watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3839 Lượt

phần trăm ạ”. Nhân viên bán hàng trả lời.

Hai mươi phần trăm? Hàn Tú nhẩm tính xem sau khi giảm 20% thì giá chiếc giường còn bao nhiêu, nhưng trước khi cô tìm được kết quả, Tiểu Thất đã nói: “3104 Nhân dân tệ”.

Nhân viên cửa hàng cầm chiếc máy tính, bấm vài phím, sau đó cười tít mắt, nhìn sang Tiểu Thất rồi nói với Hàn Tú: “Đúng là 3104 Nhân dân tệ. Bạn trai của cô tính nhanh và chuẩn quá! Bốn đồng lẻ ra có thể bớt luôn cũng được.”

“Anh ấy không phải bạn trai của tôi!”. Như phản xạ có điều kiện, Hàn Tú nói ngay lập tức.

Cô nhân viên nhìn Hàn Tú đầy nghi ngờ rồi cười: “Thật ngại quá, đây không phải bạn trai của cô thì chắc là ông xã rồi.”

Khóe miệng Hàn Tú lại giật giật, trí tưởng tượng của vị đại tỉ này đúng là vô cùng phong phú. Tuy nhiên, cũng không thể trách người khác hiểu lầm cô và Tiểu Thất được, nam nữ trẻ tuổi cùng nhau đi mua đồ gia dụng đa phần là muốn kết hôn. Nhưng nói gì thì nói, quan hệ giữa cô với Tiểu Thất vô cùng trong sáng mà!

“3201 Nhân dân tệ, dù bớt đi 100 tệ, ba ngàn tệ vẫn còn quá đắt! Chẳng qua chỉ là một chiếc giường đơn, tại sao nó lại đắt đến thế nhỉ? Không phải cửa hàng chị đang đại khuyến mại hay sao?”. Hàn Tú nói rồi quay đầu lại nhìn Tiểu Thất, nếu tháng này, số tiền anh kiếm về không đủ để mua chiếc giường này thì chẳng phải cô lỗ to à?

“Thưa cô, các sản phẩm của chúng tôi đều là những thương hiệu nổi tiếng trong nước, cho dù cửa hàng đang đại khuyến mại thì cũng không thể nào để lỗ vốn được. Chiếc giường này được làm từ gỗ thật một trăm năm chứ không phải bằng gỗ ép. Bây giờ, mọi người đều bảo vệ sức khỏe của mình, có ai muốn mua đồ chất lượng kém hoặc có loại chất độc hại chứ? Cô nhìn xem, từ chất gỗ, nước sơn cho đến kiểu dáng, tìm đâu ra một chiếc giường như vậy nữa ạ? Một chiếc ti vi có thể xem 10 năm, còn chiếc giường này có nằm trăm năm cũng không thành vấn đề. Cô tính đi, mỗi ngày cô mất có vài đồng tiền thôi mà”. Cô nhân viên cao hứng làm luôn một bài diễn thuyết, luôn miệng khen tới ngất trời chiếc giường từ A đến Z, như thể chỉ trên trời mới có, còn dưới đất thì tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy cái thứ hai.

Tiểu Thất chỉ nằm một tháng thôi, đâu cần đến chiếc giường trụ được trăm năm chứ! Nếu vậy, chẳng phải anh sẽ trở thành lão yêu ngàn năm hay sao?

Hàn Tú liên tục day tay vào thái dương: “Quá đắt, quá đắt!”

“Nào, mời anh lại đây! Anh nằm thử xuống rồi nói cho tôi biết chiếc giường này có đáng đồng tiền bát gạo không nhé!”. Tiểu Thất còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cô nhân viên kéo đến bên giường rồi ấn xuống.

Chiếc ga giường trắng bóc càng làm nổi bật nước da trắng ngần của Tiểu Thất. Vẻ mặt mơ màng, ngây ngô của anh khiến cho người khác vừa nhìn là muốn nhảy ngay lên đó nằm cạnh. Ôi trời ơi! Sao người đàn ông này có thể nằm trên giường trước bàn dân thiên hạ như thế được, còn với ánh mắt mê hoặc, cuốn hút đó nữa chứ?

Đúng là tự mình chuốc khổ! Tại sao cô lại đồng ý thu nhận thứ yêu nghiệt kia hả trời?

“Anh… anh… anh mau ra khỏi chiếc giường đó cho tôi!”. Hàn Tú bước nhanh qua đó, kéo anh ngồi dậy rồi lôi ra cửa.

Cô nhân viên tỏ ra vô cùng khó hiểu, gọi với theo: “3100 Nhân dân tệ, tặng thêm cả đệm, cô có mua không?”

“Chúng tôi sẽ xem xét sau!”. Hàn Tú xua tay rồi lại kéo đi.

“Này, cô ơi, không đi ra phía đó được đâu!”. Cô nhân viên chạy theo gọi cô nhưng Hàn Tú chẳng nghe thấy gì hết.

Hàn Tú hít một hơi thật sâu rồi lắp ba lắp bắp: “Anh… anh… anh không được tùy tiện nằm lên giường của người ta! Anh mà ngủ ra đấy thì họ sẽ bắt anh phải mua đó.”

Tiểu Thất cau mày, bình thản đáp: “Chiếc giường đó nằm không dễ chịu như giường của cô.”

“Còn phải nói, đệm ở giường tôi còn đắt hơn cả chiếc giường đó”. Hàn Tú lườm anh một cái rồi nói tiếp: “Hôm nay mà không mua được giường thì buổi tối, anh phải trải chăn nằm đất, không được phép mò lên giường của tôi đâu đấy!”

Tiểu Thất đang mải nhìn theo Hàn Tú, lúc vừa bước ra khỏi cửa, anh nghe như có tiếng vật gì đó gãy. Chính vào khoảnh khắc Hàn Tú chỉ tay cảnh cáo anh, Tiểu Thất trông thấy cột sắt ở góc phòng rung lên, tiếp đó là tiếng kêu răng rắc, cây cột đó bị gãy làm đôi, bức tường bị mất vật chống đỡ liền đỗ nhào về phía Hàn Tú.

Nghe thấy tiếng động lạ, Hàn Tú quay đầu lại nhìn.

“Cẩn thận!”. Tiểu Thất hét lên, kéo Hàn Tú về phía mình rồi nhanh chóng xoay người, đứng gọn sang một bên.

Nhưng phản xạ của anh vẫn chậm mất vài giây, chỉ nghe “rầm” một tiếng, bức tường phía sau đã đổ ập xuống lưng anh.

Tiểu Thất ôm chặt Hàn Tú trong tay rồi cả hai ngã lăn ra đất.

(3)

Hàn Tú nghe thấy rất nhiều tiếng người hò hét: “Tường thạch cao đổ xuống, đè lên hai khách hàng rồi. Người đâu mau tới đây!”

Ngước mắt lên, cô chỉ thấy một màu đen kịt, phía dưới là mặt sàn lạnh băng, sau lưng là một vòng tay ấm áp, Hàn Tú nhất thời bị đông cứng, không thể suy nghĩ được gì trong đầu. Cô chỉ biết có vật gì đó đang đè lên người Tiểu Thất, còn anh vẫn ôm chặt lấy cô, giúp cô chống đỡ tất cả trọng lượng của vật vừa đổ xuống.

Tay mò mẫm trên mặt sàn, giọng Hàn Tú run rẩy: “Tiểu Thất, anh không sao chứ?”

“Ừm”. Sau lưng cô truyền lại giọng nói quen thuộc.

“Tiểu Thất!”. Cô lo lắng kêu lên.

“Đừng cử động!”. Anh thì thầm.

“Nhấc ra mau lên!”

“Mong rằng họ không bị thương.”

Giọng nói của rất nhiều người vọng đến bên tai Hàn Tú.

Một lúc sau, cô cảm thấy trọng lượng đè lên người đã nhẹ đi khá nhiều, màn đêm đen kịt trước mắt cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Ngẩng đầu lên, Hàn Tú trông thấy có rất nhiều người đang vây quanh mình. Người quản lý siêu thị lo lắng hỏi: “Dạ thưa, hai quý khách có sao không ạ?”

Hàn Tú chưa kịp trả lời thì đã được ai đó nhẹ nhàng kéo dậy. Chính là Tiểu Thất, người đã liều mình cứu cô. Anh khẽ hỏi: “Cô không sao chú?”

Hàn Tú chống tay xuống đất rồi nhìn Tiểu Thất, bật khóc: “Tôi không sao, còn anh?”. Bức tường đè lên người họ lúc nãy không hề nhẹ.

Tiểu Thất lắc đầu. Anh nhấc cánh tay trái lên, cảm thấy chẳng có chút sức lực nào, lại sờ ra sau đầu, chỗ đó đang sưng lên một cục rất to, chạm vào thấy rất đau.

Trông thấy anh mặt mũi đầy bụi, tay trái hình như đã bị sai khớp, phía sau đầu thì sưng vù, Hàn Tú kêu toáng lên: “Các người làm ăn kiểu gì vậy? Tháo dỡ tường mà không cử ai đứng trông sao? Chỉ dùng một cái cột sắt mỏng manh như thế để chống đỡ cả bức tường sắp đổ, mấy người định làm gì hả? Định giết người à?”

Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 9 : Mãi mãi rốt cục là bao lâu
Tiểu Thất mới rời khỏi phòng thí nghiệm được khoảng mười ngày, nhưng trong thời gian đó, anh đã được hít thở một bầu không khí khác lạ, được đứng dưới ánh mặt trời ấm áp. Tuy đã dần làm quen với cuộc sống mới song anh vẫn chưa thể kìm được cảm giác căng thẳng khi phải đối mặt với những người mặc áo blouse trắng.

Mấy lần vừa nhìn thấy bác sĩ, Tiểu Thất đã muốn trốn khỏi nơi này một cách nhanh chóng, nhưng rồi anh lại ép mình phải thật bình tĩnh, tự nhủ rằng bây giờ, anh là Đường Trạch Tề, không phải là 074, không một ai ở đây biết anh đến từ đâu, chẳng ai biết anh chỉ là một quái vật không nên tồn tại trên thế gian này.

Anh là Đường Trạch Tề, Đường Trạch Tề, Đường Trạch Tề…

Tiểu Thất không ngừng tự nói với mình như thế, bất giác siết chặt bàn tay của Hàn Tú hơn trước.

Nhận thấy sự bất an của Tiểu Thất, Hàn Tú đành để mặc cho anh nắm tay mình, hoàn toàn không có ý định rút ra. Cô không rõ từ khi nào, có lẽ là từ lúc bước ra khỏi siêu thị, anh vẫn luôn nắm chặt tay cô như thế. Hai bàn tay đan vào nhau khiến cô hoàn toàn cảm nhận được nỗi sợ hãi của anh.

Sợ hãi là một cảm giác hết sức bình thường. Nhưng…

Rõ ràng là hơn mười ngày trước, những vết thương trên người anh nghiêm trọng hơn bây giờ rất nhiều, nhưng lúc đó, anh không hề có những biểu hiện này. Cứ nhìn thấy bác sĩ, à không, không chỉ bác sĩ mà cả y tá, chỉ cần thoáng thấy người mặc áo blouse trắng là ánh mắt anh lai tràn đầy sự sợ hãi và phẫn uất. Anh sợ bác sĩ đến thế sao? Ngay cả khi hai người còn bé, cô cũng chưa bao giờ nhìn thấy anh sợ hãi như vậy.

Hàn Tú nghiêng đầu nhìn anh với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Đột nhiên Tiểu Thất hét lên: “Đừng động vào tôi!” rồi đẩy tay bác sĩ ra, đứng bật dậy khỏi ghế.

Vị bác sĩ ngoại khoa tầm tuổi trung niên ấy nhìn anh vô cùng lúng túng, sau đó quay sang nhìn Hàn Tú.

“Tôi xin lỗi. Từ nhỏ, anh ấy đã sợ vào bệnh viện”. Hàn Tú nói rồi đứng dậy, thì thầm với Tiểu Thất: “Anh đừng như vậy, vết thương đang chảy máu đấy! Để cho bác sĩ kiểm tra đi! Nếu anh cảm thấy sợ hãi quá thì… tôi có thể cho anh mượn bờ vai mình trong giây lát, nếu vẫn không được, tôi sẽ cho anh cắn vào tay tôi.”

Hàn Tú đưa cánh tay ra trước mặt anh.

Sợ hãi? Đã có lúc, anh chẳng cần tính mạng này nữa thì còn sợ cái gì chứ? Nhưng tại sao cứ nhìn thấy bác sĩ là anh lại muốn chạy trốn? Đó là gì nếu không phải là sự sợ hãi?

Anh mím chặt môi, hít một hơi thật sâu rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, quay lưng lại với

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT