|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Huyền cùng nhau đi về nhà, Minh nhất quyết không buông tha cậu em, anh bắt cậu phải cầm tay Huyền rồi mới cho hai người được ra khỏi cửa. Huyền thấy hơi ngượng khi mình mặc áo khoác của Zenka, cô nắm nhẹ tay anh:
– Anh có lạnh không?
– Không sao!
– Anh Zen… em biết là không nên làm khó anh nhưng nếu anh không muốn cần tay em thì cũng không sao, bây giờ mình đi xa rồi nên anh Minh sẽ không biết đâu!
– Xe sắp tới rồi, đừng nói linh tinh nữa! Bây giờ
đi về nhà trước đã!
Bước khỏi thang máy, hai người tiến về căn phòng quen thuộc, Tuấn Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đang ngồi trước cửa nhà mình, không khó để nhận ra người đó sau vài giây suy nghĩ, Quân. Thấy tiếng bước chân tới gần cậu ngẩng đầu dậy rồi lập tức chạy đến ôm chặt lấy Huyền:
– Anh biết là nếu anh đợi ở đây thì sẽ gặp em mà! Anh muốn gặp em nhưng không biết làm thế nào cả!
– Bỏ tôi ra đi!
Trước câu nói lạnh lùng đó của Huyền, trái tim Quân như rạn nứt, cậu run run và mất một lúc mới chịu buông tay ra, rồi cậu bước vào trong nhà sau khi Tuấn Anh đã mở cửa.
– Tôi không nghĩ là tôi phải xin lỗi vì tình trạng của cậu hiện giờ! – Huyền nói với vẻ mặt lạnh băng.
– Là lỗi của anh, anh dã không hành động đứng mực, anh đã làm em tổn thương, anh biết anh có lỗi, em có thể…
– Không! – Cô lắc đầu – Chúng ta đã kết thúc rồi, tôi đã nói như vậy!
– Nhưng em không thể làm thế! Em không thể bỏ anh đi chỉ vì anh ta!
– “Chỉ vì anh ta”? – Cô nhắc lại – Cậu không chịu nhận ra rằng lý do chỉ là từ chính cậu thôi sao? Cậu không hề yêu tôi, cậu chỉ muốn sở hữu tôi, tôi không thể yêu một người như vậy!
– Vậy là em kiên quyết không cho anh một cơ hội sao?
– Vốn dĩ chúng ta là bạn, chúng ta nên quay lại như vậy!
– Em yêu anh ta đến vậy sao, yêu tới nỗi có thể bỏ tất cả những gì giữa chúng ta hay sao? Anh ta nói nên để em quyết định, giờ thì anh biết quyết định đó là gì rồi, nhưng em sẽ hối hận thôi, vì ngoài anh ra sẽ không có ai yêu em hết lòng như vậy, anh ta thờ ơ với em thì em chạy theo còn anh cho dù yêu em lại bị em cho ra rìa!
– Quân, cậu đừng cư xử bằng cảm tính như vậy, tôi không thích bị nói như là một người không ra gì như thế!
Huyền thấy mình giận tới run lên, cô nhìn Quân với ánh mắt căm giận, cô thấy nước mắt ủa mình chỉ chực trào ra từ khóe mắt, cố mím chặt môi để không khóc. Trước ánh mắt đó, Quân cảm thấy đau khổ hơn bao giờ hết, cậu hiểu rằng cậu đã không thể cứu vãn được gì khi nói những lời như vậy, một lần nữa cơn tức giận khiến cậu không điều khiển được chính mình. Cậu nhìn Tuấn Anh rồi bước thẳng ra khỏi cửa:
– Anh đã thắng! – Quân lên tiếng – Tôi sẽ coi như là như vậy!
– Không có chuyện thắng thua nào ở đây! Tôi đã nói cậu nên nghe và tôn trọng quyết định của cô ấy, chỉ có vậy thôi!
Quân không nói gì, cậu quay lại nhìn cả hai người rồi rời khỏi nơi đó, Zenka đặt tay lên vai Nilk rồi xoay cô về phía mình:
– Hình như mỗi lần em cố gắng đến gần tôi hơn thì em lại đau khổ hơn thì phải?
– Không đâu, em không cảm thấy đau khổ!
– Nhưng em vẫn khóc đó thôi?
– Em sẽ không khóc đâu… – Nilk nghẹn ngào.
– Anh Minh nói đúng, lẽ ra không nên để tiếng oan cho em như thế! – Im lặng một lát rồi cậu đành lên tiếng – Trước đây, cứ định chạy khỏi em thì em lại chạy tới, tôi đã nghĩ là em sẽ bỏ cuộc, nhưng tôi lại không nghĩ là điều đó khiến em trở nên xấu đi trong mắt Quân, tôi thật sự xin lỗi!
– Vậy anh đừng làm em phải khóc nhé, anh hứa đi! – Huyền thấy nước mắt cô đang lăn nhanh trên má.
– Cô ngốc!
Zenka chỉ nói một câu như vậy rồi ôm Nilk vào lòng, cô gục đầu lên vai anh.
Mấy ngày sau…
Nilk mang một đóng nguyên liệu đặt lên bàn trong khi Zenka đang đứng ngoài ban công, cô gọi anh với vẻ tinh nghịch:
– "Anh yêu" ơi, anh với em làm bánh nhé!
– ???
– Em muốn mang tới nhà anh Minh, anh Minh bảo phải có “lễ vật ra mắt người yêu” còn gì, anh không định làm gì nên em đã chuẩn bị rồi nè!
– Anh ấy nói đùa thôi!
– Nhưng mà em thì thấy việc đó rất thú vị!
– Vậy thì cứ lấy lý do là thích vậy nên làm đi, sao phải vòng vo?
– Tại anh lúc nào cũng thờ ơ với em nên em không biết nên nói gì, mà em cũng quen với chuyện đó rồi, anh giúp em đi nào, đừng đứng đó nữa!
Nilk dúi vào tay anh mớ “công thức” loằng ngoằng để tự Zenka xem, còn mình thì loay hoay xếp đồ ra bàn:
– Đủ hết nguyên liệu rồi, bây giờ em sẽ trộn bột, anh thử xem em có làm đúng không nhé!
Vừa nói hết câu, cô dốc cả túi bột vào chậu đến ụp một cái, bột bay lên phủ trắng người cô từ đầu tới chân khiến cả nửa người trước của cô như vừa được ai đó đắp thạch cao. Zenka ngẩng đầu lên nhìn Nilk, anh bước chậm rãi ra khỏi chỗ mình đang đứng nói:
– Lần sau thì đợi người ta “nghiên cứu” xong hãy làm nhé, bất cẩn thì chỉ có em tự lĩnh hậu quả thôi!
– Em xin lỗi! – Nilk ỉu xìu nhìn theo tay Zenka đang lau bột trên mặt mình – Lát nữa làm xong thì em sẽ dọn nhà!
– Em có thật sự hào hứng với chuyện này không thế, nếu không nhất thiết thì anh không có ý định làm bánh đâu!
– Có mà, em muốn được giới thiệu là người yêu của anh thật mà!
– Chuyện đó với chuyện làm bánh đâu có liên quan? – Anh chán nản – Không đùa nữa, em đi rửa mặtđi!
Nilk rời khỏi nhà bếp nhưng rồi cô quay lại ngay lập tức:
– Zenka, anh bảo không đùa mà anh lại đùa gì thế, sao lại lau bột rồi làm mặt em thành mặt mèo thế này?
– Thấy em giống.
– Giống nhưng sao lại đùa như thế chứ? Đã thế, anh đưa mặt đây đi!
– Để làm gì?
– Em sẽ vẽ mặt anh nhăn nheo như ông già, bắt anh hứa phải sống với em tới khi thành ông già thì mới thôi!
– Đừng đùa nữa! – Anh chặn cánh tay đang có ý định nghịch ngợm đó lại, nói từng từ – Đi-rửa-mặt-đi, cô mèo cứng đầu!
…
Chuyện Huyền yêu Tuấn Anh nhanh chóng được hai cô bạn thân “ép buộc” phải “tường trình” đầy đủ trong một buổi coffee gắn mác “quan trọng” của cả ba cô gái.
– Thế là cậu thích cái anh chàng hàng xóm quái dị đó thật đấy hả? Ngạc nhiên thật, trước đây tớ cứ tò mò không biết ai có thể thích anh ta được! – Thanh trầm ngâm – Anh ta hơi đáng sợ đó, Huyền à!
– Ban đầu tớ cũng nghĩ thế, nhưng bây giờ thì khác rồi, anh ấy hiền lắm!
– Vậy mà ngày xưa cậu nói anh ta nhỏ nhen, xấu tính, chậc chậc, tình yêu khiến người ta thay đổi quá đi, Nhung có đồng ý với tớ không?
– Có chứ, nhưng mà Huyền của chúng ta cũng hơi “gà” trong chuyện tình cảm, liệu có khi nào cậu ấy bị lừa không nhỉ?
– Khéo thế thật ấy chứ! – Thanh cười.
– Sao hai cậu mới biết nhau mấy hôm thôi mà lại tâm đầu ý hợp để trêu tớ thế?
– Biết làm sao được chúng tớ lo cho cậu thật mà, trừ Quân ra cậu đã yêu ai đâu! Bọn tớ còn chưa hết shock khi cậu chia tay với Quân thì cậu đã nói là yêu người khác, tụi tớ không “dựa vào nhau” để “chống đỡ” thì làm sao tụi tớ ở đây được? Cậu không quyết định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




