watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5500 Lượt

dùng khăn mùi xoa mới đúng là người có phẩm chất tốt. Í? Ko phải chứ! Nãy giờ không phải chỉ có mỗi mình tôi ở đây sao? Không lẽ… tôi đang mộng du??!!!

– Cậu…- tôi giống như người bị điểm huyệt bất động cả nguiờ cứng đơ, từ từ quay người lại, miếng thì há hốc to chẳng kém miệng giếng là mấy…
không biết người này đi đến bên tôi từ lức nào, lại còn đưa khăn mùi xoa cho tôi… Người đó lại còn là…là “ thiên thần” lúc nãy tôi gặp nữa chứ!

– Ơ… – Tôi ngơ ngác nhìn vị “ thiên thần” đẹp đến kì diệu đó, cậu ta đang mỉm cười với tôi, để lộ hàm răng rắng sáng như vỏ ốc.

Trong tích tắc cảnh vật trước mắt tôi bỗng trở nên bừng sắng, rạng rỡ vô cùng.

Một cánh…hai cánh…ba cánh…bốn cánh…

Những cánh hoa vô hình ở trên tóc của “ thiê nthần” đang rơi xuống. Nếu nhìn từ phía tôi nó giống như 1 cơn mưa vậy.

– Mình là Giang Hựu Thần, chuyện hồi chiều mình thật xin lỗi. Cậu… không sao chứ? – Giang Hựu Thần ngại ngùng xin lỗi tôi.

– không…khôngsao… – tôi thẫn người ra nhìn đôi mắt đang phát sáng của cậu ta, vô tình đưa khăn lên che mặt mình khục khặc ho.

Khịt!

Tôi lấy khăn mùi xoa lau cái mũi đáng thương của mình, nhấp nháy đôi mắt ướt rồi ngước đầu lên nhìn. Ánh mắt của Giang Hựu Thần dừng đúng chỗ cái khăn mùi xoa đang dính lẹp bép nước mũi của tôi.
Ôi trời ơi… tôi bỗng phát hiện ra mình vừa làm 1 việc vô cùng ngu xuẩn, lập tức gương đôi mắt “ éch ộp” thơ ngây của mình lên nhìn cậu ta.

– Không sao đâu, khăn mùi xoa là để lau mặt mà – Đôi mắt Giang Hựu Thần lo lắng nhìn tôi an ủi – sao cậu vẫn chưa về nhà vậy? Quần áo ướt sũng như thế này, chắc chắn khó chịu lắm, màu về nhà đi.

– mình…mình còn phái trực nhật! – nghĩ đến nhiệm vụ “ trức nhật” gian nan của mình, đầu tôi như muốn vỡ tung ra.

– Trực nhật? Quét rửa sân bóng rổ ư? – Giang Hựu Thần cười, nụ cười mới thanh khiết làm sao. Đôi môi cong cong như 1 vành trăng khuyết.

– Ứ…- Tôi ngượng nghịu nhìn Giang Hựu Thần rồi gật đầu.

– Để mình giúp cậu! – Giang Hựu Thần đưa ra làm dấu hiệu chứ V một cánh vô tư và phóng khoáng, cúi người nhặt ống nước đang nằm dưới đất lên.

Tôi … – Tôi ngẩn ngơ trước thái độ dứt khoát và hành động nghĩa hiệp của Giang Hựu Thần. Trời ơi sao lại thế này? Tại sao ngay cả dáng vẻ khi làm việc say sưa của cậu ấy cũng đẹp đến vậy? Không những thế cậu ấy còn tỏ ra vui vẻ, không có vẻ gì tỏ ra mệt mỏi, phiền hà.

Giang Hựu Thần sử dụng ống dẫn nước rất thành thạo. Nó nhịp nhàng lắc lư qua phải rồi qua trái trong tay cậu ấy. Lúc thì vươn cao lên, lúc thì hạ xuống thấp, tôi cú ngỡ mình đang được thần tiên trên trới xuống giúp, cứu tôi thoát khỏi kiếp nạn lần này.

Tôi nghệt mặt nhìn sự việc diễn ra trước mắt mình, bắt đầu cảm thấy hoài nghi phải chăng là mình đang nằm mơ… chẳng lẽ cái số xui xẻo như quạ của tôi đã chấm dứt từ đây sao? Hay là những lời cầu khấn của tôi đã thật sự linh nghiệm?

– Mau nhìn này, xong rồi đó! – Một giọng nói đầy hứng khởi cắt ngang dòng suy nghĩ liên miên của tôi.
Đúng lúc tôi chưa nhận thức được mình đang mơ ngủ hay không phải thì cái sân bóng rổ đã được Giang Hựu hàn quét rửa xong. Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ta, làm nổi bật lên 1 nước da rám nắng khỏe khoắn. Đôi mắt sáng ngời lung linh nhìn tôi, đôi môi lại mỉm cười tươi rói.

Sức hút của cậu í còn hơn cả lực hút trái đất! Tim tôi hình như đã ngừng đập! Tôi không nghe thấy cả nhịp thở của mình! Toàn thân tôi mềm nhũn, gần như không đứng vững nổi nữa, sắp té xuống đât đến nơi…

– Coi chừng! – Giang Hựu Thần nhảy nhanh tới, đỡ gọn tôi vào lòng cậu ta.

Có cảm giác buồn buồn mơn man! Tôi mơ mơ màng màng ngước nhìn lên, hơi thở của “thiên thần” nhè nhẹ sát vào phía tai tôi! Ôi trời ơi! Kể cả hơi thở của cậu ấy cũng mang theo 1 mùi hương nhẹ nhàng. Tôi ngây ngất, ngây ngất đến tê liệt thật rồi. Dựa trên đôi vai ấm áp của “ thiên thần”, tôi cảm giác như linh hồn mình đang từ từ bay ra khỏi thân xác…

– Cậu… – Giang Hựu Thần ngập ngừng dùng ngòn tay chạm lên má tôi, rồi e ngại rút lại, nhìn tôi với điệu bộ lúng túng – Thình…thình…thình…

Tệ thiệt, sao tiếng tim đập của tôi lại lớn thế? Nếu để cậu ta nghe thấy thì xấu hổ chết thôi!

– Cậu là con gái à?… giọng nói của Giang Hựu Thần lại vang vọng trong tai tôi – cám ơn cậu!
Đôi môi dịu dàng như cánh hoa của Giang Hựu Thần khẽ mấp máy, thốt ra được 3 từ, hồn tôi cũng nhờ 3 tiếng nói đó mà quay lại đuoc5 về thân xác của mình.

Nhưng mà … tại sao cậu ấy cứ thắc mắc mình là con gái nhỉ? Tại sao cậu ấy lại cám ơn mình? Người phải nói cám ơn lẽ ra là tôi mới đúng chứ?

– Cậu nhớ phải nhớ tên của mình đấy. Mình tên là Giang Hựu Thần. Chúng ta chắc chắn sẽ còn gặp lại! – Giang Hựu Thần cười và nháy mắt với tôi, rồi quay người bước đi.
Nhưng chỉ mới đi vài bước, Giang Hựu Thần đã quay lại hỏi tôi:

– Mình vẫn chưa biết tê của cậu…!

– Mình …mình tên là Thái…

– Cái gì? – Giang Hựu Thần ở quá xa, không nghe rõ được lời tôi. – Tiểu Thái… tạm biệt!

Bộ đôi mắt của Chúa lúc nào cũng 1 nhắm 1 mở sao?
Lúc thì cho tôi xuống tận địa ngục, lúc thì lại cho tôi bay thẳng lên thiên đàng…

Bây giờ, tôi giống như nàng công chúa đang yên lặng đứng ở bên đường chờ hoàng tử đến, trong tim tràn ngập hạnh phúc… tôi chỉ mong thời khắc này sẽ ngừng trôi đi…

– Chưa hôm nào vui như hôm nay, hò là hò hò dô… Ta muốn được tắm táp mê say, hò là hò hò dô… –
Tôi hát vang bài hát thiếu nhi, bước ra khỏi cổng trường, đi về phíatrạm xe buýt.

A ha ha! Ngày hôm nay trôi qua mới thật tuyệt vời làm sao! Bây giờ tôi ngẫm lại từng cảnh tượng 1, tôi cảm thấy tim mình còn đang đập thình thịnh như trống.

– Mọi người chú ý, đây là chuyến xe cuối cùng, đề nghị mọi người nhanh chóng lên xe…
Cái gì? Chuyến xe cuối cùng? Tôi vừa nghe thất tiếng phát ra từ loa phóng thanh thì giật bắn mình, đưa mắt nhìn về phía trước.

Không … không xong rồi! Xe… xe hình như bắt đầu khởi hành! Chuyến xe cuối… má ơi! Nếu như ko kịp chuyến xe này thì tôi sẽ phải đi bộ về nhà! Nhà tôi cách trường đến những 6 con đường, tôi nhẩm tính nếu chạy cũng phải mất 1 tiếng mới đến nơi!

– Đợi đã! Đợi cháu với! Còn 1 người nữa mà! – Nghĩ doạn tôi kéo quai ba lô trên lưng, quên cả mệt mỏi, lao như tên lửa siêu tốc về phía trạm xe buýt.

Ầm!

Trời ơi… Ai mà bất lịch sự thế! Để hòn đá to đùng ngay giữa đường! Ko biết như vậy nguy hiểm lắm sao? Báo hại tôi mới chạy đã té lăn queo trên đất, xây xẩm cả mặt mày…

Ót ét! Bin bin!

Mặc kệ tôi cố lết tấm thân tàn ma dại đi, tay vẫy liên hồi, gọi ơi ới theo, chiếc xe đó nhẫm tâm bỏ đi mất hút trong bóng tối 1 cách ko thương tiếc. Tôi nhìn con đường vắng tanh ko 1 bóng người, thiểu não thở

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT