watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3837 Lượt

nghe thấy thế, Hàn Tú bất giác giật giật khóe miệng. “Hả? Thế mà tôi cứ tưởng cô ấy vu cho anh lấy trộm món đồ nào đó. Sao anh lại có thể…? Tại sao anh không nói cho cô ấy biết tên anh là Đường Trạch Tề? Sao anh nhất định phải nói ba con số ấy một cách vô duyên vô cớ như thế chứ??”

“Đó không phải là ba chữ số vô duyên vô cớ, đấy là… của tôi”. Đang nói, Tiểu Thất đột nhiên khựng lại. Đây là tên của anh sao? Kể từ khi chạy thoát khỏi phòng thí nghiệm rồi xông vào cuộc sống của Hàn Tú, anh đã hiểu ra rất nhiều chuyện. Chẳng hạn mỗi người đều có một cái tên của riêng mình, giống như Hàn Tú họ Hàn tên Tú, giáo sư Trương thì họ Trương tên Đồng Ân. Mọi người trong công ty ai cũng thế, ngay cả chú bảo vệ bắt anh ở siêu thị cũng có tên riêng là Vương Lai Bảo viết trên mũ. Còn tên anh chỉ có ba chữ số, nghe chẳng khác gì mắng người khác “đi chết đi”, thật là lạ lùng, kì quặc.

“Là cái gì của anh?”. Hàn Tú hỏi tiếp.

“Không có gì. Chỉ là tôi cảm thấy cái tên 074 rất thích hợp với tình hình lúc đó. Lần đầu tiên nghe thấy ba chữ số ấy, cô cũng có phản ứng rất kinh khủng”. Tiểu Thất dựa lưng vào ghế, trả lời.

“Này, tôi nói cho anh biết, anh còn làm như vậy nữa là tôi sẽ mất hết khách hàng đấy! Tôi đưa anh đến công ty tôi để kiếm tiền chứ không phải muốn anh khiến tôi bị đền tiền. Lần sau, gặp phải hoàn cảnh như thế, anh nhớ chú ý lời nói và ngữ điệu của mình nhé!”. Nói vậy chứ thực ra, hôm nay, người khiến Trần tiểu thư nổi giận đùng đùng chính là cô, may mà có Trần Mạnh Lễ giải vây cho, nếu không thì… Hàn Tú không biết mọi chuyện sẽ ra sao.

“Cô dặn tôi không được động đến bất cứ vật gì trong căn phòng ấy mà. Tôi làm sao lường trước được là cô ta sẽ ngã lên người tôi, cho nên, tôi không động đến người cô ta mà chỉ lùi về sau một bước, khiến cô ta ngã rầm xuống đất”. Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, đây là lần đầu tiên anh muốn được giải thích về hành dộng của mình.

Vừa nghe anh nói thế, Hàn Tú bèn quặt vô lăng gấp, tiếng phanh xe rít lên bên tai, chiếc ô tô ngay lập tức dừng lại bên vệ đường. May mà lúc này đang là giữa trưa, xe cộ khá ít, cũng không có người qua đường, chứ vào giờ tan tầm, không chừng đã xảy ra tai nạn rồi.

Bị bất ngờ, người Tiểu Thất lao về phía trước.

Hàn Tú kinh ngạc nhìn anh, một hồi lâu sau, cô mới lấy lại được hồn vía, nhấc chân ra khôi bàn đạp phanh rồi nhấn ga, cho xe đi tiếp.

Hóa ra Đường Trạch Tề bị Trần Mạnh Lợi làm chuyện thất lễ, thảo nào mà anh nói: “Nếu muốn người khác tôn trọng mình thì trước tiên mình phải biết tự trọng đã”. Không thể ngờ rằng khi đầu óc có vấn đề, bản tính phong lưu của anh cũng biến mất luôn.

Đột nhiên cô cảm thấy hết sức tán thành với hành động của anh, quay sang nhìn Đường Trạch Tề, Hàn Tú nói: “Lần sau nếu bị quấy rối kiểu ấy, anh nên mềm mỏng đôi chút, đừng ngang ngạnh chống lại như thế! Tuy nhiên, nếu người kia quá đáng quá thì anh cũng không cần phải nương tay”.

Thời đại này, đúng là mọi thứ đều biến đổi hết cả, phụ nữ cũng có thể tùy tiện trêu ghẹo, quấy nhiễu dàn ông.

Tên đàn ông hào hoa, đẹp mã như thế này thật khó tránh khỏi những việc tương tự như hôm nay. Nếu lần nào anh cũng đắc tội với khách hàng như đối với Trần Mạnh Lợi thì công ty Đại Chúng của cô kiểu gì cũng vì anh mà phải đóng cửa mất thôi. Khi quay về công ty, nhất định cô phải nghĩ ra cách tránh được những sự việc kiểu này mà vẫn có thể phục vụ khách hàng tận tình.

Tiểu Thất nhìn Hàn Tú, nghiêm nghị nói: “Nếu tôi nói tên của tôi là 074, không phải là Đường Trạch Tề thì cô có tin không?”

Hàn Tú khẽ cười rồi quay sang nhìn anh: “Bây giờ, tôi đang lái xe, xin anh đừng kể mấy chuyện nhạt nhẽo như thế để tôi bị phân tâm! Nếu trên thế giới này có một người giống hệt anh thì tôi nhất định sẽ sang Hàn Quốc chỉnh hình. Đáng tiếc, anh đâu phải là Đổng Hiền [1"> hay Trương Nghị Chi [2">, cũng chẳng phải loại minh tinh vô cùng nổi tiếng, được vạn người hâm mộ nên chẳng có ai rỗi hơi và thừa tiền đến mức đi phẫu thuật thẩm mĩ thành khuôn mặt của anh đâu. Trừ phi anh ta phạm tội tày trời nào đó, bị truy bắt khắp nơi, tìm mọi cách để giữ được mạng sống, vừa hay gặp anh, cảm thấy khuôn mặt anh cũng không tệ nên mới mượn dùng tạm. Nhưng những trường hợp phải biến đổi khuôn mặt kiểu ấy vô cùng hiếm hoi. Liệu có phải trong mấy.hôm nay, anh đã xem bộ phim Đổi mặt [3"> quá nhiều rồi không?”

[1"> Một người nổi tiếng đẹp trai thời Đông Hán.

[2"> Sủng thần của Võ Tắc Thiên thời Đường, trắng trẻo đẹp trai.

[3"> Tên tiếng Anh là Feca off, phim hành động, hình sự Mỹ, sản xuất năm 1997. Các diễn viên chính: John Travolta, Nicolas Cage, Joan Allen.

“Không”. Tiểu Thất nói xong liền im lặng.

Hàn Tú nói không sai, nhưng cô đã bỏ sót một chuyện. Trên thế giới này còn tồn tại một số kẻ vì tiền bạc mà nghiên cứu, chế tạo ra những thứ đáng lẽ không nên có, và con người cũng không ngoại lệ.

Anh khẽ thở dài rồi nói: “Tôi không thích cái tên Đường Trạch Tề, sau này, cô hãy gọi tôi là Tiểu Thất!”

“Cái gì cơ?”. Hàn Tú kinh ngạc. “Tên Đường Trạch Tề là do bố anh đặt cho, anh dám không thích sao?”. Nếu biết chuyện này, chồng cô giáo Đỗ chắc chắn sẽ tức đến dựng cả râu lên ấy chứ!

“Mỗi lần nghe cô gọi tôi là Đường Trạch Tề, tôi lại cảm thấy như cô đang gọi một người khác vậy. Sau này, cứ gọi tôi là Tiểu Thất nhé!”. Tiểu Thất mím môi.

“Tiểu Tề chứ! Không phải trước kia, mọi người vẫn gọi anh bằng cái tên này sao?”

“Là Tiểu Thất, chữ “Thất” trong một, hai, ba, bốn, nám, sáu, bảy ấy!”

“Tiểu Thất…”. Hàn Tú suy nghĩ một lát, cảm thấy cái tên này không được hay cho lắm, nhưng lại khá thích hợp vói tình trạng ngốc nghếch của anh hiện nay. “Haiz, gọi thế nào mà chẳng được, cái tên chẳng qua cũng chỉ đùng để gọi mà thôi.”

“Cái tên chẳng qua cũng chỉ dùng để gọi mà thôi”? Tiểu Thất bỗng thấy an tâm đôi chút, nếu vậy, cái tên 074 cũng không mấy vô nghĩa.

(2)

Rất nhanh sau dó, hai người đã đến siêu thi bán đồ gia dụng ở phía đông thành phố, Hàn Tú mau chóng đỗ xe rồi đưa Tiểu Thất lên thẳng tầng ba.

Chỗ nào ở đó cũng được trang hoàng lộng lẫy khiến Hàn Tú hoa hết cả mắt. Xông bừa vào một cửa hàng, cô ngây cả người khi nhìn giá tiền của mỗi sản phẩm. Sau lần mua đồ gia dụng cho căn hộ của mình, Hàn Tú chẳng bao giờ đến đây nữa nên không am hiểu mấy về giá cả của các thứ này. Bởi vậy, cô âm thầm xem xét rồi lặng lẽ rút lui khỏi “trận địa”. Đến gian hàng thứ hai, sang chỗ thứ ba rồi qua nơi thứ tư, Hàn Tú gần như suy sụp. Giá thành sản phẩm ở các cửa hàng tương tự nhau, muốn mua một chiếc giường loại rẻ nhất cũng mất trên hơn ba ngàn đồng.

Khi hai người bước vào cửa hàng thứ năm, nhân viên bán hàng ở đó chào hỏi họ một cách nhiệt tình: “Xin hỏi, hai vị đến mua đồ gia dụng để chuẩn bị kết hôn phải không ạ? Ở đằng kia, chúng tôi đang tổ chức chương trình “Lãng mạn cả đời” dành riêng cho các cặp đôi.”

Kết hôn? Chỗ nào trên người cô viết là “sắp kết hôn” vậy?

Hàn Tú vội kéo tay cô nhân viên nhiệt tình: “Cô không cần giới thiệu chương trình hay trò chơi gì đâu! Tôi muốn mua một chiếc giường đơn, cô cho xem chiếc nào rẻ tiền nhất ấy!”

“Giường đơn sao?”. Cô gái kia kinh ngạc, hết nhìn Hàn Tú rồi quay sang Tiểu Thất, sau đó chuyển từ Tiểu Thất về Hàn Tú, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Lẽ nào gần đây, các cặp vợ chồng trẻ lại có thú vui mới? Không muốn mua loại giường Kingsize, chỉ thích ôm nhau trên chiếc giường đơn bé nhỏ, chật chội sao?

Hàn Tú gật đầu: “Đúng vậy, giường đơn, rộng khoảng mét hai là được rồi. Tôi cần loại rẻ nhất ấy.”

Sự nhiệt tình đang hồi cao trào chỉ trong tích tắc đã bị dập tắt, cô nhân viên uể oải chỉ vào chiếc giường rộng mét tám ở bên cạnh, nói: “Cái này có thể đặt đóng thành giường mét hai đấy ạ.”

“Phải đặt đóng à? Mất bao nhiêu lâu thế?”. Hàn Tú vội hỏi. Nếu phải đợi vài ngày mới có giường cho Tiểu Thất thì chẳng phải tối nào, cô cũng sẽ rất dễ gặp nguy hiểm hay sao?

“Ít nhất là 20 ngày.”

“Ít nhất là 20 ngày?”. Trời đất ơi! Giết chết cô luôn đi cho xong, mua được giường về thì anh đã gần đến ngày xách va li lên đường rồi. Hàn Tú xua tay ra ý không mua nữa rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Tiểu Thất không nói lời nào, lặng lẽ đi theo cô.

Ở phía trước một cửa hàng có treo một tấm biển to, trên đó viết ba chữ: “KHUYẾN MẠI LỚN!”.

Hàn Tú bước vào không chút do dự.

Nhân viên cửa hàng lại nhiệt tình chào hỏi: “Hai vị tới mua đồ gia dụng để chuẩn bị kết hôn phải không ạ? Chỗ chúng tôi có…”. Sau đó, cô nhân viên giới thiệu cho hai người một loạt các sản phẩm tân hôn đang bán chạy nhất

Hàn Tú đưa tay lên trán, nhìn ra tứ phía, vừa hay một chiếc giường đơn đập vào mắt cô. Hàn Tú đi lại gần. Á, chỉ là chiếc giường đơn thôi mà giá đã lên tới 3880 Nhân dân tệ, nếu thêm cả chăn ga gối đệm và các đồ dùng lặt vặt nữa, chắc chắn máu trong người cô sẽ chảy cho tới khi thành sông thành suối mới thôi.

Hàn Tú chỉ vào chiếc giường đơn đó rồi hỏi: “Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút, chiếc giường này có giảm giá không?”

“Dạ, giảm giá hai mươi

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT