watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2106 Lượt

sau, cậu lại đến mượn sách rồi lại vài hôm sau đến trả sách.

Cứ thế lặp đi lặp lại, Diệp Phiên Nhiên vẫn chẳng cảm nhận thấy điều gì, còn Hạ Phương Phi thì lần ra đầu mối, không nhịn được, cô hỏi: “Cái tên Dương Tịch có phải thích cậu không thế?”

Diệp Phiên Nhiên cười ha ha: “Cái gì chứ! Cậu ta đến đây là vì kiếm Đồng Hinh Nguyệt, mượn tớ sách chỉ là cái cớ!”

“Đừng đàu nữa!” Diệp Phiên Nhiên kiên quyết phủ nhận. “Dương Tịch không thể nào thích tớ, tớ và cậu ta tuyệt đối không thể!”

“Suýt nữa thì quên, cậu là hoa đã có chủ rồi!” Hạ Phương Phi mỉm cười nói thầm: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, tan học xong tập luyện cùng tớ nhé?”

“Chạy 1.500 mét à?” Diệp Phiên Nhiên líu lưỡi: “Cậu đừng dọa tớ, môm thể dục mãi là cơn ác mộng của tớ, chạy 800 mét là đã muốn lấy mạng tớ rồi!”

“Ai bảo cậu chạy?” Hạ Phương Phi dúi chiếc đồng hồ điện tử mượn của thầy giáo thể dục vào tay cô: “Bấm giờ hộ tớ!”

Sau giờ học, hai người khấp khởi vui mừng chạy đến sân tập, bất ngờ gặp phải Dương Tịch.

“Sau cậu ta lại đến đây?” Diệp Phiên Nhiên lấy làm lạ hỏi.

“Người ta học tập Lôi Phong[4">, làm nghĩa vụ giúp chúng ta tập luyện đấy mà!” Hạ Phương Phi tiến đến phía trước, dúi chai Coca vào tay cậu: “Soái ca, bây giờ có thể bắt đầu

“Trước tiên là bài tập khởi động!” Dương Tịch mở nắp chai, ngẩng cổ uống một ngụm, tiện tay đưa cho Diệp Phiên Nhiên. “Cậu cầm giúp tôi!”

“Ờ!” Cô đáp trả rất tự nhiên, rồi sững sờ ngay lập tức. Cậu ta dường như tỏ vẻ rất thân thiết với mình thì phải. Chính khoảnh khắc xao nhãng đó, Dương TỊch đã nhấc lấy chiếc đồng hồ điện tử, bỏ chạy xa cùng Hạ Phương Phi, chạy miết đến khúc cua của đường băng.

“Diệp Phiên Nhiên!” Có người gọi cô. Quay đầu lại nhìn, chính là Triệu Hiểu Tình, Tạ Dật và Tô Tiệp.

“Các cậu cũng đến à?”

Diệp Phiên Nhiên quay người lại. Trong tiết trời cuối thu, Đồng Hinh Nguyệt mặc chiếc áo gió ngắn màu cà phê, câhn mang giày ủng đến nửa đầu gối, trông cô nàng càng thêm cao ráo xinh xắn.

“Cô ta cũng đến xem Phi Phi tập à?”

Triệu Hiểu Tình véo ngón tay cô: “Cậu ngốc à? Người ta đi theo Dương Tịch kìa?”

Đồng Hinh Nguyệt bước đến bên cạnh bọn họ, hàm ý sâu xa liếc mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên một cái rồi đi thẳng đến bên Dương Tịch.

“Lần này đông vui rồi!” Tô Tiệp cười nhạo.

“Tớ thích xem cảnh náo nhiệt”. Tạ Dật kéo bọn họ. Diệp Phiên Nhiên đi chậm, tụt lại phía sau. Hạ Phương Phi đã chạy một vòng quay về, mồ hôi túa ra đầm đìa, luôn miệng nói: “Mau đưa nước đây, tớ khát sắp chết rồi!”.

Diệp Phiên Nhiên vội chuyển chai Coca sang, Dương Tịch ngăn lại: “Sau khi vận động uống đồ uống có gas sẽ bị đầy hơi, tốt hơn nên uống nước khoáng!”

“Mình có đây!” Giọng Đồng Hinh Nguyệt ngọt ngào giòn tan, đặt chai nước khoáng vào tay Dương Tịch: “Đây, thứ này giải khát tốt nhất!”

“Không phải cho tôi, đưa cho lớp trưởng bọn cậu kìa!” Dương Tịch cầm chai Coca trong tay Diệp Phiên Nhiên: “Tôi thích uống Coca”.

Đồng Hình Nguyệt bĩu môi, mắt đen láy, trố mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên, khiến cả người cô cảm thấy không thoải mái. Cô cúi đầu bước sang một bên, nói với Hạ Phương Phi: “Còn phải chạy nữa à?”

“Chuyện này phải hỏi thầy giáo Dương đã!” Hạ Phương Phi nhìn bộ dạng khó chịu bất an của cô, chu đáo nói: “Cậu có việc thì về trước đi!”

Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu, chào tạm biệt mọi người rồi quay về lớp học lấy sách.

Dương Tịch rầu rĩ, cậu đưa mắt dõi theo Diệp Phiên Nhiên bỏ đi trong vô vọng. Cô lướt qua sân tập rợp nắng, bóng dáng mảnh mai thon gầy càng lúc càng xa dần, từng tia nắng mượt mà, ánh mặt trời vàng mờ nhạt trở thành bức họa nước mãi mãi chẳng bao giờ phai trong ký ức.

Những ngày tháng sau đó, Diệp Phiên Nhiên rất hiếm khi tập luyện cùng Hạ Phương Phi.

Cô cảm thấy ông trời rất đỗi quan tâm đến cô. Trong lớp phân ban xã hội, cô vẫn chẳng hề sáng chói rực rỡ nhưng cũng không còn là Diệp Phiên Nhiên đáng thương tội nghiệp bị bạn bè tẩy chay nữa.

Cô có bạn bè, cảm nhận được sự ấm áp của tình bạn, không còn cô đơn hiu quạnh nữa. Điều này đã để lại đoạn hồi ức đáng nhớ trong cuộc đời trung học của cô, khiến cô có thể bình thản trải qua hai năm học này, sau đó thi vào Đại học Nam Kinh và ở bên Thẩm Vỹ.

Vào trung tuần tháng Mười, như thường lệ trường trung học Tam Trung tổ chức đại hội thể thao toàn trường. Là vận động viên kiêm lớp trưởng, Hạ Phương Phi ngoài giải đấu chạy 1.500 mét nữ còn đăng kí giải nữ 400 mét. Triệu Hiểu Tình, Tô Tiệp và Tạ Dật cũng đăng ký môn nhảy cao và nhảy xa. Duy chỉ có Diệp Phiên Nhiên, do thành tích thể dục quá kém cỏi nên chỉ đứng ngoài quan sát. Thế nhưng, Hạ Phương Phi không chịu buông tha cho cô, sắp xếp cho cô đảm nhiệm vai trò nhân viên hậu cần, ngoài việc phụ trách đội cổ động viên còn phải đảm nhiệm viết bản tin.

“Lớp chúng ta có nhiệm vụ, mỗi ngày ít nhất cậu phải viết ba bản tin!”. Trước khi chạy, Hạ Phương Phi dúi bút và giấy vào tay cô.

“Có nhầm lẫn không đó, Tiêu Dương mới là ủy viên ban tuyên truyền!” Diệp Phiên Nhiên bất mãn phản kháng.

“Tập làm văn cậu ta có bao giờ viết hay đâu?” Hạ Phương Phi nói: “Người giỏi thì làm nhiều, không thì cậu chạy thử một vòng xem sao? Thầy Quách hôm đó còn phê bình cậu không có tinh thần đồng đội gì cả!”

“Chỉ vì tớ không đăng kí thi môn nào ư?” Diệp Phiên Nhiên không phục, nói: “Đồng Hinh Nguyệt chẳng phải cũng không đăng ký đó sao?”

“Lần trước cậu ta thi diễn văn nghệ toàn trường đoạt giải nhất, khiến lão chủ nhiệm nhà mình sướng rơn lên đấy thôi!”

“Nhưng mà hiện giờ, đến cả bóng dáng cậu ta cũng chẳng thấy đâu, chẳng phải là không đến tham gia đó sao?” Triệu Hiểu Tinh vốn không ưa Đồng Hinh Nguyệt, cảm thấy vẻ đẹp của cô ta là do cố ý mà ra, có chút gì đó giả tạo.

“Không nghe thấy vừa rồi trong loa phát thanh thông báo kỷ lục 1.500 mét nam hay sao? Người ta đã sớm chạy đến cổ vũ Dương đại ca đẹp trai rồi kìa!” Tô Tiệp

“Thế coi sao được!” Tạ Dật cười lắc đầu: “Cậu ta giờ đang học lớp hai, không phải lớp tám, sao lại đi cổ vũ cho lớp khác chứ? Đó mới là không có tinh thần đồng đội. Phiên Phiên, cậu phải nghiêm khắc phê bình hiện tượng này trong bài đấy!”

Diệp Phiên Nhiên khẽ rên rỉ, bước về phía khán đài, đến bên hàng ngũ lớp, cắm cúi đặt bút xuống viết.

Khi cô vừa viết mấy dòng: “Tiết thu mát mẻ, trời trong xanh không gợn bóng mây. Sân thi đấu cờ bay phấp phới, tràng pháo tay vang như sấm, hình thành bờ biển đại dương đầy sục sôi…” thì bên tai chợt vang lên lời cổ vũ như sấm vang. Những tiếng hồ hét cổ vũ này càng lúc càng vang dội. Cô không nhịn được ngẩng đầu lên xem, chỉ thấy Dương Tịch dẫn đầu chạy ra, bên cạnh cậu ta là tiếng cổ vũ của đám nữ sinh. Những cặp mắt hướng về phía khán đài đều tập trung dừng lại trước cậu ta.

Trên con đường vòng cung 300 mét, Dương Tịch đường hoàng dẫn đầu một vòng. Khi gần chạy về đích, cậu dang hai tay nhắm mắt lại, hệt như chú chim đang sải cánh bay cao, tung bay dưới ánh mặt trời rực rợ chói lòa.

Dương Tịch ngẩng mặt mỉm cười đón lấy ánh nắng mặt trời, gương mặt sinh động tuấn tú, khiến mọi người nhìn không rời mắt. Những sợi tóc lơ thơ trước vầng trán khẽ bay bay trong làm gió nhẹ.

Kết quả, thành tích của Dương Tịch ít hơn chín giây, phá lịch sử kỷ lục của giải 1.500 mét nam của trường Tam Trung. Đám đông phấn khích lũ lượt đổ xô đến cuối đường.

Dương Tịch bỏ đi trong vòng vây đám đông, khẽ nheo mắt, bàn tay ra hiệu chữ V, gương mặt nhoẻn nụ cười hài lòng, gượng gạo kèm chút tự cao. Diệp Phiên Nhiên bắt đầu hiểu ra vì sao nhiều nữ sinh hâm mộ cậu ta.

Từ xa vọng lại giọng nói the thé của bình luận viên cùng vẻ hào hứng cất lên: “Cố Nhân, học sinh lớp tám trung học nam thứ hai báo cáo: Lại một kỷ lục nữa được phá vỡ. Đó là kết quả của sự phấn đấu ngoan cường cùng gian khổ tập luyện. Niềm vinh dự này không chỉ thuộc về một mình cậu ấy, cũng không chỉ thuộc về lớp tám trung học năm thứ hai mà chính là niềm tự hào của toàn thể thầy cô giáo v học sinh trường chúng ta. Dưới ánh nắng mặt trời vàng rực mùa thu tháng Mười, dáng vẻ các bạn anh dũng hiên ngang, tràn đầy sức sống, thỏa sức vùng vẫy tuổi thanh xuân cùng lòng nhiệt huyết. Cố lên! Cố lên! Vì một ngày mai tươi sáng của chúng ta!”

Ngay sau đó là ca khúc diễu hành cổ vũ tinh thần thi đấu sục sôi của tất thảy vận động viên.

Diệp Phiên Nhiên nắm lấy bút, chau mày dưới ánh nắng mặt trời, nhưng chẳng thể viết được chữ nào. Hạ Phương Phi hoàn tất bài chạy 1.500 mét trở về, mệt đến mức thở không ra hơi, đặt mông ngồi xuống cạnh cô, nói: “Nghe kìa, lớp tám lại vừa mới phát một bản tin nữa, hôm nay đã hoàn thành bốn bản rồi!”

“Lớp người ta có người phá vỡ kỷ lục mà, các bạn nam lớp minh nhắc đến cái tên thôi cũng khó rồi, tớ có thể viết gì đây?” Diệp Phiên Nhiên kêu ca.

“Chịu thôi, lớp phân ban xã hội, âm thịnh dương suy mà, chỉ có thể dựa vào lực lượng chị em phụ nữ chúng mình thôi.” Hạ Phương Phi đón lấy chai nước khoáng từ tay Diệp Phiên Nhiên, tu một hơi ừng ực hết nửa chai: “Nhưng mà, cái

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT