watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2110 Lượt

chính vì cậu thích cô. Cảm giác chua xót, ngọt ngào, nhạt nhẽo rồi lại mãnh liệt, mờ nhạt mà lại rất đỗi chân thật…

Cảm giác này lặng lẽ len vào sâu trong lòng cậu, chẳng rõ tự bao giờ nhưng tuyệt nhiên chưa từng tan biến hoàn toàn, nó quay cuồng dữ dội trong lồng ngực, không phút giây nào không giày vò cậu, khiến tâm trí cậu không lúc nào yên, khiến mặt cậu ửng đỏ, tim đập nhanh, khiến cậu trở nên không còn là chính mình nữa.

Người ngoài nhìn nhận, có lẽ cô không xinh xắn, không thông minh, chẳng đáng yêu nhưng cô vẫn là tâm điểm duy nhất trong mắt cậu, là người mà cậu để mắt đến nhất. Từng cử chỉ, từng nụ cười, từng nét chau mày của cô đều châm ngòi cho những nhịp đập rộn ràng của trái tim cậu, từng câu nói, ngôn từ rất đỗi bình thường cũng khiến cậu trăn trở không yên.

Dương Tịch không thích môn văn, cậu xưa nay chẳng hề hứng thú với văn học. Vậy mà thời gian gần đây, trong cặp sách cậu giấu quyển “Nỗi sầu của chàng Vecte”. Giờ nghỉ giải lao, cậu lôi sách ra xem lướt vài trang. Câu nói trong truyện khiến cậu cảm động nhất chính là: “Có chàng thanh niên nào không đa tình, có nàng thiếu nữ nào mà không mơ mộng?!”

Cậu rất hiếm khi vùi đầu vào đọc sách, Diệp Phiên Nhiên bước đến bên cậu, không hỏi liếc mắt thăm dò. Dương Tịch cảm nhận được sự gần gũi của cô, con tim bỗng chốc đập rộn ràng.

Cậu ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp đôi mắt đen sáng của cô, mất cảnh giác, cậu buộc miệng nói: “Cậu muốn đọc không?”

Đôi mắt Diệp Phiên Nhiên lóe lên ánhấy làm khó tin, mặt mày ngơ ngác.

“Sách này là của tôi mua, có thể cho cậu mượn!” Cậu căng thẳng nuốt nước bọt.

Mọi người đều nói Dương Tịch cao ngạo nhưng không biết rằng da mặt cậu cực kỳ mỏng. Ở trước mặt người con gái mình yêu mến, cậu thực sự là một chàng nam sinh nhút nhát.

Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu đúng nửa phút, rồi mỉm cười lắc đầu: “Tôi đã xem rồi!”

“Ờ!” Cậu buồn bã tiu nghỉu, khi cô trở về chỗ ngồi, cậu lại hỏi cô một câu: “Xem cùng với Thẩm Vỹ à?!”

Đáy mắt Diệp Phiên Nhiên thấp thoáng nét cười, gương mặt hết xanh chuyển sang trắng tái: “Dương Tịch, tôi đã chọc gì cậu hay sao? Vì sao cậu lại ghét tôi đến vậy?”

“Tôi… ghét cậu ư?” Dương Tịch chau mày.

“Một ngày cậu không chọc ghẹo tôi thì cả người cậu không thoải mái, đúng không?” Diệp Phiên Nhiên lạnh lùng nói, cô không để ý đến ngón tay Dương Tịch vì giận dữ mà khẽ co lại, bấu chặt lấy cuốn sách.

“Trần Thần đã nói với tôi rằng cậu rất không muốn nhìn thấy tôi. Yên tâm đi, tôi sẽ nhanh chóng không ngồi trước mặt cậu nữa đâu!”

“Diệp Phiên Nhiên, cậu nói vậy là ý gì?” Cậu ngước đôi mắt đen láy nhìn cô trân trân.

Diệp Phiên Nhiên không đáp trả, xoay người lại.

Nhưng rồi rất nhanh sau đó Dương Tịch hiểu ra mọi chuyện. Hôm đó, trong buổi họp lớp, giáo viên chủ nhiệm đã sắp xếp lại chỗ ngồi. Nhờ phấn đấu nỗ lực cả học kỳ, thành tích học tập của Diệp Phiên Nhiên đã leo lên xếp vị trí tốp ba mươi, thêm vào đó gần đây thầy phát hiện cô bị cận thị nên quyết định chuyển cô lên ngồi hàng ghế thứ ba cùng bàn với Cố Nhân, còn Thẩm Vỹ ngồi ngay tr

Sau giờ tan học, Thẩm Vỹ đến giúp cô dọn dẹp đồ đạc, trước mặt các bạn học, hai người chẳng chút né tránh. Vài nam sinh e sợ thiên hạ chưa đủ đại loạn bèn chớp thời cơ này rít lên tiếng huýt gió. Diệp Phiên Nhiên mặt mày chẳng chút ửng đỏ, cô nữ sinh nhát gan này đã làm một việc hết sức to gan.

Dương Tịch ngồi tại chỗ nhìn Diệp Phiên Nhiên thu dọn cặp sách, nhìn cô cùng Thẩm Vỹ thoải mái rời đi, chiếc bình nước lăn đến bên chân cậu, đó là bình nước Diệp Phiên Nhiên thường dùng để đựng nước mà vừa rồi cô vứt đi.

Cậu căm phẫn giơ chân đá chiếc bình lăn vào góc tường.

“Đi thôi, Dương Tịch, bọn mình chơi bóng rổ!” Trần Thần bước đến kéo cậu.

“Cút xa khỏi tớ!” Cậu giận dữ nói, không kìm nén được nỗi chua xót dấy lên trong lòng.

Trần Thần mặt mày lúng túng, thét lên trong cơn giận dữ: “Tớ bảo này, Dương Tịch, cậu mắc bệnh hay sao?”

“Cậu mới mắc bệnh đấy!” Dương Tịch đứng phắt dậy, đẩy cậu ta ra, xoay người phóng chạy ra khỏi lớp.

Cậu chạy mãi chạy mãi, xuyên qua con đường rợp bóng cây, lướt qua sân bóng xô bồ huyên náo, băng qua nỗi trống vắng quạnh hiu cùng sự bất lực của tuổi thanh xuân, sự mơ màng và nỗi hoang mang, vượt qua cả những ngày hè nóng bức oi ả đằng đẵng.

Diệp Phiên Nhiên, tôi phải làm gì để đối mặt với cậu, phải làm sao để đối mặt với chính mình đây?

Tôi là một người không giỏi khả năng diễn đạt, thật ra, tôi không ghét cậu, không ghét chút nào!

Phiên Phiên, tôi rất yêu em, thực sự rất yêu em.

Diệp Phiên Nhiên rốt cuộc không làm ủy viên môn văn, giáo viên chủ nhiệm cho rằng cô quá thật thà, không đủ khí phách năng lực. Bản thân cô chẳng hề để bụng chuyện này, Thẩm Vỹ xấu hổ đến chết, cậu thường nói trước mặt cô: “Thành tích ngữ văn của cậu tốt như thế, thừa sức đảm nhiệm vị trí ủy viên môn văn!”

Diệp Phiên Nhiên thờ ơ: “Mình không có uy quyền mà. Có làm ban cán sự hay không cũng chẳng sao!”

Thẩm Vỹ sực nhớ ra một việc, tò mò hỏi: “Ban đầu vì sao thầy giáo lại bình chọn cậu làm ủy viên ban văn thể mỹ nhỉ?”

“Hồi còn học trung học cơ sở mình khá hoạt bát, từng tham gia hội diễn văn nghệ toàn trường, đoạt giải ba trong cuộc thi khiêu vũ. Chuyện này được ghi chép trong hồ sơ, thầy Cao ngỡ mình là thành phần văn nghệ khá tích cực. Thực ra thì mình hát lạc giọng, khiêu vũ thì tàm tạm.”

“Nhìn là biết rồi!” Thẩm Vỹ mỉm cười ôn hòa: “Vóc dáng cậu thon thả như vậy, khiêu vũ chắc phải xinh lắm!”

Diệp Phiên Nhiên sững sờ, mặt đỏ ửng. Cô cúi đầu hỏi: “Cậu thực sự thấy mình xinh ư?”

“Ừ!” Thẩm Vỹ thật thà gật gù, đưa mắt nhìn gò má ửng đỏ của cô, tim cậu cũng đang đập thình thịch như trống. Cậu thanh niên mười lăm mười sáu tuổi vốn không có sở trường nói lời tình tứ, bèn chuyển đề tài: “Lần đó bị cắt chức, cậu không buồn chút nào sao?”

“Thực ra thì cũng có chút khó chịu, điều đó cho thấy mối quan hệ của mình và các bạn trong lớp cực kỳ tệ!” Diệp Phiên Nhiên ngước mắt, không giấu được niềm đau thương: “Chỉ có hai phiếu… đến giờ mình còn chưa biết ai bỏ phiếu cho mình nữa!”

“Một phiếu là mình bỏ, phiếu còn lại là của Dương Tịch!” Thẩm Vỹ nói: “Mình kiểm phiếu, khi đó đã nhận ra bút tích của cậu ấy!”

Diệp Phiên Nhiên không khỏi lắc đầu: “Sao có thể chứ, cậu ta ghét mình thế cơ mà!”

“Mình không cảm thấy Dương Tịch ghét cậu!” Thẩm Vỹ cười nói: “Cậu ta đối với ai cũng như ai!”

“Mình không thích nam sinh quá cao ngạo.” Diệp Phiên Nhiên trề môi nói: “Chẳng qua điều kiện gia đình cậu ta khá giả, bảnh bao, có chút thông minh thì được coi thường người khác hay sao!”

Thẩm Vỹ nghe cô nói vậy, không hiểu sao cậu thấy mừng thầm trong lòng: “Lần đầu tiên mình nghe thấy người con gái nói xấu Dương Tịch đấy!”

“Mình thực sự cảm thấy cậu ta chẳng có gì hay ho, kiêu căng, tự cao tự đại, chẳng coi ai ra gì!” Diệp Phiên Nhiên thờ ơ nói: “Tại sao lớp mình bao nhiêu con gái thích cậu ta? Miêu Khả Ngôn, Đồng Hinh Nguyệt, Trương Xuyến, còn cả Hồ Ni nữa… nhưng dù sao thì, cậu ta và Đồng Hinh Nguyệt là cặp khá đẹp đôi!”

“Đúng vậy, mọi người ai cũng lấy làm lạ vì sao hai người họ không thành một đôi nhỉ!” Thẩm Vỹ khẽ dừng lại rồi nói thêm: “Chắc là tại Trần Thần. Ai mà không nhìn ra cậu ta thích Đồng Hinh Nguyệt!”

“Trong lớp số nam sinh thích Đồng Hinh Nguyệt cũng chẳng ít đâu!” Diệp Phiên Nhiên nói như đùa: “Chắc chắn là cậu cũng từng thích cậu ta!”

“Thực ra, mình cũng không thích những bạn gái quá xinh đẹp, quá giỏi giang.” Thẩm Vỹ kéo tay cô đặt vào lòng bàn tay cậu: “Xinh xắn như cậu là đủ rồi!”

Chắc chỉ có cậu mới nghĩ cô xinh

Diệp Phiên Nhiên hiểu rõ mình chẳng phải cô gái xinh xắn, gò má trắng bệch, gầy gò, mặt mũi tầm thường, cưỡi thêm cặp mắt kính trông cô càng thêm xấu xí.

Thị lực của cô giảm nghiêm trọng, nếu không đeo mắt kính chẳng cách gì nhìn rõ chữ viết trên bảng.

Giờ học Anh văn, Diệp Phiên Nhiên nheo mắt, viết bài cực kỳ chậm chạp. Cô chưa kịp viết xong thầy giáo đã tuyên bố hết giờ. Hôm đó là ngày trực nhật của Dương Tịch. Thầy vừa bước ra khỏi lớp, cậu liền chạy ngay lên bục giảng nhấc lấy giẻ lau bảng ra sức xóa sạch.

Dương Tịch vóc dáng dỏng cao, chẳng cần phải ra sức nhấc cánh tay lên cũng có thể lau từng ngóc ngách trên tấm bảng. Tư thế lau bảng của cậu rất đẹp, tựa như cậu đang biểu diễn vậy. Như thường ngày, cả nhóm nữ sinh vây lấy cậu, tìm đề tài trò chuyện đùa giỡn với cậu. Diệp Phiên Nhiên sốt ruột đến mức giậm chân, chưa kịp thốt lên chữ “đừng” thì Dương Tịch đã xóa sạch chữ viết trên bảng.

“Đừng nóng, mình cho cậu mượn chép.” Thẩm Vỹ ngồi bàn trên quay người lại đưa vở cho cô.

“Thật điên người! Làm gì mà xóa nhanh thế!” Diệp Phiên Nhiên cầm bút lướt nhanh trên trang vở, luôn miệng lên tiếng trách cứ: “Cậu nói xem cậu ta có phải cố tình không?”

“Trực nhật thì phải xóa bảng chứ!” Thẩm Vỹ mỉm cười hiền hòa: “Hay là, sau này để mình chép bài hộ cậu nhé!”

“Một mình cậu, sao mà chép được hai phần?” Diệp Phiên

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT