watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:52 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6087 Lượt

nhé”. Mặt Namjiu đỏ bừng. Cô chỉ nghĩ là Raman… Raman… Namjiu không thể biện minh nổi ình bởi chính cô cũng đang tưởng tượng quá xa đến mức không thể quay đầu lại được nữa.
“Em phải công nhận là em cũng nghĩ đi”. Raman thấy mặt Namjiu đỏ bừng nhưng cô vẫn không chịu thú nhận rằng mình cũng nghĩ đến chuyện đó.
“Anh chỉ được cái nghĩ lung tung. Tôi dẫn con Plak đi dạo tiếp đây, có vẻ như có ích hơn nhiều đấy”. Nói rồi, Namjiu phụng phịu bước đi. Raman nhìn bộ dạng Namjiu chỉ biết lắc đầu cười rồi cũng đi theo.
“Bác Nit thấy gì không? Cậu Raman cười với cô Namjiu tươi thật đấy. Trước đây cháu chưa bao giờ thấy cậu ấy cười như thế cả”. Người làm vườn nói thẳng với bác quản gia khi cả hai đang cùng theo dõi cậu chủ của mình.
Bác Nit gật gù, nét mặt rạng rỡ vui vẻ: “Có vẻ như chẳng bao lâu nữa nhà chúng ta sẽ có đại tiệc”.
“Bác đang nhìn trộm cậu Raman đấy à?”. Chak và Thost lại gần hỏi nhỏ từ phía sau lưng.
“Hai người đến là tốt rồi. Tóm lại là cô Namjiu này có phải là thật không?”. Bác Nit hỏi hai nhân viên thân cận của Raman.
“Nếu đúng, bác Nit nghĩ sao?”. Thost ướm hỏi ý kiến người đã trông coi Raman và Rawat từ ngày còn bé.
“Thì vui quá chứ sao. Cô Namjiu và bạn cô ấy đáng yêu lắm, hơn vạn những cô tiểu thư mắt xanh mỏ đỏ”.
“Bác ơi, mấy cô mắt xanh mỏ đỏ ấy là của cậu Rawat. Với cậu Raman mà như thế chắc đã bị ném ra xa từ khi mới chuẩn bị há miệng rồi”.
“Thì đấy, cậu Raman biết chọn người lắm. Độc thân rõ lâu, chắc là để chờ cô Namjiu này đây”. Bác Nit gật gù thíchthú.
Chak và Thost mỉm cười rồi kể thêm cho bác quản gia nghe, “Namjiu giỏi lắm, gặp cô ấy cậu Wat cứ gọi là mất hết cả hình tượng”. Chak cố tình nhắc đến Rawat vì biết bác Nit yêu quý cậu chủ nhỏ của mình hơn tất cả những người khác.
“Thật à?”. Bác Nit nhướng mày hỏi.
“Thật mà bác. Cô ấy còn đánh cậu chủ nhỏ của bác nữa đấy”. Chak quay sang nháy mắt cười với Thost, thử xem liệu bác Nit còn muốn cổ vũ cho Namjiu hay không.
“Cũng không sao. Cậu Wat là đàn ông, va chạm chút xíu chắc không vấn đề gì”.
Chak và Thost khẽ cười.
“Nghĩa là bác Nit bắt đầu thiên vị rồi, hay là không còn yêu quý cậu Wat như trước nữa”. Chak hỏi.
“Vẫn yêu thế thôi”, bác Nit lườm yêu: “Nhưng cậu Raman cũng lớn tuổi, đã đến lúc phải lập gia đình rồi, để còn có những cô chủ, cậu chủ tí hon chạy tung tăng cho căn nhà này nhộn nhịp hơn chứ”.
“Chắc sắp rồi bác ạ”. Chak cười, anh thấy được sự thay đổi trong con người Raman đủ để nhận ra lần này ông chủ mình sẽ tiến tới thật.
“Tốt”. Bác Nit tươi cười: “Về nhà lần này, ông bà chủ chắc sẽ vui lắm khi cậu Raman lấy vợ”.
Những người còn lại đều gật đầu đồng tình vì trong suốt những năm qua, Raman luôn bị bố mẹ thúc giục chuyện lập gia đình. Đếm không xuể những lần phải đi xem mặt các cô gái, có rất nhiều cô con gái, cháu gái của các gia đình danh giá quen biết để gặp gỡ và lựa chọn nhưng Raman chưa từng dành sự quan tâm đặc biệt đến ai đến nỗi bà Pijitra thấy nản chí, bỏ đi du lịch cùng chồng cho đỡ nản rồi lại quay về tiếp tục công cuộc tìm vợ cho con.
Bác Nit nhìn đôi trai gái sánh vai nhau đi dạo mà thấy vui lạ kì. Niềm mơ ước được trở thành bà nội của bà Pijitra sắp trở thành sự thật rồi.

Chiếc xe hơi thể thao sang trọng từ từ chạy ra khỏi dinh thự Woradechawat. Bầu không khí im ắng bao trùm trong xe. Nửa tiếng trôi qua, có kẻ cuối cùng không chịu nổi đành lên tiếng trước.
“Này, cô không định mở miệng chút nào sao? Hay đang tự hào vì có một người lái xe… như tôi?” Rawat nói móc.
Parani chậm rãi ngoảnh sang nhìn người lái xe: “Tôi không có gì để nói”.
“Không nói được vì cái ghế mềm mại này của tôi làm cô có thể vừa ngồi vừa mơ màng đúng không?” Rawat kiếm chuyện.
“Anh Rawat, đừng có xấu miệng.” Parani nói thẳng.
Rawat nhếch mép cười: “Cô có chắc là miệng tôi xấu không?”. Rawat cao giọng trêu: “Có muốn thử không? Biết đâu hàng thật không tệ như cô tưởng?”.
“Đừng có giở trò tán tỉnh với tôi”. Parani nghiêm giọng nhưng mặt đã bắt đầu đỏ bừng.
“Tôi không tán tỉnh cô…”. Rawat nhún vai: “Chỉ là muốn mời cô kiểm chứng thôi”.
“Anh Rawat!” Parani bắt đầu tức giận.
“Thôi quên đi, cô đã từng thử còn gì. Ok, ok, có khi miệng tôi thối thật nên cô mới nhớ mãi không quên như thế”. Rawat vừa nói, vừa cười nham hiểm.
Parani mím chặt môi, trừng mắt nhìn Rawat.
Rawat bắt đầu cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn sau khi trêu tức được Parani. Sau đó không lâu, cậu cho xe dừng tại bãi đỗ xe của một trung tâm thương mại.
Parani ngán ngẩm nhìn khu mua sắm sang trọng mà những kẻ giàu có hay thích ghé qua, thực sự không muốn vào.
Rawat bước xuống, vòng qua đầu xe sang phía Parani, khi thấy Parani không hề nhúc nhích liền nói: “Xuống đi, cô định ngồi đó làm cột chống xe hay sao, hay là muốn tôi phải thắp hương khấn mời xuống?”. Parani nhìn Rawat, cố gắng kiềm chế không ra đòn.
Khi Parani đã xuống xe, Rawat chậm rãi đi vào trung tâm mua sắm mà không hề để mắt đến cô. Cậu vào hết hàng nọ đến hàng kia, thử hết quần áo của nhãn hiệu này đến nhãn hiệu khác, mua được cái gì cũng vất cho Parani cầm.
Parani phải nhẫn nhịn cầm đống túi mà Rawat ném ình bởi cậu ta nói rằng, như Thost và Chak vệ sĩ của Rawat, mỗi khi đi đâu, cả hai luôn phải cố gắng làm sao để ông chủ của mình được thoải mái nhất, tất nhiên bao gồm cả việc thử đồ nữa. Parani nghe mà thấy bàng hoàng nhưng một khi đã đeo nhiệm vụ vào cổ thì chỉ còn biết nhắm mắt mà làm theo.
Chưa đầy một tiếng, trên hai tay Parani đã đầy ắp các túi đủ chủng loại, kích cỡ của các nhãn hiệu nổi tiếng. Cô kiên nhẫn đi theo ông chủ của mình, vừa đi vừa lẩm bẩm: “hai trăm nghìn, hai trăm nghìn…”.
Rawat

liếc nhìn Parani mà thấy buồn cười, càng thấy Parani khuân vác đống túi nặng trên tay lại càng tỏ ra thích thú, nhưng cậu cũng có chút thầm thán phục tính kiên nhẫn, sức khoẻ và sự kiên cường của Parani, cô không kêu ca như những người phụ nữ khác mà cậu biết.
Tiếng chuông điện thoại của Rawat vang lên. Cậu nhận máy, nói: “Được… được…”, rồi tắt máy.
“Được rồi. Bây giờ tôi phải đi gặp bạn. Nếu cô muốn về trước thì tùy”. Rawat quay sang nói với Parani.
“Tôi đi cùng anh”. Parani đáp.
Rawat nhướn mày: “Tuỳ cô thôi, rồi đừng kêu ca đấy”. Nói xong, Rawat bước lên xe, Parani cũng bám sát theo sau.
Nơi mà Rawat hẹn bạn là một nhà hàng đồng thời cũng là một quán bar ở ngay trung tâm thành phố. Rawat vừa đến, ba, bốn người thanh niên đã ngồi chờ sẵn từ bao giờ liền vẫy tay chào Rawat cứ như thể đang đón tiếp nhân vật chính của sự kiện vậy.
“Wat! Dẫn ai đến vậy? Em Jess đâu rồi?” Một người trong đám bạn lên tiếng hỏi.
Rawat liếc nhìn Parani rồi quay sang trả lời: “Vệ sĩ riêng”.
“Hả? Bây giờ còn có cả vệ sĩ riêng nữa cơ à? Ghê thật !”. Một người khác cười nói.
“Ơ! Nhưng mình thấy cô vệ sĩ này quen lắm” Phanop đắn đo.
“Ừ. Đúng đấy. Tôi cũng thấy cô vệ sĩ này quen quen, chúng ta đã từng gặp nhau chưa

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT