|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Thần. Cậu thuộc tuýp người quá đỗi thông minh rất mực nho nhã. Bất luận khi cậu mỉm cười trông rạng rỡ đến đâu đi chăng nữa thì cô cũng chẳng coi cậu là chàng thanh niên “hot boy” tỏa sáng, cũng hệt như dẫu cho cậu có mỉm cười thì ánh mắt vẫn mãi mãi lạnh lùng cao ngạo.
Tuy chưa bao giờ nói một câu một lời nào cùng Dương Tịch nhưng cô vẫn có thể nhìn thấu được chàng nam sinh này. Trần Thần làm việc xấu gì cũng đều có phần của Dương Tịch vả lại cậu còn là kẻ đầu sỏ, nhưng cậu ỷ vào sự quý mến của thầy cô nên xưa nay chưa từng phải chịu phạt. Trần Thần luôn là chú dê chịu tội thay cậu. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy con người Dương Tịch khá nham hiểm, gian xảo. So ra mà nói, Trần Thần tuy xấu xa trái lại còn đáng yêu hơn cậu một chút. Nếu có thể lựa chọn giữa hai người, cô sẽ chọn làm bạn với Trần Thần, còn Dương Tịch thì nên tránh càng xa càng tốt.
Hết học kỳ một, hai người họ phận ai nấy lo, việc ai nấy làm. Diệp Phiên Nhiên có nằm mơ cũng chẳng ngờ đến có ngày gã nam sinh lạnh lùng cao ngạo đó lấy bản thân cô ra làm đối tượng để đùa giỡn.
“Sao cậu ta lại làm vậy?” Cô lúng túng hỏi Cố Nhân.
“Ai mà biết!” Cố Nhân có chút phẫn nộ, nói: “Con người cậu ta luôn luôn ỷ mạnh hiếp yếu! ”.
Cố Nhân vô cùng căm phẫn với hành vi gian xảo cấu kết của Dương Tịch và Trần Thần, trong lớp mặc sức muốn làm gì thì làm. Thế nhưng mặc cho cô xách động cổ xúy thế nào thì Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng có can đảm chất vấn Dương Tịch.
Diệp Phiên Nhiên tiếp tục công việc trực nhật, quét nhà, lau cửa sổ, lau bàn. Lúc lau bàn học của Dương Tịch, lòng cô không khỏi phiền muộn. Cô ra sức chà mạnh, hận một nỗi muốn khoét một lỗ trên bàn. Cố Nhân đứng đằng kia trông thấy, không nhịn đươc cất tiếng hỏi: “Này, rốt cuộc là vì cậu ghét Dương Tịch hay là thích cậu ta mà lau bàn sạch sẽ thế hả?!”
Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, cô hoảng hốt ném chiếc giẻ lau sang một bên, không cẩn thận chạm vào chồng sách nhét trong ngăn bàn của cậu. Lúc khom lưng nhặt sách, cà xấp giấy viết thư rơi từ trong sách Dương Tịch ra, rớt trên mặt đất, màu mực nước hồng phấn làm đôi mắt cô nhức nhối.
Cô chết lặng hồi lâu mới nhặt từng quyển sách trên mặt đất lên.
Lúc này cửa mở ra, là Dương Tịch và Trần Thần. Họ vừa chơi bóng rổ xong, khắp người nhễ nhại mồ hôi, trở lại lớp học để lấy túi xách.
“Này, cậu làm gì vậy?” Trần Thần đứng sau lưng cô, hỏi giọng ác ý.
Diệp Phiên Nhiên đang ngồi xổm toàn thân khẽ run rẩy, cô đứng ngay dậy, thấp giọng nói: “Xin lỗi, hôm nay đến phiên tôi trực nhật.”
Trần Thần không định dừng ở đó, giọng điệu lấn át: “Trực nhật thì có thể lục tung đồ đạc của người khác sao? Chẳng lẽ cậu muốn ăn trộm?” Diệp Phiên Nhiên vừa xấu hổ vừa buồn bực, tức tối vô cùng nhưng chẳng thể nói nên lời.
Cố Nhân quả thực nhìn không lọt mắt, tiến lại gần nói: “Cậu ấy không cố ý đâu, các cậu đừng bắt nạt người thật thà!”
“Can hệ gì đến cậu!” Trần Thần khinh khỉnh cười khẩy: “Sửu bát quái, đồ con gái con lứa như đàn ông!”
Cố Nhân cảm thấy máu dồn lên tận não, cô chụp mạnh lấy hộp bút trên bàn ra sức nện vào đầu Trần Thần.
Diệp Phiên Nhiên sợ đến nỗi mặt cắt không còn giọt máu, cô không muốn Cố Nhân vì cô mà nảy sinh xung đột với nam sinh trong lớp, lại càng không muốn xảy ra chuyện đổ máu, cô bất giác hét lên, giọng thất thanh: “Cố Nhân, đừng!”
Lời vừa dứt thì Dương Tịch đã lao sấn sổ đến trước, cậy thế chiều cao của mình cậu giật chiếc hộp bút từ tay Cố Nhân.
Cố Nhân mặt đỏ gay, thét lên với Dương Tịch, giọng khiêu khích: “Sao nào, lớp trưởng cũng muốn đánh nhau hay sao?”
“Xưa nay tôi không đánh con gái bao giờ!” Dương Tịch bình thản đáp, thu dọn hộp bút cùng mấy cuốn sách trên bàn vào cặp. Khi nhặt đến xấp giấy viết thư, cậu không khỏi ngẩn người, từ từ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt Diệp Phiên Nhiên.
Diệp Phiên Nhiên ngước mặt lên nhìn trân trân vào cậu nam sinh cao hơn mình một cái đầu, nói từng câu từng chữ: “Dương Tịch, lá thư đó là cậu viết hả?”.
“Thư nào?” Trần Thần đứng cạnh lấy làm lạ hỏi: “Dương Tịch mà viết thư cho cậu á?”
“Cậu ta đã làm gì, tự cậu ta hiểu rõ!”
Dương Tịch lặng lẽ không nói lời nào, Diệp Phiên Nhiên càng khẳng định bức thư tình đó thực sự do cậu ta viết. Trong lớp tám trung học năm nhất, ai mà không biết, Dương Tịch biết mô phỏng bút tích của người khác. Có lần bài kiểm tra tiếng Anh của Trần Thần dưới điểm trung bình, chính Dương Tịch đã giả mạo chữ ký của phụ huynh lừa dối thầy cô giáo trót lọt.
Lẽ ra cô phải sớm nhận ra chứ, khi đó niềm phấn khởi choáng hết tâm trí của cô, vừa nhìn thấy hai chữ Thẩm Vỹ liền ngỡ rằng chính cậu thổ lộ tình cảm với mình.
Trần Thần đưa mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt kiên cường, vẻ mặt điềm nhiên đúng mực. Hắn quay sang nhìn Dương Tịch, vẻ mặt cậu ta bí hiểm khó hiểu, đôi con ngươi đen nhánh lóe tia sáng trong veo.
“Người anh em, rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu bắt đầu để mắt tới con nhỏ xấu xí quê mùa đó từ bao giờ thế?”
“Không sai, bức thư là tôi viết, vậy thì sao nào?” Dương Tịch nhìn từ trên cao xuống, cúi đầu liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, chớp chớp mắt, bỗng chốc cậu nhoẻn nụ cười gian xảo mỉa mai: “Diệp Phiên Nhiên, tôi khuyên cậu bớt tưởng tượng hão huyền đi, Thẩm Vỹ không thích cậu đâu!”
Diệp Phiên Nhiên tính tình hiền hậu yếu đuối đến đâu thì sức nhẫn nhịn cũng có giới hạn. Cô căm phẫn nhìn chăm chăm vào gương mặt thanh tú cười như không cười của cậu ta, cô thực sự chỉ mong mình có lòng dũng cảm như Cố Nhân nện chiếc hộp bút vào đầu cậu ta.
“Sao cậu biết cậu ta không thích tôi?” cô nắm chặt lấy nắm tay, hít một hơi thật sâu, từ tốn nở nụ cười, đáp: “Bắt đầu từ mai tôi sẽ ở bênThẩm Vỹ!”.
Dương Tịch kinh ngạc nhìn cô, ráng trời chiều vàng nhạt ngoài cửa sổ chiếu vào, lần đầu tiên cậu phát hiện ra vẻ đẹp của cô.
Một vẻ đẹp dung dị mà kiên cường
Dương Tịch nghĩ Diệp Phiên Nhiên chỉ nói chơi mà thôi. Cậu chắc rằng một cô gái cá tính yếu đuối sợ hãi như cô chẳng thể nào có can đảm như thế. Nhưng cậu đã nhầm. Ngày hôm sau, Diệp Phiên Nhiên lại nói cười trở lại với Thẩm Vỹ, sau giờ tan học cô còn đợi cậu ta cùng về nhà.
Gương mặt Thẩm Vỹ lại xuất hiện nụ cười, những lúc cùng Diệp Phiên Nhiên đạp xe ra về đã trở thành niềm vui lớn nhất trong ngày của cậu.
Vì sự việc lần trước mà mối quan hệ giữa Diệp Phiên Nhiên và Cố Nhân khá hơn nhiều, giờ nghỉ giải lao họ thường chuyện trò cùng nhau, rủ nhau cùng đi nhà vệ sinh.
Trong mắt bạn bè, Cố Nhân không giống con gái, cô chưa bao giờ mặc váy, mái tóc cắt ngắn, nói chuyện lớn tiếng, tính tình nóng nảy. Cố Nhân nói trên cô còn có hai anh trai, từ nhỏ lớn lên bên đám con trai, học đủ thói hư tật xấu. Cô gần như chỉ hay qua lại với nam sinh, xưa nay chưa bao giờ tiếp cận với các bạn gái.
“Diệp Phiên Nhiên, cậu là ngoại lệ đấy!” Cố Nhân vỗ vai cô: “Tớ có linh cảm, bọn mình sẽ trở thành bạn thân của nhau suốt đời!”
Diệp Phiên Nhiên nhoẻn cười tán đồng. Hai đứa con gái trong lớp thường hay bị chèn ép nương tựa vào nhau âu cũng là lẽ đương nhiên.
Do đều có mối quan hệ với Diệp Phiên Nhiên, Cố Nhân và Thẩm Vỹ dần dà cũng thân thiết với nhau nhưng trước sau vẫn chẳng trò chuyện nhiều. Cố Nhân cảm thấy Thẩm Vỹ quá thư sinh, hơi giống mọt sách, Thẩm Vỹ thì chê Cố Nhân quá thô lỗ.
“Thật kỳ lạ, cậu là một cô gái dịu dàng nhỏ nhẹ, sao lại hòa hợp vớ người có cá tính như Cố Nhân chứ?” Có lần, trên đường từ trường về nhà, Thẩm Vỹ không nhịn được hỏi Diệp Phiên Nhiên.
“Mình cảm thấy con người Cố Nhân khá tốt, nói lời giữ lời, trọng nghĩa khí. Những lúc ở bên cô ấy mình thấy rất vui vẻ, rất đơn giản, chẳng hề có những tin đồn cùng sự đố kỵ!” Thẩm Vỹ hiểu cô muốn nói tin đồn là gì. Cậu im lặng lúc lâu rồi nói: “Có phải cậu rất sợ chuyện chúng mình bị người khác bàn tán?”
“Chuyện chúng mình?” Diệp Phiên Nhiên mấp máy khóe môi, quay sang nhìn cậu: “Chuyện gì của chúng mình?” Lúc nói những lời này, hai bàn tay cô nắm chặt lấy tay lái, đôi mắt tựa như những vì sao sáng trong đêm tối vừa rực sáng vừa dịu dàng.
Mặt Thẩm Vỹ nóng ran, lí nhí nói quanh co: “Chính là… chuyện đó…”
“Thẩm Vỹ, có phải bạn mến mình không?” Diệp Phiên Nhiên hỏi, trên khuôn mặt trắng trẻo hiện vẻ điềm tĩnh nhưng đằng sau đó lại là sự quả cảm bất chấp tất cả.
Cô hận mình suy nghĩ chủ quan, quả thật như những gì Dương Tịch nói, Thẩm Vỹ không thích cô.
Thẩm Vỹ sững sờ, mặt khẽ ửng đỏ, hoảng hốt đến nỗi suýt đâm vào gốc cây bên đường. Cậu thắng mạnh phanh, chống chân quay đầu nhìn Diệp Phiên Nhiên. Ánh mặt trời hoàng hôn phủ trên cơ thể cô, lan tỏa một vẻ đẹp hài hòa mà thanh thoát.
“Vậy còn cậu, cậu có thích mình không?” Cậu thấp giọng hỏi.
Diệp Phiên Nhiên khẽ gật đầu, cô đã xác định rõ tình cảm của mình, không muốn tiếp tục che giấu nữa, đồng thời cô cũng muốn đập tan sự cao ngạo của Dương Tịch.
“Diệp Phiên Nhiên, mình thích cậu!” Thẩm Vỹ lấy hết can đảm, những lời tỏ tình bộc bạch đại loại thế này, con trai mở lời khá dễ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




