|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cũng có người vote cho cậu đó thôi!
Huyền nhìn chấm đỏ mà Zenka tự ý gắn lên, cô cười như mếu, phiếu thì là của cô mà.
– Cứ coi như vậy đi…
…
Huyền rời khỏi khán phòng ồn ào, tìm một góc riêng yên tĩnh và hít hà không khí dễ chịu nơi ban công, Quân đi theo cô tới đó.
– Tớ không thích hợp với những nơi như thế này thì phải!
– Tại cậu chưa quen!
– Có lẽ thế thật, tớ thấy nơi này kiến tớ thấy mệt mỏi.
Quân nhìn gương mặt của Huyền khi gỡ bỏ mặt nạ ra rồi thở dài:
– Tớ thấy lo lắng!
– Có chuyện gì vậy?
– Huyền à, tớ thấy càng lúc cậu càng xa cách quá. Cậu không cho tớ biết cậu đang ở đâu, đang gặp những chuyện gì khó khăn, cậu cũng không chia sẻ với tớ nhiều như lúc trước nữa! Sao cậu không nói với tớ? Cậu cần gì tớ cũng sẽ giúp mà!
– Cậu cũng phải thông cảm với tớ chứ? – Huyền hỏi lại – Tớ ra khỏi nhà không phải vì tớ muốn thế, tớ muốn chứng minh rằng mình là một người thật sự trưởng thành có thể chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình, Tớ không muốn dựa dẫm vào cậu quá nhiều dù cậu có thể. Nhưng nếu như vậy, tớ sẽ trở thành người chỉ biết tới mình, tớ không muốn thế! Tớ muốn mình thật sự có thể đứng bằng chính sức mình!
– Tớ xin lỗi vì đã trách cậu! Nhưng ít nhất cậu đừng mất liên lạc như lúc trước nhé!
– Chuyện đó thật sự có lỗi, tớ thành thật xin lỗi!
– Khi cậu bỏ đi như vậy, tớ đã lo tới nỗi không chợp mắt được, tớ chỉ nghĩ tới cậu thôi…
Hai tai Huyền bắt đầu đỏ bừng lên, Quân nhẹ nhàng chạm tay lên vai cô:
-Tớ không biết cậu có nghĩ nhiều về tớ như tớ đã nghĩ về cậu không, nhưng khi cậu đi tớ mới biết cậu thật sự quan trọng với tớ. Tớ nhớ nụ cười của cậu, nhớ những lúc cậu trêu chọc tớ để tớ không buồn. Thật sự rất nhớ! – Ngừng lại vài giây, Quân nói tiếp – Tớ thật sự rất yêu cậu… từ lâu lắm rồi…
Huyền lặng người đi trong những cảm xúc lẫn lộn của mình, cô không biết nên nói gì với cậu thì đôi môi cô bị gắn chặt bởi Quân. Tim cô đập loạn xạ:
– Quân, Huyền thì thào, ở đây đông người quá!
Quân nhẹ nhàng ôm cô vào lòng:
– Không sao đâu! …
Ngân chết lặng người khi chứng kiến cảnh tượng đó từ đầu tới cuối, với ý định cho Quân thấy tà váy trắng lấp lánh của mình được gắn rất nhiều chấm đỏ thì cô lại thấy nụ hôn của anh dành cho một cô gái mà cô không biết. “Yêu từ lâu lắm rồi…” những từ đó xoáy vào tâm trí cô, cậu ấy đã yêu một ai đó mà cô không hề biết, cô thấy trái tim mình đau thắt. Cho dù cô có là người đẹp nhất tối nay thì cũng không thể so bì với cô gái đó. Ngân cố gắng bước đi đầy tự tin, dù cô không có được trái tim đó thì cô cũng cần giữ được sự bình tĩnh của mình.
Huyền thở rất khẽ trong vòng tay Quân, anh cũng im lặng vì sợ rằng khoảnh khắc mà cô gái mạnh mẽ và giàu tự trọng này đang rất ngoan ngoãn trong vòng tay anh sẽ biến mất.
– Chuyện này bất ngờ quá! – Huyền lên tiếng.
– Anh biết, Quân đột ngột thay đổi cách xưng hô, anh sẽ đợi cho tới khi em nói em cũng yêu anh. Cho dù là phải chờ cả cuộc đời này, anh cũng sẽ luôn yêu em…
Rồi anh lại hôn cô thêm lần nữa khi hai người chia tay tại một góc phố. Quân ôm cô rất chặt, Huyền run lên rất khẽ trong vòng tay ấm áp đó. Cô quay cuồng trong bất ngờ, nụ hôn đầu tiên của cô là với Quân chứ không phải là ai khác và tình yêu đó đang thiêu đốt trái tim Huyền khiến cô thấy choáng ngợp.
Về tới nhà, Huyền thấy mình vẫn còn lâng lâng như trên mây khi nghĩ lại từng lời Quân nói với cô tối nay. Chạm tay lên môi, cô cảm thấy đôi môi anh như còn ở đó, đầy nồng nhiệt và si mê, Huyền đỏ mặt.
Chương 5
Những ngày sau đó, Zenka không về nhà, anh chỉ để lại một tờ giấy thông báo mình đi vắng, Nilk không quan tâm tới điều đó cho lắm, tâm trí cô vùi trong những môn thi giữa kỳ và đôi lúc bị xao nhẵng khi Quân nhắc cô ăn uống đầy đủ. Cô thật sự không ăn uống điều độ như lúc trước, mỗi khi nghĩ tới nụ hôn của mình với Quân cô lại trở nên thẫn thờ và không muốn ăn gì vì cảm giác rằng một nụ hôn có thể khiến người ta no cứ bám lấy cô.
Kết thúc môn thi đầu tiên, trở về nhà, cô thấy Zenka nằm trên sofa, bất động, người nồng nặc mùi rượu.
– Anh uống rượu đấy sao? – Cô lên tiếng.
– Không!
– Đúng là không chấp nhận được, uống tới say rồi nằm một chỗ thế
kia.
– Tôi không uống!
– Say ai mà chả nói thế. Làm sao tin được anh?
– Tôi không uống, tôi chỉ chở người say về nhà.
– Vậy sao? Tôi đi nấu cái gì đó để ăn tối nhé!
– …
Lát sau, Nilk dọn bàn, Zenka vừa bước ra khỏi nhà tắm.
– Anh ăn một mình nhé, tôi không ăn đâu!
– Bỏ bữa sao?
– Không, tôi ăn vặt trước đó rồi.
Hoàn thành công việc thường lệ đó xong, Nilk xoay cái laptop của Zenka về phía mình tranh thủ nhắn tin cho Nhung. Zenka bước ra từ nhà bếp, cầm theo đũa và một miếng thịt:
– Thử đi! – Anh ta nói
– Tôi không ăn nữa đâu.
– Một chút thôi.
– Mặn quá! – Nilk nhăn mặt.
– Mặn nhỉ, cô nấu chứ ai?
– Xin lỗi.
– Không chịu tập trung khi nấu sao?
– Tôi làm lại nhé?
– Không cần!
Lát sau, quay ra phòng khách, Zenka với tay lấy cuốn tạp chí, đọc lướt qua vài trang. Nilk ngồi thẫn thờ bên tin nhắn của Quân, cậu vừa nhắc cô ngủ sớm nhưng phần còn lại của tin nhắn với vỏn vẹn 3 chữ “Anh yêu em” làm cô thấy trái tim mình đập rộn ràng. Quan sát cô gái ngồi thẫn thờ và đờ đẫn như vậy, Zenka nhếch mép
– Trông cô như vừa bị ai hớp hồn thế kia.
– Không… đâu có ai đâu…- Nilk lúng túng
– Chẳng lẽ có ai đó vừa nói với cô vài lời có cánh sao? Hay là cô đang thích ai?
– Không…có gì đâu…!
Zenka xếp những tờ tạp chí lên giá rồi bỏ quần áo vào máy giặt, bất ngờ Nilk lên tiếng:
– Anh đã từng thích ai đó chưa?
– THÍCH KHÔNG AI CẢ.
– Sao anh lại không thích ai thế nhỉ, thích một ai đó đâu có gì là không được?
– Lằng nhằng! Ngoại trừ những người trong gia đình thì tôi không thích ai hết!
– Vậy anh không có mẫu người nào lý tưởngkhông?
– Mọi người có vẻ quan trọng chuyện đó nhỉ, ai cũng hỏi, tôi không có mẫu người nào hết.
– Thế thì anh cũng TẺ NHẠT ghê!
– Tôi không thấy đấy là vấn đề.
– Trước đây tôi có từng thích một anh học trên tôi 2 lớp, anh ấy là một người rất tài giỏi lại dễ mến nữa, thế nhưng khi tôi cố gắng bày tỏ tình cảm thì bị người ta “đá”. Anh ấy nói tôi quá trẻ con!
– Người ta nghĩ sao là việc của người ta.
– Thế nhưng tôi thì bị shock, về sau tôi không thích ai nữa.
– Cô đúng là đồ ngốc, ngốc như cô nên mới bị người khác ảnh hưởng, chẳng việc gì phải thế! Trong tiếng Anh cô biết từ “PRESENT” không, nó vừa có nghĩa là hiện tại vừa có nghĩa là món quà. Mỗi đứa con là vừa lại hiện tại của bố mẹ vừa là một món quà mà họ trân trọng, yêu thương và ngược lại. Cô được bố mẹ cô sinh ra, nuôi nấng, chăm sóc và lo lắng, với họ cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




