watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 03/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5502 Lượt

Thái Linh, bà cũng lợi hại đó chứ! – Ngọc Dĩnh vừa giúp tôi để ý canh chừng bó hoa hồng do An Vũ Phong tặng, vừa đặt tay lên vai tôi, cười với tôi đến híp cả mắt lại.

– Rõ ràng mọi chuyện là tai bà, tự dưng lại khóc lóc ầm ĩ, lại còn đòi nhảy lầu tự tử… nếu như không phải do bà, tôi cũng đâu cần phải…

– Tôi ngồi bệt dưới đất, lắc lác đầu, bất mãn trề dài môi ra.
Bốp!

Thượng Hội cứ làm như sếp sòng của tôi, ko hề do dự đến vỗ vai tôi 1 cái đau điếng:

– Này bà đúng là đồ sống trong sung sướng lại ko biết sung sướng. Bà phải biết trong trường Maria này, nếu có ai quen biết 1 trong Lục đại tướng quân của trường
– Hôm nay cái cách mà Ân Địa Nguyên cúi người chào Thái Linh thật là quítộc! Cậu ấy đeo mắt kính trông lịch lãm quá, chẳng khác gì 1 chàng thư sinh. Tuy rằng cậu ta hiện tại chỉ xếp thứ 4, nhưng mình tin Ân Địa Nguyên nhất định sẽ vượt lên trên cho coi! – Ngọc Dĩnh cụng ko muốn thua kém, tranh nói cới Thượng Hội.

– Xì! Chưa có cô gái nào có thể tiếp cận được anh chàng cao gần 2 mét tên Nghiêm Ngôn đâu! Cậu ta rất cẩn thận, tỉ mỉ, đôi mắt sáng, vẻ bên ngoài nho nhã, lại là cao thủ karate nữa! Ờ cạnh người như vậy mới có cảm giác an toàn! – Nhỏ Thượng Hội đáng ghét lại bới ra một chủ đề mới để nói.

– À phải rồi, nếu như tình Kì Dực mà ko quá nóng nảy thì tôi chắc chắn sẽ rất thích cậu ta! Nghe nói Dục có mối quan hệ khá khăng khít với LÂm Tử Hạo, 1 trong những đại tướng quân đang ở nước ngoài. Nhưng mà hôm nay lúc cậu ta chạm vào váy của Thái Linh nhìn cool chết đi được! – Thượng Hội tiếp tục nói như súng bắn liên thanh làm tôi suýt nổ màng nhĩ.

– Tôi vẫn thích An Vũ Phong nhất! _ Ngọc Dĩnh tỏ ra ko phục hét tướng lên.- CẬu ko cảm thấy cái diệu cười đầy ẩn ý của Phong khi đưa thư làm quen trông rất hớp hồn sao? Hơn nữa đôi bông tai bằng kinh cương đó quyến rũ chết người!

– Tóm lại là…

– Thượng Hội và Ngọc Dĩnh nhìn nhau rồi đặt tay lên ngực mình nói, – lục đại tướng quân của trường

Im ắng…im ắng…

Có được hai bà bạn hám giai đẹp thế này, thật ko hiểu là may mắn hay bất hạnh cho Thái Linh tôi đây?…

– Này này, để tôi kiểm tra 1 chút đã! Cái l1 thư làm quen đó… – Đôi mắt Thượng Hội bỗng sáng rực lên, nhìn tôi ma mãnh rồi huých cù chỏ vào người tôi.

– Thư làm quen, ôi trời ơi thư làm quen của Phong! Tiểu Linh, tôi cũng muốn xem! Tôi cũng muốn xem! – Nghe thấy ba chữ “ thư làm quen”, nàng “ cây si” Ngọc Dĩnh lập tức nhảy cẫng lên như uống phải thuốc kích thích, vừa hét vừa chạy vòng vòng xung quanh tôi.

Thật là chịu ko nổi 2 bà bạn si tình này. Tôi đã vì họ mà nhảy xuống lầu, suýt tí nữa thì mất cả mạng.
Họ ko hề tỏ ra quan tâm gì đến tôi, nửa lời hỏi thăm cũng chẳng có. Ngược lại, mới nhắc đến thư tình của An Vũ Phong thì đã phấn khích như vậy…

Tôi nắm chặt trong tay bức thư đó, run run đưa về phía họ, chậm chạp, ngập ngừng. Nói thật lòng, tôi ko hề muốn đưa chút nào.

Thượng Hội toan giựt lấy, tôi cố sống cố chết giữ lại. Thượng Hội kéo về phía nhỏ, tôi lại kéo lại về phía mình… cứ qua qua lại ịa ko ngừng…

– Thái Linh! Bà có chịu buông tay ra ko hả?

Nghe thấy tiếng gầm như sư tử cái xuổng chuồng của Thượng Hội, tôi rùng mình, bỏ ngay tay xuống.

Bức thư lập tức nằm trong quyền kiểm soát của nhỏ.

– Hô hô hô! Tuyệt quá! Tuyệt quá! Mọi người mau đến đây xem đi! Thư làm quen của An Vũ Phong đây nè!

– Ôi Vũ Phong!

– Mau đọc lên đi Thượng Hội! Mau đọc đi! Xem Phong viết những gì trong đó vậy!

Tiếng reo mừng của Thượng Hội vừa dứt, các cô nàng trong lớp tôi như đinh sắt bị cục “ nam châm Thượng Hôi” hút lấy, dí sát nhỏ đòi xem thư.

Thượng Hội hắng giọng, ngồi xuống bàn học, vênh vang vắt 1 chân lên điệu bộ như nữ hoàng được vạn dân yêu mến:

-Yêu cầu mấy bà trật tự nào! Thư làm quen cửa An Vũ Phong, hiện tại đang nằm trong tay của tôi! Để mọi người ai ai cũng nghe rõ được nội dung của bức thư, lát nữa khi tôi đọc, đề nghị các bà ko được la hét vì bất kì lí do nào nhé!

– Được được được, tụi tôi đều nghe theo bà hết! Thượng Hội, bà mau đọc đi! – Ngọc Dĩnh 1 tay cầm bút, 1 tay cầm giấy chuẩn bị ghi chép, mắt nhìn hau háu vào bức thư trong tay Thượng Hội – Thượng Hội, bà đùng đọc nhanh quá đấy, tôi còn phải chép lại từng lời từng chữ trong bức thư của An Vũ Phong!

– Á, tôi cũng phải chép lại! Thượng Hội đợi chút đã! Tôi đi lấy giấy!

– Tôi cũng đi lấy! Tôi cũng đi lấy!

Sột soạt! Sột soạt!

Sau những tiếng sột soạt đó tất cả con gái lớp tôi đều cầm trên tay “ công cụ” để ghi chép. Ai ai cũng hướng về Thượng Hội với tất cả sự chờ đợi, mong chờ, thái độ còn nghiêm chỉnh còn hơn cả khi chuẩn bị nghe đọc đề thi tốt nghiệp…

Hơ hơ! “ Người của công chúng” – Thượng Hội dùng tay hất hất tóc, giũ giũ bức thư trên tay, mở phong thư, rút thư ra rồi đọc.

– Chào bạn…

Ô la la!

Lời của Thượng Hội vừa cất lên, ánh mắt của mọi nguoi2 lập tức như vạn thanh kiếm sắc nhọn nhất loạt cùng chĩa về phía tôi.

Tôi hít 1 hơi dài, vội vàng đưa mắt nhìn về phía cửa sổ.

– Ôi, trời hôm nay đẹp quá! – tôi vừa lau mồ hôi trên trán vừa lảm nhảm nói.

– Hơ hơ! Thượng Hội đằng hắng hai cái nữa, lấy lại sự chú ý của mọi người.

– Bạn như bông hoa tươi thắm của mùa xuân rực rỡ sắc hương… Tôi vô cùng thích đôi mắt đen tuyền như 2 hạt trân châu của bạn…

Chaaaaaaaaaaaaoooooooooooooo!

Hu hu hu! Gì thế này… Tôi cảm giác Thượng Hội ko phải đang đọc thư làm quen mà như đang đọc bản cáo trạng phán xử tội của tôi vậy!

Cứ mỗi 1 lời nhỏ đó cất lên, cơn tức giận của mọi người trong lớp lại như thủy triều dâng cao lên 1 nấc.

Hu hu hu! Sự ghen tị của con gái thật đáng sợ!

– … Hi vọng vẫn còn có thể gặp bạn… Người bấy lâu vẫn theo đuổi bạn… An Vũ Phong…

– Thượng Hội cuối cùng cũng đọc xong bức thư bằng giọng như hát nhạc trữ tình. Tôi cảm thấy mình trút bỏ được gánh nặng ngàn tấn.

– Hay quá! Hay quá… An Vũ Phong bình thường nhìn có vẻ cao ngạo nhưn vậy, ko ngờ cũng lãng mạn quá đi!

– Đúng vậy, thật là…thật là…GHEN TỊ QUÁ ĐI!

Các cô gái nói đến lần thứ n thì quay đầu lại, đôi mắt giận dữ như đánh tia lửa điện nhìn tôi…
A di đà Phật… A di đà Phật…

Tôi ngồi tại chỗ của mình, 2 tay chắp lại nhìn lên trời cầu nguyện. Thượng Đế ơi… xin hãy cho con mau biến khỏi nơi này…

– Ủa ? khoan đã! Có vấn đề!- Lần thứ n+1 Thượng Hội lại làm cho mọi người chuyển sự chú ý sang nhỏ.

Phù Thượng Hội ơi Thượng Hội, tôi nên trách bà hay là cám ơn bà đây?

– Thượng Hội, có chuyện gì vậy? – Ngọc Dĩnh quay lại hỏi, khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng. Thượng Hội thì đang nhíu hết cả mắt lại, bộ dạng giống như đi nhổ răng sâu.

Thượng Hội giữ chặt phần đuôi của bức thư, miệng khẽ động đậy liên tục.

– Phần cuối bức thư này viết là gửi cho Thái Linh nhưng là Thái Linh bên lớp 11A1 chứ ko phải Thái Linh của lớp 11A2 chúng ta.

– Thái Linh của lớp 11A1?

-Nói thế nghĩa là…

– Gửi nhầm người

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT