|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
rồi còn được hình nữa… có thật không đây?
– Cậu…cậu thật sẽ cho tôi hình? – Lời nói của An Vũ Phong còn hơn cả thuốc kích thích, tôi ú ớ cả buổi trời rốt cuộc cũng thốt ra thành công được một câu.
– Cậu nói xem.. – An Vũ Phong không trả lời mà hỏi ngược lại, khuôn mặt đầy vẻ ranh mãnh nhìn tôi.
Mấy hôm trước, Thượng Hội và Ngọc Dĩnh sắp cho tôi một “ nhiệm vụ bất khả thi”, từ thới khắc đó trở đi, tim tôi đã trở thành một đống tro tàn rồi. Nhưng mà, trong mắt tôi hình như lại nhìn thấy một ngọn lửa trên người An Vũ Phong- không, không phải là ngọn lửa bình thường, mà là ngọn lửa của niềm hi vọng đang bốc cháy hừng hực!
– Thái Lăng, nếu cậu sợ thì tự động rút lui đi, không chừng tôi sẽ tha cho cậu đó! – An Vũ Phong vỗ vai tôi, rồi rướn cặp lông mày đen đậm của hắn lên.
– Sợ? An Vũ Phong, cậu cứ đợi đấy – Ân Địa Nguyên nhìn An Vũ Phong bằng nửa con mắt.
– Thái Lăng, cậu tham gia ngay cho tôi! – Kì Dực tính khí vốn đã nóng nảy đến lúc này thì không còn nhịn được nữa, đầu cậu ta hừng hực sát khí, tóc dựng đứng lên như cái đầu nhím, cậu ta đưa tay chỉ vào một hàng chữ nhỏ trên tờ rơi:
HỘI THI NẤU NƯỚNG TẠI HỘI TRƯỜNG
Ả, thi nấu ăn à? Hình như… chỉ có chuyện này thì tôi biết làm! Tôi cảm thấy đầu mình hỗn loạn. Dưới sự “động viên” quyết liệt của bốn đại thần, ngón tay tôi không còn chút sức lực nào để chỉ vào hàng chữ đó…
– Hơ hơ hơ, thi nấu ăn?! Hợp với cậu lắm đó pê đê! – An Vũ Phong đưa mắt liếc nhìn dòng chữ trên tờ rơi, cười rất phách lối.
– Ừ… – Thật là… nhưng ngoại trừ thi nấu ăn, tôi cũng không còn sự lựa chọn nào tốt hơn…
– Thái Lăng, cậu thật sự muốn tham gia thi nấu ăn hả?Thật không? – Giang Hựu Thần không biết chui từ đâu ra, bước đến trước mặt tôi, bộ mặt vui sướng nhìn tôi, cứ như tìm được tri kỉ rồi!
– Mình… – Tôi định nói cái gì đó thì một người bước vụt qua, che mất tầm nhìn giữa tôi và Giang Hựu Thần.
– Hựu, vào học rồi! – Nghiêm Ngôn thình lình vỗ vỗ vào vai của Giang Hựu Thần, nhắc nhở.
– Thái Lăng, cố lên nhé, mình ủng hộ cậu! – Mặc dầu bị Nghiêm Ngôn kéo đi, Giang Hựu Thần vẫn quay đầu về tôi, vẫy vẫy tay. Lúc đó tôi cảm thấy mình tràn đầy tinh thần.
Thái Linh! Cố lên! Thái Linh! Tất thắng! Thái Linh! Mày nhất định có thể! Tôi “cật lực” cổ vũ bản thân, mà cũng đúng lúc đó, bên tai tôi đột nhiên vang lên câu nói của An Vũ Phong:
– Thái Lăng, hãy cho mọi người thấy phong thái pê đê thực thụ của ông bạn đi…
Thời gian dừng lại đi!
Amen!
Mặc cho mỗi ngày tôi đều cầu nguyện như người già mắc bệnh lải nhải, ngày tranh tài vào bảng Topten những chàng trai nổi tiếng
Tùng tùng tùng tùng…
Chưa đến hội trường tôi đã nghe tiếng chiêng trống ầm trời. Không lẽ còn có thi múa sư tử sao?!
– Các bạn thân mến, bạn có muốn thần tượng của mình nghe thấy âm thanh từ đáy lòng của bạn không? Hãy để âm nhạc nói giúp bạn? Mau đến tham gia trò chơi “không muốn hát cũng phải hát”.
Không muốn hát cũng phải hát?! Trò gì mà nghe quái đản vậy? Tôi tò mò đi về phía đó.
– Em yêu anh… yêu anh như chuột yêu gạo… An Vũ Phong cố lên! “Honey” của lòng em, em mãi mãi ủng hộ anh! – Một giọng hát như bò rống thình lình phát ra từ cái máy khuếch đại âm thanh siêu bự kế bên, khiến tôi giật bắn mình quay đầu lại xem.
Một cô gái mặc cái váy siêu ngắn kiểu kinh dị đang cầm micro gào thét khàn cổ, cũng vì kéo dài giọng nói mà “gân chị gân em” đều nổi cả lên!
– Giang Hựu Thần cố lên, Giang Hựu Thần cố lên, Giang Hựu Thần tất thắng…
Ở một hướng khác, thứ âm thanh đó phát ra còn to hơn, một cô nàng trông thô kệch, giọng hát như vịt đực đang hung hăng đứng song song với cô nàng vừa mới réo gọi tên An Vũ Phong. Thoắt một cái, bên cánh trái và bên cánh phải chia thành hai phe, la hét loạn xà ngầu cả lên.
Cuối cùng cũng biết cái gọi là “Cuộc tranh tài của các lính mới vào bảng Topten” mà An Vũ Phong nói, không ngờ lại sôi động như vậy! Nhưng mà, mấy cô nàng này có vẻ hơi cường điệu quá thì phải…
Chưa kịp xem diễn biến thì tôi bị Kì Dực kéo đến hội trường, cảnh tượng bên trong kẻ qua người lại dông đúc náo nhiệt càng khiến tôi giật mình hơn. Vì khao khát giành chiến thắng trong cuộc thi, các chàng trai
Hội trường lớn bị chia thành nhiều khu riêng, mỗi khu đều là một “sàn đấu” độc lập. Kẻ ngược người xuôi đông lúc nhúc như kiến vậy, không ngừng di chuyển, từ khu này sang khu khác. Đám nữ sinh dưới sân khấu cùng nhau reo hò í ới, âm thanh to đến nỗi có thể đánh sập nguyên cả hội trường.
– A. Kì Dực kìa!
Một tiếng réo khiến Kì Dực dù đã kéo vành mũ thấp đến không thể thấp hơn nhưng vẫn bị đàn “vịt bầu cạp cạp” đó nhận ra.
– Ôi! Oa! Anh Dực ui!
– Kì Dực!
Tôi cảm thấy trước mặt mình là một cơn lốc “tình yêu” đang ào ào lao tới, khiến người ta không thể nhúc nhíc nổi nữa. Sau một hồi vùng vẫy quyết liệt, tôi không thấy bóng dáng của ông bạn Kì Dực đâu, chỉ thấy một cái đầu tóc đỏ đỏ, quăn quăn bị chìm trong biển người.
Tiếng la hét xa dần, xung quanh cũng rộng đi nhiều. Giữa muôn trùng tiếng gào thét khiến người ta nổi da gà ấy, tôi ngó tới ngó lui, rốt cuộc cũng thấy một dãy biểu ngữ:
CUỘC THI NẤU ĂN GIỮA CÁC LÍNH MỚI TRƯỜNG
Mấy chữ màu đỏ chói to đùng đoàng làm võng mạc của tôi căng ra như cái dây đàn, mí mắt tôi máy liên tục, chỉ mong liệt tổ liệt tông có thể hiển linh một lần, để cuộc tranh tài của tôi được thuận lợi!
– Xin mời các bạn tham gia cuộc thi nấu ăn bước lên sân khấu, cuộc so tài sắp bắt đầu… – Trong lúc tôi đang âm thầm cầu nguyện thì tiếng nói sang sảng trên loa phóng thanh không ngừng thúc giục. Tôi quệt mồ hôi trên trán, lao như bay tới khán đài thi đấu.
– Thí sinh số 1!
– Có! – Một nam sinh có hơi mập một chút nhưng lại có má lúm đồng tiền dễ thương.
– Thí sinh số 2!
– Tới rồi! – Một nam sinh còm nhom có cái đầu cực bự run rẩy bước tới khán đài.
– Số 3!
……
-Số 3! Thái Lăng!
– A! Tôi… tôi đây!
Vừa lao tới tôi bỗng nhiên như bệnh nhân thần kinh mới ở trại! Hả?! Cuộc tỉ thí này chỉ có 1 người, 2 người, 3 người! Tổng cộng chỉ có 3 thí sinh! Hèn chi trên khán đài thi đấu khác toàn là đầu người với đầu người, còn chúng tôi bên này lại vắng như chùa bà đanh, chẳng ma nào thèm ngó.
– Bạn có muốn trở thành chủ nhân của thế kỉ 21? Bạn có muốn trở thành đấng nam nhi mẫu mực của tương lai? Bạn có muốn các bạn gái hò hét khàn cổ vì tài năng của mình không? Vậy thì xin mời hãy đến với đấu trường thi nấu ăn…
MC vẫn nhiệt tình ra sức gân cổ gào thét quảng cáo mặc cho dưới khán đài trống hươ trống hoác. Nghe ông bạn MC gào thét, tôi toát mồ hôi lạnh, tim đập còn nhanh hơn cả tay đua công thức một.
Tiếng gào thét của MC bên tôi vang khắp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




