|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đến lúc lên xe, tôi sẽ buông ra.”
Nói xong, anh lại nắm chặt tay cô, đi về phía trước.
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật, cô muốn nói gì đó song lại thôi, ngay đến bản thân cô cũng không hiểu nổi tại sao sau khi trải qua vụ đổ tường vừa rồi, cô bỗng không hề ghét việc Đường Trạch Tề nắm tay mình chút nào.
Nể mặt anh lúc nãy đã xả thân bảo vệ mình, cô đành để mặc cho anh nắm tay kéo đi vậy, dù gì cùng chẳng mất miếng thịt nào.
(3)
Khi hai người về đến nhà, trời đã tối mịt.
Vì vết thương của Tiểu Thất khá nặng nên Hàn Tú đành nhận nhiệm vụ nấu bữa tối vừa vinh quang lại vừa gian khổ. Đương nhiên là thành quả của chặng đường gian truân ấy chỉ vẻn vẹn có hai đĩa sơm rang trứng, bởi vì cô chỉ biết nấu mỗi món này.
May mắn là Tiểu Thất vẫn còn nể mặt cô mà ăn hết sạch.
Trong lúc cô rửa bát, anh ngồi xem mục tin tức ba mươi phút yêu thích trong phòng khách.
Rửa bát xong cô đi ra và ngồi trên sô pha cùng Tiểu Thất. Lúc này, trên màn hình ti vi xuất hiện một đám đông ồn ào, náo nhiệt khiến Hàn Tú nhanh chóng bị thu hút vào đó.
“Cảnh sát thành phố đã triệt phá thành công một đường dây buôn bán người. Toà nhà lớn ở sau lưng tôi mà các bạn đang nhìn thấy chính là sào huyệt của bọn chúng, nó nằm bên trong viện điều dưỡng tư nhân ở phía Đông thành phố. Theo thông tin được cung cấp từ phía cánh sát thì trước đó, họ từng nhận được tin tình báo của một người giấu tên, sau hơn một năm điều tra, truy tìm, cuối cùng họ đã phá được án, giải cứu rất nhiều người. Tình tiết vụ án rất nghiêm trọng, hiện nay, có khoảng hai mươi sáu nạn nhân đã được cứu thoát, năm nghi phạm bị bắt. Những thông tin liên quan, chúng tôi sẽ cập nhật đến quý vị trong các bản tin tiếp theo. Đây là tin báo của nhóm phóng viên đài truyền hình thành phố.”
Hàn Tú nhìn không rời mắt khỏi những hình ảnh trên ti vi, từng gian phòng trong toà nhà đó được trang trí một cách tuyệt đẹp, như thể đó là phòng ở của tổng thống, phòng điều trị được trang bị đầy đủ các thiết bị hiện đại, còn có một bể bơi to rộng khoảng vài trăm mét vuông… Cô trợn tròn mắt, nói trong kích động: “Điên quá đi mất! Nhìn chỗ này không khác gì cõi thiên đàng giữa chốn nhân gian, tệ nhất cũng thuộc hàng khách sạn năm sao. Tôi không nghĩ là viện điều dưỡng lại có thể xa xỉ, sang trọng đến vậy! Một nơi tuyệt vời thế này sao có thể là hang ổ của bọn tội phạm nhỉ? Lũ tội phạm đó cũng thật ranh ma, ai mà ngờ được chúng lại bắt cóc người ta đến chỗ này chứ?”
Dôi mắt của Tiểu Thất không ngừng nhìn chăm chăm vào màn hình, anh lạnh lùng nói: “Cõi thiên đàng giữa chốn nhân gian sao? Hừ, những chỗ đó chẳng khác nào địa ngục cả, bọn họ không phải là tội phạm mà là những tên đao phủ.”
“Nói vậy cũng phải, những tên này đúng là mất hết lương tâm, bị bắt là đáng đời. Nếu không tử hình chúng thì cũng phải xử tù chung thân, để chúng cả đời không ngẩng mặt lên được”. Hàn Tú hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa thực sự trong câu nói của Tiểu Thất, những tưởng anh đang đề cập đến tội ác của mấy tên tội phạm này.
Tiểu Thất không nói tiếng nào, cầm chiếc điều khiển từ xa tắt ti vi đi, khuôn mặt sầm lại, ngồi ngây người trên ghế sô pha.
Nhìn thấy khuô mặt Tiểu Thất bỗng tái xanh, tưởng vết thương của anh lại bị rách ra, cô nhanh chóng bước đến xem xét.
“Tôi không sao”. Anh nói.
“Tôi thấy sắc mặt của anh không được tốt lắm.”
“Tôi thực sự không sao mà.”
“À đúng rồi, hôm nay anh ngủ ở thư phòng nhé, tôi sẽ qua trải giường cho anh. Anh sang giúp tôi một tay, chỉ cần mở hộ cửa là được rồi”. Nói xong, Hàn Tú liền đi thẳng vào phòng ngủ của mình.
Tiểu Thất siết chặt tay, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại, trước tiên phải quên hết mọi chuyện liên quan tới viện điều dưỡng đi.
Lát sau, Hàn Tú trải một chiếc chăn bông lên mặt sàn của thư phòng, lại “cống hiến” cả một chiếc gối để làm gối ôm cho anh. Ga giường và vỏ chăn đều in hình hoa hồng đỏ, xung quanh còn khâu viền đăng ten, chiếc gối thì in hoa tím vô cùng lãng mạn. Tất cả góp phần tô điểm cho thư phòng vốn ngăn nắp, sạch sẽ thêm đôi chút mềm mại, lãng mạn.
Có điều, người sắp sửa nằm ngủ ở đây lại là Tiểu Thất, một nam tử hán đại trượng phu cao trên mét tám!
Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào đống chăn, ga, gối sặc sỡ, điệu đà, hai hàng lông mày nhíu lại, đôi môi mím chặt, nghi hoặc nhìn sang Hàn Tú.
Hàn Tú vuốt vuốt tóc, lúng túng nói: “Cái này… là vì hôm nay, tôi chưa mua được giường nên anh chịu khó nằm ngủ trên sàn vậy. Ở nhà tôi chỉ có ga giường và chăn mỏng dành cho con gái, nếu anh không thích thì sáng mai, tôi ẽ đi mua cái khác. Tối nay… anh dùng tạm vậy nhé! Ở đây cũng có điều hòa, sẽ không nóng như mấy hôm trước đâu. Còn nữa, trong phòng này cũng có máy tính và sách báo, anh tùy ý mà dùng. À, nếu cần cái gì, anh cứ bảo tôi!”
“Ừm”. Tiểu Thất bình thản đáp.
Hàn Tú cúi đầu, mím chặt môi, hình như trong lòng cô có điều gì đó mâu thuẫn, một hồi lâu sau mới ngước mắt lên, nói: “Hôm nay, thực sự cảm ơn anh, nếu không có anh, e rằng bây giờ, tôi đã nằm tại bệnh viện rồi. Nhưng tôi sẽ không vì việc anh đã cứu tôi mà thay đổi cách đối xử với anh đâu. Ở đây, anh là khách trọ của tôi, ở công ty, anh là nhân viên của tôi”. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện bất ngờ khiến cô không khỏi bất an trong lòng, nhấn mạnh một chút thế này đã giúp cô cảm thấy thoải mái hơn đôi chút
“Cô không cần cảm ơn tôi, nếu không có cô, chắc tôi đã chết rồi. Mà nếu còn sống thì tôi cũng chẳng biết sẽ phải đi đâu, về đâu…”. Giọng nói trầm trầm của Tiểu Thất bộc lộ rõ sự thê lương.
Lại một lần nữa, Hàn Tú nhìn thấy trên khuôn mặt anh nỗi bi ai và bất lực, như thể nếu cô không nhiều chuyện đưa anh về nhà thì có lẽ anh đã thực sự mất mạng.
Trái tim cô bỗng đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Hàn Tú mím môi rồi bảo: “Anh nói như vậy khiến tôi không biết giấu mặt vào đâu. Anh có biết tại sao hôm đó, tôi lại đưa anh về nhà không? Phần lớn là vì nể tình cô giáo Đỗ – mẹ anh, nếu không nghĩ tới cô giáo Đỗ, có lẽ tôi đã để mặc anh nằm chết trong con ngõ đó rồi. Hơn nữa, tôi cũng không thu nhận một cách vô điều kiện. Tôi sẽ vắt kiệt sức lao động của anh không chút thương tình, bắt anh phải kiếm thật nhiều tiền cho tôi. Cho nên, anh tuyệt đối không nên nghĩ tôi là ân nhân của anh!”
“Không sao, cô thu nhận tôi vì lí do nào cũng được”. Tiểu Thất đáp.
Hàn Tú cảm thấy hơi mơ hồ: “Tôi thực sự không hiểu, tại sao anh không cho tôi liên hệ với cô giáo Đỗ hoặc các bạn thân của anh? Làm như thế, không chừng tôi có thể biết được anh đã gặp phải chuyện gì. Lẽ nào anh không muốn biết đã có chuyện gì xảy ra với mình sao?”
“Tôi không muốn biết”. Anh biết rất rõ những gì đã xảy ra trước đó. Những người mà cô nhắc đến cũng chẳng phải là người thân của anh. Trên thế giới rộng lớn này, có lẽ chỉ có một người là người nhà của anh, đó chính là giáo sư Trương. Anh nhất định sẽ tìm ra giáo sư.
“Anh…”. Hàn Tú nghẹn lời, cô không ngờ rằng anh sẽ trả lời như vậy, “Thế nhưng… anh cũng không thể ở lại nhà tôi cả đời được”. Nói cho cùng, bây giờ, giữa bọn họ chẳng có bất cứ mối liên hệ nào hết, nếu có thì chỉ là quan hệ giữa bà chủ và nhân viên mà thôi.
“Cô yên tâm, tôi sẽ không ở lại đây cả đời đâu, đến lúc cần, tôi tự khắc sẽ đi. Có điều, tôi hi vọng là trong khoảng thời gian tôi ở lại đây, cô đừng đuổi tôi đi, cũng đừng liên lạc với người nhà cũng như những người bạn trước đây của tôi. Cô muốn kiếm tiền, được thôi, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền. Cô muốn tôi làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần tôi có thể làm được, cô cứ nói, tôi sẽ làm hết”. Tiểu Thất nghĩ, cho dù anh không muốn thì sớm muộn gì cũng phải ra đi. Những người của Cổ tiên sinh sẽ không bao giờ buông tha cho kẻ chạy trốn, có lẽ bây giờ, họ vẫn chưa tìm ra anh, nhưng điều đó không có nghĩa là sau này vẫn thế. Anh không thể để Cổ tiên sinh làm hại Hàn Tú được, có lẽ qua một thời gian nữa, khi đã nghe ngóng được tin tức về giáo sư Trương, anh sẽ rời khỏi đây.
Hàn Tú cảm thấy rất kinh ngạc, giọng điệu của Tiểu Thất không giống như đang nói đùa, lại càng không phải muốn gây rối, ngược lại, cô có cảm giác anh đang coi chỗ ở của cô là một nơi trú ẩn. Hình như anh đang trốn tránh cái gì đó.
“Tiểu Thất…”. Đây là lần đầu tiên Hàn Tú gọi anh bằng cái tên này, tuy có chút không quen nhưng không hiểu sao lại thấy rất thân thiết. “Lẽ nào anh đã nhớ ra việc gì? Nếu có gì khó khăn, anh cứ nói với tôi!”. Tuy rằng trước đây, cô từng rất căm hận anh, nhưng theo tháng năm, sự căm hận ấy đã dần phai nhạt.
“Không có khó khăn nào cả”. Tiểu Thất đáp. Khó khăn duy nhất của anh chính là tìm một chỗ ẩn thân. “Cô đồng ý với tôi chứ?”
Hàn Tú mím chặt môi, im lặng một lúc rồi thở dài: “Tôi đồng ý, anh muốn ở đây đến bao giờ cũng được. Chỉ cần trước khi ra đi, anh nói với tôi một tiếng thôi.”
“Cảm ơn cô.”
Hàn Tú nhìn thật kĩ khuôn mặt anh với hi vọng có thể tìm ra biểu hiện nào đó chứng minh rằng anh đang giấu giếm điều gì. Anh của bây giờ và anh của mấy năm trước như hai con người hoàn toàn khác nhau. Cô không nhận thấy cứ điểm tương đồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




