|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Tiệp cũng nói: “Đúng thế, đúng thế, Phi Phi chắc chắn gặp được chàng trai tốt hơn cậu ta. Tớ thấy Tiêu Dương cũng rất được!”
Tiêu Dương là nam sinh duy nhất tốp mười trong lớp phân ban văn. Tướng mạo cao gầy, diện mạo anh tú, ánh mắt u buồn, trong lớp lặng lẽ ít nói, cùng chút mỉa mai nổi loạn. Dáng vẻ ngạo nghễ này mang chút phong cách của Tạ Đình Phong.
“Theo tin tức đáng tin cậy thì Tiêu Dương có ý với Phi Phi đấy! Nghe nói, lần trước phong socola Dove là cậu ta lén lút nhét vào hộc bàn cậu đấy!” Tạ Dật cười tủm tỉm.
Chẳng rõ có phải vì ánh mặt trời gay gắt mà gương mặt Hạ Phương Phi ửng đỏ quyến rũ vô cùng. Cô ngồi bật dậy, nó: “Đi thôi, các chị em, tớ mời các cậu uống Coca!”
“Con bé đó là Diệp Phiên Nhiên đấy hả?” Trần Thần đang ngồi nghỉ bên sân tập, trông thấy Dương Tịch ngẩn ngơ nhìn chăm chăm: “Cô ta dường như thay đổi rất nhiều rồi, cao hơn trước, cũng xinh hơn trước!”
Dáng vẻ ḥn giờ của Diệp Phiên Nhiên đã không còn giống với trong ký ức của Dương Tịch nữa. Vóc dáng cao hơn nhiều, mái tóc cũng dài hơn, xõa trên bờ vai, trên làn da láng mịn tô điểm vài vệt đỏ hồng nhạt, toàn thân toát lên cốt cách dáng vẻ tươi đẹp xinh xắn, chẳng còn vóc dáng gầy guộc nhỏ nhắn như trước kia nữa.
Liếc nhìn gương mặt xinh xắn thanh tú của cô, lồng ngực Dương Tịch thắt lại, con tim cậu khẽ run rẩy.
Chia tay nhau nửa học kỳ, cậu rất nhớ cô, nhớ cô vô cùng. Từ ngày cô ra đi, cậu đã bắt đầu nhớ nhung cô rồi.
Có tình cảm của chị em bạn gái, vui vẻ náo nhiệt nhưng tận sâu trong lòng cô vẫn có chỗ trống trải, cảm giác lạnh lẽo đến khó hiểu.
Diệp Phiên Nhiên vẫn không sửa được thói quen viết chữ trên trang sách, nhất là giờ học chính trị, cô không muốn nghe giảng nên viết bừa vẽ bậy vào sách. Nếu không thì lấy sách che lại, còn mình thì lén nấp phía dưới viết thư cho Thẩm Vỹ.
Những bức thu thường rất ngắn gọn, kể sơ lượt tình hình học tập sinh hoạt gần đây, chẳng hề có ngôn từ hoa mỹ, rất mực bình dị, nhưng cuối mỗi bức thư cô đều gửi kèm bài thơ do mình sáng tác, lung linh huyền ảo, mô phỏng phong cách thơ văn Tịch Mộ Dung[3">.
Diệp Phiên Nhiên mua một cuốn sổ bìa da giấy màu xanh, nửa phía trướcài vở môn tiếng Anh, phía sau ghi chép tỉ mỉ cẩn thận những áng thơ ngắn do cô sáng tác. Xưa nay cô chưa từng nghĩ đến chuyện sáng tác văn học, nét chữ non nớt, nhưng cô xem đó như báu vật, thậm chí còn kèm cả tranh ảnh minh hoạ.
Giáo viên chủ nhiệm lớp phân ban xã hội họ Quách, là giáo viên dạy môn văn. Thầy không thích cá tính hướng nội quá mức của Diệp Phiên Nhiên nhưng vẫn thường xuyên ca ngợi những sáng tác của cô. Lại thêm việc Diệp Phiên Nhiên lần nào bài kiểm tra môn văn cũng đạt điểm cao nhất trong khối học, tổng điểm phẩy xếp hạng tốp mười nên thầy chọn cô đảm nhiệm vai trò ủy viên môn văn.
Hôm đó tập xong thể dục giữa giờ, Diệp Phiên Nhiên kéo Hạ Phương Phi đến hòm thư ở cổng trường để lấy thư. Cô tìm rất nhanh trong tập thư dày cộm, chọn ra cái cảu mình. Ha Phương Phi cướp ngay lấy bức thư, nhìn thẳng lên ánh mặt trời, lờ mờ trông thấy bức thư hình dạng trái tim.
“Thành thật khai báo đi, là thư tình phải không?”. Hạ Phương Phi cười tủm tỉm nói.
“Cái gì chứ, cậu nói bừa!”. Diệp Phiên Nhiên bị nói trúng tim đen, không nhịn được đỏ mặt, cô đưa tay giằng lại. Hạ Phương Phi giấu bức thư sau lưng, vừa đi giật lùi vừa nói: “Ha ha, tớ biết ngay mà, là thư tình của Thẩm Vỹ viết cho cậu!”.
“Cậu cũng quen Thẩm Vỹ à?” Diệp Phiên Nhiên hơi kinh ngạc.
“Quen chứ, nhưng không thân. Hồi trung học năm nhất, bọn mình cùng tham gia kỳ thi toán Olympic cấp thành phố. Cậu ấy đoạt giải nhì, còn mình tay trắng ngã về không!” Hạ Phương Phi nói vẻ thần bí, phe phẩy bức thư trong tay: “Nhưng mà, chuyện của bọn cậu, tớ nghe nói từ lâu rồi, còn ngỡ tin đồn thất thiệt, hóa ra là chuyện có thật. Đây chính là bằng chứng…”.
“Cái gì mà bằng chứng? Mau trả lại cho tớ!”. Diệp Phiên Nhiên hấp tấp nói. Hạ Phương Phi vẫn cười: “Nếu cậu đuổi kịp tớ, tớ sẽ trả cho cậu!”.
Diệp Phiên Nhiên không khỏi ủ rũ, ai mà không biết chạy bộ là thế mạnh của Hạ Phương Phi chứ, lần này trường tổ chức đại hội thể thao mùa thu, cô ấy đăng kí giải 1.500 mét n
Mãi suy nghĩ, Hạ Phương Phi đã chạy đến trước mặt cô. Tiểu nha đầu chết tiệt này, chỉ thích chơi trò trốn tìm thôi!. Nhưng bức thư của Thẩm Vỹ ở trong tay cô, Diệp Phiên Nhiên nhất quyết phải giằng lại.
Tốc độ hai người chênh lệch khá xa. Đợi đến khi Diệp Phiên Nhiên thở hổn hển chạy vào lớp học thì Hạ Phương Phi đã thoải mái ung dung ngồi ở chỗ mình, đang lấy bức thư của cô làm chiếc quạt.
“Phi Phi chết tiệt, cậu trả thư lại cho tớ!”. Diệp Phiên Nhiên giận quá mất không nói, chẳng ngờ đâm sầm vào một người vừa bước vào. Cô không chú ý, cứ thế cắm đầu tiến lên phía trước.
“Cậu…”. Lời nói thốt lên giữa chừng, cô trông thấy rõ dáng hình người đó, khẽ giật mình. Là Dương Tịch!
“Ờ, tôi đến tìm Đồng Hinh Nguyệt!” Vẻ mặt cậu hơi bối rối, liền giải thích ngay lập tức.
Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ, cậu đến tìm Đồng Hình Nguyệt thì liên can gì đến tôi? Cô quay người chạy về chỗ ngồi, giật lấy bức thư từ trong tay Hạ Phương Phi.
“Trông cậu căng thẳng chưa kìa, chẳng phải chỉ là bức thư thôi sao?” Hạ Phương Phi mỉa mai nói.
“Cậu không hiểu đâu!” Triệu Hiểu Tình cũng xúm lại: “Đó là thư của bạn trai cậu ấy, nửa tháng mới có một lá. Bảo bối của Phiên Phiên nhà mình đấy!”
Hai người kẻ tung người hứng, khiến mặt Diệp Phiên Nhiên đỏ bừng bừng. Cô ngại ngùng việc mở thư trước mặt bọn họ nên kẹp vào sách ngữ văn.
“Này, có thể cho tôi mượn vở ngữ văn của cậu một chút không?”
Dáng người cao lớn che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu. Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu, trông thấy Dương Tịch, cô không khỏi kinh ngạc. Cậu đang nói chuyện với cô
“Bọn họ ai cũng bảo vở ngữ văn của cậu viết rất đẹp, tôi muốn mượn để tham khảo.” Dương Tịch đứng trước bàn của cô và Hạ Phương Phi, mặt không lộ cảm xúc, khóe môi cứng đờ.
Dù là vậy thì trên người con trai này vẫn tỏa ra thứ ánh sáng chói lòa cả lớp học. Đám nữ sinh ai nấy mắt đều nhìn thẳng: Đây chính là Dương Tịch trong truyền thuyết đấy ư? Đẹp trai quá! Quả là nhân vật “coolboy” bảnh bao nhất trường!
Dáng người Dung Tịch cao ráo thon gầy, đôi mắt sâu đen, đường nét gương mặt sắc sảo anh tuấn. Dù mặc bộ đồng phục giản dị nhất thì trông cậu vẫn khôi ngô tuấn tú hơn những nam sinh khác.
Diệp Phiên Nhiên bụng dạ bảo, vừa rồi chẳng phải cậu nói tìm Đồng Hinh Nguyệt ư, sao giờ lại quay sang mượn vở của tôi chứ? Cô miễn cưỡng nói ứng phó: “Bọn họ lầm rồi, giờ văn xưa nay tôi chẳng bao giờ chép bài cả!”
“Đúng đấy, điều này mình có thể làm chứng!” Hạ Phương Phi ngồi cạnh hùa theo: “Bạn ấy thích vẽ bậy vào vở”.
“Vậy cho tôi mượn sách ngữ văn!”
Không phải chứ? Diệp Phiên Nhiên trợn tròn mắt, cả sách cũng muốn mượn? Cái tên này chắc là có bệnh rồi!
Chưa kịp nói gì, Hạ Phương Phi đã dâng sách bằng hai tay cho cậu ta: “Đây, nhớ mai trả lại đấy!”
“Cảm ơn!” Dương Tịch nói nhanh, chạy đến trước mặt Trần Thần đang trò chuyện với Đồng Hinh Nguyệt, vỗ vỗ vai cậu ta: “Đi thôi, đến giờ vào lớp rồi!”
“Xong rồi à?” Trần Thần chớp mắt nhìn cậu, thấp giọng hỏi. Dương Tịch lộ ra nụ cười khó hiểu, kéo cậu ta ra khỏi lớp.
Đồng Hinh Nguyệt nghi hoặc nhìn theo bóng dáng họ rồi lại đưa mắt nhìn sang Diệp Phiên Nhiên.
Diệp Phiên Nhiên đến lúc này mới hoàn hồn, cô trố mắt nhìn Hạ Phương Phi, hấp tấp đuổi theo ra ngoài: “Này, Dương Tịch, chờ đã!”
Dương Tịch đứng ngay lại hành lang, quay người lại.
“Đưa bức thư trong sách cho tôi!” Cô nói với giọng nhỏ nhẹ,
Cặp mắt Dương Tịch liếc sang, ánh mắt cậu mềm nhũn đến mức tưởng chừng như viên kẹo đang nóng chảy, kèm theo nỗi buồn man mác.
“Là Thẩm…” Trần Thần vội vàng huých Dương Tịch ngăn không cho cậu nói tiếp. Dương Tịch nhẫn nhịn, rút bức thư ra đặt vào tay Diệp Phiên Nhiên.
“Sáng mai có giờ ngữ văn, cậu nhất định phải trả sách đấy!” Diệp Phiên Nhiên trịnh trọng nói thêm một câu rồi chạy vào lớp.
Dương Tịch đứng tại chỗ, bóng hình cô dần xa khuất trong con ngươi của cậu.
“Hài, Dương Tịch, cậu nói xem sao cậu lại đặt tay mình vào lòng bàn tay cô ta chứ!” Trần Thần đứng cạnh than thở. Dương Tịch thuộc dạng nam sinh ngọc thụ lâm phong, thông minh tuấn tú, hớp hồn con gái nhất. Mẫu người con gái không hiểu gì về tình cảm trai gái như Diệp Phiên Nhiên quả là hiếm thấy.
Diệp Phiên Nhiên không phải không hiểu gì về tình cảm, chỉ có điều nỗi sinh tình ngập tràn trong lòng cô đều đã trao cho người con trai khác.
Mở sách ngữ văn của Diệp Phiên Nhiên ra, Dương Tịch chợt trông thấy câu: “Người tôi yêu mến hiện đang ở thành phố xa xăm” với nét chữ thanh tú, màu mực bút xanh đậm.
“Người con gái tôi yêu mến, không hề biết rằng tôi yêu cô ấy!”
Khi Dương Tịch viết dòng chữ đó trên trang nhật ký, con tim cậu hệt như bầu trời bên ngoài, u ámta đau lòng.
Hôm sau, trước giờ vào học, Dương Tịch đúng hẹn xuất hiện ngay hành lang lớp hai năm thứ hai trung học trả sách cho Diệp Phiên Nhiên.
Nhưng rồi vài ngày
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




