tân
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




