watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:52 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6088 Lượt

tôi có một đoạn mà mặt như thiểu năng thế kia” Rawat nói.
Parani vô cùng buồn nôn với gã đi trước mặt, chỉ mới ra khỏi phòng mà bệnh độc mồm đã tái phát rồi.
“Tôi hỏi thật nhé,tại sao trước mặt người khác anh cứ phải xây dựng hình ảnh tốt đẹp thế?”.
Rawat vênh mặt cười, nhún vai như thế đó là chuyện vô cùng tất nhiên: “Đó chính là con người thật của tôi”.
Parani hừ một tiếng: “Tôi nghĩ con người thật của anh đang đứng trước mặt tôi thì đúng hơn”.
Rawat cười thích thú rồi chuyển chủ để: “Thế hôm nào mẹ cô về?”.
Parani thở dài: “Vẫn chưa biết. Nhưng lúc nãy tôi đã đi hỏi y tá, họ nói nếu tình trạng mẹ tôi không khá hơn, chắc sẽ phải mổ tim”.
Rawat cau mày, thấy mặt Parani tái xám đi, bỗng nhiên cậu thấy động lòng. Nếu đó là mẹ cậu, chắc cậu cũng sẽ buồn khổ như Parani lúc này, chỉ có điều với gia đình cậu, chuyện này cũng không phải vấn đề gì lớn, vì nhà cậu có khă năng tìm bác sĩ chuyên khoa giỏi nhất. Nhưng đây là Parani, liệu cô ấy có tiền không? Rawat tưởng tượng ra hình ảnh Parani phải đi vay tiền lãi suất cao để chữa bệnh ẹ, lại còn phải đi kiếm những công việc làm thêm vất vả, nguy hiểm để trả nợ.
“Nếu như phải mổ thật, chuyện tiền nong cô không phải lo, tôi sẽ trả cho cô, thậm chí còn khuyến mãi thêm một ông bác sĩ giỏi nữa”. Rawat nói một cách hào phóng sau khi hình ảnh Parani mặt mũi ỉu xìu, thê thảm đi lang thang một mình trên đường khiến cậu không thể chịu được nữa.
Parani ngẩng mặt lên nhìn Rawat.
“Cô không phải kiêu đâu. Tôi là ông chủ, cũng nên chăm sóc nhân viên một chút. Thêm nữa, tôi thấy mình có duyên với bác nhà chứ không có ý định làm cái gì hay ho cho cô đâu”. Rawat bào chữa trước.
“Cảm ơn anh nhiều, nhưng không cần đâu, tôi có tiền tiết kiệm rồi”.
“Cô không phải giữ thể diện”. Rawat lớn tiếng nói: “Mổ tim đâu phải một, hai bath vàng[1"> mà được, và chúng ta cũng nên lựa chọn phương pháp chữa trị tốt nhất cho bác”.
[1"> Một bath vàng tương đương bốn chỉ vàng của Việt Nam.
“Anh Rawat”. Parani vẫn bình thản: “Tôi có tiền. Hai cái huy chương mà anh thích mang ra để xách mé tôi đã giúp tôi có bảy mươi triệu trong tài khoản, và còn thêm gần ba trăm bath vàng trong két. Anh hiểu rồi đúng không?”.
Rawat nhìn mặt Parani, ậm ừ hỏi: “Ừm… Đá qua đá lại có hai, ba cái mà được nhiều tiền thế cơ à?”.
Parani lườm cậu: “Nhưng dù sao cũng cảm ơn lòng tốt của anh”.
“Không sao đâu. Người như Rawat thấy ai khốn khổ cũng đều ra tay giúp đỡ cả, mà nhất là nhân viên đặc biệt như cô, không giúp khéo lại nói tôi lòng dạ đen tối cũng nên”. Rawat hơi cao giọng.
“Tôi cũng không ngờ dù anh độc mồm độc miệng nhưng cũng tốt bụng ra phết đấy chứ”. Parani vừa đả kích vừa khen để Rawat không cảm thấy mình được tâng bốc quá.
Rawat khẽ nhăn mặt nhưng ngay lập tức nhún vai như thể không quan tâm đến những lời khen chê kia, “Trong tôi vẫn còn ẩn giấu nhiều cái tốt lắm”.
Đến lượt Parani bật cười: “Hi vọng tôi không phải tốn công lôi những cái tốt ấy của anh ra mới thấy được”.
Rawat nhìn Parani cười mà thoáng sững người, bỗng dưng cậu cảm thấy nụ cười ấy cũng đáng yêu ra trò.
Khi cả hai đến gần xe của Rawat đỗ tại khu để xe của bệnh viện, Parani nói: “Tôi tiễn anh đến đây thôi”. Nói rồi, Parani định dợm chân quay người bước đi.
“Từ từ đã”. Rawat gọi Parani, đồng thời mở cửa xe rồi cúi xuống lấy ra một chiếc túi, đưa cho Parani, “Cô đem cái này đi mà thay. Không phải là quần áo mới đâu, là bộ đồ phụ tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước thôi. Nhưng chắc thế nào cô cũng mặt vừa, vì người cô to”.
“Thế đưa tôi làm gì?” Parani ngạc nhiên.
“Tối nay cô không định tắm rửa thay đồ sao? Hỏi gì mà ngớ ngẩn vậy”. Rawat lắc đầu.
“Cảm ơn”. Lúc này Parani mới nhớ ra rằng mình chưa kịp chuẩn bị quần áo.
“Nhưng còn bên trong, tôi không có đâu”. Rawat cười.
Parani lừ mắt, khẽ lẩm bẩm: “Đúng là bản tính khó dời”.
“Cô đi vào được rồi. Mà ngày mai không phải lo cho tôi, tôi cho phép cô được nghỉ. Về phía anh Raman, tôi sẽ tự nói với anh ấy. Đã hiểu chưa?” Rawat ra lệnh.
Parani gật đầu: “Cảm ơn. Nhưng có một điều tôi muốn nói với anh”.

Rawat hơi nhướn mày rồi nở một nụ cười thật tươi, cậu hi vọng Parani sẽ nói một câu ngọt ngào gì đó, hoặc không cũng cảm ơn theo kiểu phương Tây, đó là thơm một cái lên má.
“Tôi không định lo cho anh”. Parani nói chậm rãi, rõ ràng từng tiếng một. Hết câu, cô quay người đi thẳng vào trong, bỏ mặc Rawat đứng đó sững sờ.
“Con gái gì mà… cứng như đá. Người ta tốt đến thế mà không nói cảm ơn được à? Thật là lòng dạ đen tối. Cứ cẩn thận đấy. Lần sau còn lâu đây mới làm. Đừng có mơ”. Rawat lầm bầm hậm hực rồi vùng vằng bước lên xe, tức tối lái ra khỏi bệnh viện.
Xe vừa ra khỏi bệnh viện chưa được bao lâu, tiếng chuông điện thoại của Rawat vang lên. Cậu liếc qua chiếc điện thoại mà thấy hồi hộp lạ, Parani chắc đang hối hận khi đã cư xử với cậu một cách phũ phàng nên gọi lại xin lỗi. Rawat để mặc cho điện thoại kêu một lúc, hi vọng phía bên kia sẽ thấy sốt ruột, đến khi hài lòng mới chịu nhận máy.
“Sao?” Rawat kiêu ngạo hỏi.
“Anh Wat, Jess gọi điện lâu thế, sao anh không nhấc máy?”. Một giọng nói ngọt ngào vang lên.
Rawat xịu mặt thất vọng khi đó không phải là giọng nói mình mong muốn: “Anh đang có việc bận”.
“Hôm nay Jess rỗi, anh Wat có rảnh không?” Người ở đầu dây bên kia nũng nịu.
“Anh xin lỗi nhé, hôm nay anh có việc gấp, chắc không đến chỗ em được đâu. Để hôm khác vậy. Thế nhé Jess, có khách hàng gọi đến”. Dứt lời, Rawat tắt luôn điện thoại.
“Haizz…” Rawat thở dài. Không hiểu sao bỗng dưng hôm nay cậu thấy buồn chán, chẳng muốn đi đâu trong khi bình thường, mỗi khi Jess, nữ ngôi sao điện ảnh xinh đẹp gọi điện đến, cậu sẽ nhanh chóng lái xe đến chỗ cô ta. Nhưng hôm nay, cảm giác trong lòng cậu lúc này cho biết… về nhà còn tốt hơn nhiều.
Thời gian trôi qua, tin tức về chuyện cậu cả nhà Woradechawat sắp làm đám cưới càng lan rộng. Những cô gái trước đây từng ngó nghiêng, chờ đợi cơ hội được lọt vào mắt xanh của Raman giờ vô cùng chán nản vì biết rõ không còn hi vọng sau khi Raman đường hoàng dẫn người yêu chính thức ra mắt. Chỉ có duy nhất cô người mẫu xinh đẹp Nen Prangwora là vẫn một mực chờ đợi Raman.
Prangwora ngồi suy nghĩ xem nên làm như thế nào để có thể khiến Raman để ý đến mình thay vì lúc nào cũng quan tâm đến connhỏ nhạt nhẽo kia. Cô cố gắng tìm lối thoát cho đến khi sực nhớ ra có một người có thể giúp được mình. Prangwora lục túi tìm một tấm danh thiếp mà người đó mới đưa cho cô hôm trước. Không mất quá nhiều thời gian, cô đã giơ tấm danh thiếp ra trước mắt.
“Sitha”. Prangwora thầm đọc tên người in trên tấm danh thiếp. Không chậm trễ, cô bấm máy gọi Sitha.
Không phải chờ đợi quá lâu, đầu dây bên kia đã nhận máy.
“Anh Sitha phải không ạ? Tôi là Prangwora anh còn nhớ không, tối hôm trước chúng ta đã gặp nhau tại quán bar”.
“Nhớ chứ. Sao tôi có thể không nhớ được”. Giọng nói thân thiện vang

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT