watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:16 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4403 Lượt

lắm a, từ năm phút trước, Tiểu Thiên liền bắt đầu la hét ngực không thoải mái, chỉ là triệu chứng xem ra không có hơn mấy mấy kì trăng rằm trước, Tiểu Thiên cũng nói cũng không phải quá đau.”
“Mình lập tức trở về! Bạn trước Tiểu Thiên uống chút canh nóng, có thể sẽ để cho nó thoải mái một chút.” Phương Y Nhiên nói xong, cúp điện thoại di động, nhảy lên xe điện, tức tốc chạy đi.
Xe điện nhanh chóng lái ra khỏi ngõ hẻm, giống như rắn bạc bình thường ở trên đường chạy như bay! Nếu như giờ phút này có một người của bộ phận kĩ thuật cải trang sang đây xem, tuyệt đối sẽ kinh ngạc về chiếc xe điện này, trải qua tân trang, tốc độ lại có thể đủ đạt tới 120 mã lực!
Mà bên kia, bên trong màu đen Cadillac, một bàn tay bạch ngọc đặt nơi ngực mình, tròng mắt Quân Tư Khuyết cảm thụ trái tim nhảy lên.
Thình thịch….thình thịch…. Thình thịch, so bất cứ lúc nào, đều có lực!
Giống như báo hiệu cái gì, kêu gào cái gì!
Khi Phương Y Nhiên trở về nhà trọ, chỉ thấy Dư Dĩ Hạ lo lắng đi ra đón, “Bạn cuối cùng cũng về rồi.”
“Tiểu Thiên đâu?” Cô hỏi.
“Mình múc một chút canh nóng cho nó uống…, hiện tại đang nằm trên giường chờ bạn đấy. . . . . .”
Không đợi Dư Dĩ Hạ nói xong, Phương Y Nhiên đã chạy về phía phòng ngủ.
Trên chiếc giường mềm mại, một đứa bé đang nằm phía trên, khuôn mặt tinh xảo không tỳ vết, giống như một tiểu thiên sứ, chỉ là giờ phút này, tiểu thiên sứ sắc mặt bỗng tái nhợt, trên trán tóc đen ướt nhẹp dính vào , lộ ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Mẹ!” Đứa bé sau khi nhìn thấy Phương Y Nhiên, giùng giằng đung đưa hai cánh tay hướng cô duỗi đến.
Phương Y Nhiên chạy vội tới bên giường, ôm nó vào lòng, “Có đau ngực hay không? , mẹ xoa bóp cho con nhé.”
“Không đau, con đã tốt hơn rồi.” Phương Tĩnh Thiên lắc đầu, đầu nhỏ mềm nhũn gác lên khuỷu tay mẹ mình, “Thật kỳ quái, mỗi lần đau, con đều sẽ cảm thấy giống như mất thứ gì, muốn đi tìm trở lại.”
“Không có chuyện gì , bất kể Tiểu Thiên mất thứ gì, mẹ cũng sẽ tìm về cho con.” Phương Y Nhiên xoay đứa con ướt đẫm mồ hôi đối diện với mình.
“Con cảm thấy được, như vậy chỉ có tự con mới có thể tìm được.”
“A, Tiểu Thiên biết mình muốn tìm gì sao?”
Phương Tĩnh Thiên buồn buồn cắn môi dưới, lắc đầu một cái, “Không biết.”
Nhìn gương mặt của con mình, Phương Y Nhiên nghĩ tới mới vừa ở trong ngõ hẻm gặp phải người nam nhân kia. Lần thứ hai gặp mặt, cô vẫn không biết tên là gì.
Tiểu Thiên dáng ngoài cực kỳ giống người nam nhân kia, chỉ là. . . . . . Khí chất không giống.
Nếu như nói nam nhân kia là tà mị thấy rõ, thì đứa nhỏ này lại mang vẻ thuần khiết như thiên sứ.
Dĩ nhiên, loại thánh khiết này chỉ là bên ngoài, chỉ có người quen thuộc tên tiểu tử này, mới biết nó có nhiều điều làm người ta nhức đầu.
Có lúc, sinh hạ một đứa con quá thông minh, sẽ làm quyền làm chủ bị giảm xuống một bậc.
“Mẹ, chúng ta hôm nay còn chơi đại phú ông sao?” Tiểu Thiên đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi.
“Con đã như vậy rồi, còn muốn chơi a!” Cô nửa buồn cười gõ cái đầu nhỏ nhắn của hắn
“Nhưng là vốn là rõ ràng nói xong phải chơi , đều là mẹ về trễ. Nếu không, con hôm nay lại có thể thắng, như vậy con liền thắng liền mười lăm lần, có thể đổi đem đồ vật rồi.”
Phương Y Nhiên dở khóc dở cười, nào có tính như vậy . Ban đầu vì để cho con mình biết đạo lý “tay làm hàm nhai”, vì vậy cô đặt ra một gia quy, nếu như muốn món đồ chơi gì , thì phải chơi trò chơi Đại Phú Ông thắng cô, vì món đồ chơi là không cùng giá tiền, mỗi khi thắng bao nhiêu lần, có thể đổi lấy món đồ chơi bất đồng.
Vừa bắt đầu, gia quy này được thực hiện khiến Phương Y Nhiên rất hài lòng, chỉ là khi Tiểu Thiên đã ba tuổi rưỡi, trên căn bản, đều là cô thua nhiều thắng ít, mà khi Tiểu Thiên đến bốn tuổi, số lần cô thắng, quả thật có thể dùng mười ngón tay đếm xong.
Xét thấy ghi chép như vậy thật sự quá. . . . . . Quá. . . . . . Quá mất mặt rồi, cho nên trừ đồng học Dư Dĩ Hạ biết ra, không còn ai biết về gia quy nhà này.
Phương Tĩnh Thiên chớp một đôi con ngươi đáng thương nhìn Phương Y Nhiên, trong mắt đen lay láy, còn có chút lệ quang chớp động.
Phương Y Nhiên không cách nào, đối với loại tròng mắt như nai con này, cô không có cách ứng phó, cho dù biết rõ tiểu tử này là giả bộ, cô vẫn là mềm lòng nghe theo.
“Con muốn cái gì?” Cô hỏi.
Phương Tĩnh Thiên hoan hô một tiếng, lệ quang thoáng chốc sạch sẽ, ” Bộ mô hình súng phòng thủ R93!”
“Tiểu Thiên, con lại đang lường gạt mẹ con rồi hả ?” Dư Dĩ Hạ đi vào căn phòng.
“Nào có, mẹ nói qua, cái này gọi là làm nhiều có nhiều.” Hắn chơi Đại Phú Ông, cũng rất vất vả .
“Tốt lắm, mau ngủ đi, ngày mai còn phải đi nhà trẻ đấy.” Phương Y Nhiên vỗ về con mình ngủ xong, mới cùng Dư Dĩ Hạ trở lại phòng khách.
Dư Dĩ Hạ hướng về phía Phương Y Nhiên giật nhẹ khóe miệng, “Bạn không cảm thấy, trong hai năm qua, ngươi cho Tiểu Thiên mua mô hình súng quá nhiều sao?”
“Tiểu tử này, hắn rất thích những thứ đồ này, mình cũng vậy không có cách.” Phương Y Nhiên vuốt vuốt tay, rất là vô tội.
“Thật không biết, ban đầu bạn định ra gia quy rách này, là giày vò con trai của bạn không được bao nhiêu, còn là giày vò bạn.”
“Sự thật chứng minh, là giày vò túi tiền của mình!” Phương Y Nhiên lúc này mới có thời gian rảnh rửa đi vết máu trên bàn tay, cũng may mới vừa rồi Tiểu Thiên không có chú ý tới.
“Y Nhiên, bạn bị thương sao?” Dư Dĩ Hạ kêu lên.
“Không có, chỉ là không cẩn thận dính máu của người khác.” Cô nhàn nhạt trả lời.
Dư Dĩ Hạ nhìn chằm chằm Phương Y Nhiên, nhìn hồi lâu.
Phương Y Nhiên thần sắc tự nhiên, “Dĩ Hạ, mình hiểu, mình rất quý trọng cuộc sống bây giờ, điểm này sẽ không thay đổi, mình hiện tại lo lắng duy nhất chỉ có bệnh của Tiểu Thiên .” Kể từ sau sinh nhật năm tuổi của Tiểu Thiên, mỗi tháng trăng rằm, Tiểu Thiên sẽ bắt đầu ngực bị đau, còn lần này, càng thêm còn chưa tới trăng rằm cũng có chút dấu hiệu rồi.
Dư Dĩ Hạ thần sắc đồng nhất, “Đi kiểm tra mấy lần, cũng không kiểm tra ra bệnh gì . Bác sĩ cũng nói, có thể cùng trong lòng có quan hệ, có thể đứa nhỏ muốn có được chú ý của người lớn, cho nên mới phải đưa tới đau đớn trên sinh lý . Chỉ cần quan tâm, có thể qua một thời gian ngắn sẽ tốt hơn.”
“Hi vọng như thế.” Phương Y Nhiên cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, chỉ là sâu trong đáy lòng, lại có mơ hồ bất an.
Tất cả, sẽ như thế đơn giản sao?
Bên trong đại trạch Quân gia, Quân Tư Khuyết đứng trước một cánh cửa, dừng lại hồi lâu, rốt cuộc mở tay cầm cửa. Tất cả bên trong gian phòng , chỉnh tề vô cùng, nhìn ra được mỗi ngày đều có người ở quét dọn, chỉ là, chủ nhân căn phòng này, lại đã sớm rời đi cái thế giới này.
Quân Diệc Sinh, người không cách nào tìm được mệnh y, cuối cùng cũng là ở nơi này kết thúc tánh mạng của hắn, ở một ngày trước trăng rằm, tự sát.
Nếu như nói, Quân gia có ai hiểu Quân Diệc Sinh nhất, không thể nghi ngờ là Quân Tư Khuyết. Ở Quân gia mỗi một thời đại, chắc chắn sẽ có một người, thừa kế loại huyết thống kì quái này, suốt một đời, chỉ vì theo đuổi mệnh y thuộc về bọn họ.
Trăng tròn, là độc dược, mà mệnh y, lại là thuốc giải của bọn hắn.
Các đời Quân gia người có được huyết thống này, không có chỗ nào mà không tài hoa hơn người, là người làm được những điều tưởng chừng không thể, nhưng là nếu là không cách nào tìm được mệnh y lời, bọn họ thậm chí so với người bình thường đáng thương hơn gấp trăm ngàn lần.
Đây là số mệnh của Quân gia, giống như là một lời nguyền số mệnh.
Không ai biết mệnh y phải tìm kiếm ra sao, trong biển người mênh mông, có lẽ gặp thoáng qua, có lẽ tại rừng sâu núi thẳm nào đó, có lẽ đã chết, hoặc là còn chưa sinh ra trên thế giới này.
“A Thiếu.” Quân Diệc Hạ chẳng biết lúc nào cũng đi vào trong phòng, nhìn đứa con trai đang ngồi trầm tĩnh một mình lên tiếng nói, “Lại nghĩ tới bác cả của con rồi sao?”
“Dù sao, ông ấy từng là người duy nhất trong nhà này giống với con.” Quân Tư Khuyết nhẹ nhàng nhắm mắt, đôi tay cũng chống lên quầy bar nhỏ, “Ngay cả tên của con, cũng là bác cả đặt.” Tư Thiếu, Tư Thiếu, luôn suy nghĩ về một điều gì đó, thiếu một cái gì đó. . . . . . Thời điểm lúc sinh ra, bác cả cũng đã đoán được phần huyết mạch Quân gia này , di truyền trên người của hắn.
Quân Diệc Hạ thở dài, “Mấy ngày nữa lại đến trăng rằm rồi, con không chuẩn bị ở lại sao?”
“Trăng rằm đêm hôm đó, con sẽ sống ở trong căn hộ mình .” Phần đau đớn nhếch nhác kia, hắn không muốn bại lộ ở trước mắt người khác.
“Nghe nói, con gần đây dùng lượng thuốc gấp đôi.”
“Đúng vậy.”
Quân Diệc Hạ biến sắc, việc này có thể nói rõ, con mình đau đớn nhiều hơn. Theo số tuổi lớn dần, những nỗi đau kia sẽ càng ngày càng lợi hại, hơn nữa thời gian phát tác sẽ càng ngày càng thường xuyên. Những thứ thuốc đặc chế của Quân gia , trải qua các đời Quân gia không ngừng cải thiện, lại chỉ có thể hóa giải đau đớn tạm thời, mà không có thể trị tận gốc đau đớn.
“Ba, mệnh y của con, thực sự chỉ nhìn thấy một lần, mà có thể xác định sao?” Quân Tư Khuyết mở ra con ngươi, ngón tay như có như không sờ qua khóe mắt của mình.
“Con không phải đã xem qua sách gia truyền của Quân gia sao? Theo sách

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT