watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3845 Lượt

nói run rẩy một lúc lâu. Dì ấy không ngừng cảm ơn anh, còn hỏi anh muốn mua rau gì. Anh liền nói mình không có tiền, vừa mới dứt lời, bà của cậu bé đã đưa cả một đống rau cho anh. Dù anh đã kiên quyết từ chối nhưng dì ấy vẫn không chịu, cuối cùng anh đành nhận một quả bí đao.

Hàn Tú nhìn sang bên cạnh, ở đó có bày một đĩa thức ăn có màu trắng, xanh, đỏ, vô cùng đẹp mắt, tất cả đều được thái chỉ. Cô bèn hỏi: “Đây là món gì?”

“Thịt sợi bảy sắc.”

“Thế còn món này? Tôi chỉ biết đây là tôm, còn đây là măng”. Cô lại chỉ vào một đĩa thức ăn khác.

“Còn có hạ quả nữa. Đây là món hạ quả xào măng và tôm tươi”. Tiểu Thất nói xong liền đưa cuốn sách dạy nấu ăn cho cô xem.

“Hạ quả? Nhà tôi có thứ này à?”. Sao cô không biết nhỉ?

“Ở trong tủ lạnh ấy”. Anh quay sang nhìn cô, nói: “Trong tủ lạnh có rất nhiều thức ăn, một số thứ đã bị hỏng nên tôi vứt đi rồi”. Trong lúc dọn dẹp tủ lạnh, Tiểu Thất đã nhận ra Hàn Tú kém cỏi trong việc bếp núc đến mức nào.

Nhận thấy ánh mắt coi thường không giấu giếm của Tiểu Thất, Hàn Tú liền biểu môi. Dù gì cô cũng đâu biết nấu nướng, tất cả những thứ linh tinh trong tủ lạnh đều do Sam Sam đem tới, có cả của bố mẹ mang theo khi ghé qua thăm cô. Ai mà biết được trong đó nhét những gì cơ chứ?

“Anh chỉ cần đọc sách hướng dẫn là nấu được các món này sao?”. Hàn Tú lắc đầu, tỏ vẻ không tin, anh có nhất thiết phải hạ thấp cô theo cách này không?

Tiểu Thất vẫn tỏ thái độ bình thản như mọi khi, đôi mắt nheo lại: “Nếu không tin thì ngay bây giờ cô có thể thử, tôi sẽ dạy cô nấu ăn?”

“Hừ! Không biết nấu nướng đâu phải là tội gì tày trời! Phụ nữ không biết nấu ăn đầy ra đó. Ngày nay, phụ nữ cũng có thể “đầu đội trời, chân đạp đất”, còn đàn ông các anh phải khắc cốt ghi tâm câu nói “giỏi việc nước, đảm việc nhà” đấy!”. Ít nhất là ở nhà cô, điều này vẫn đúng, người tề gia nội trợ là bố chứ không phải là mẹ.

“Ồ, cái này tôi biết, không những thế, đàn ông còn phải biết nói chuyện phiếm nữa.”

“Ái chà…Anh biết cả điều đó sao?”

“Điều này quan trọng lắm à?”. Khi còn ở trong phòng thí nghiệm, anh đã có lần nghe thấy mọi người bảo thế, hôm nay, khi lên mạng, anh lại vô tình đọc được, đúng là trùng hợp.

“May mà anh còn biết.”

Nấu xong, Tiểu Thất múc canh ra bát rồi bê đến bàn ăn. Hàn Tú hớn hở mang hai món canh còn lại ra rồi xới một bát cơm đầy, vui vẻ ngồi ăn. Ngày nào cũng như ngày nào, cô đều làm việc quần quật, mệt đến chết đi sống lại, về được đến nhà là chẳng còn muốn làm gì chứ đừng nói đến việc nấu nướng. Vậy nên hôm nay, khi trở về nhà, thấy cơm ngon canh ngọt đã bày biện ngay trước mặt, Hàn Tú thực sự cảm động đến rơi nước mắt

Cô phải cảm ơn vị “thánh mẫu” Sam Sam mới được. nếu không có cô bạn này thì Hàn Tú đã chẳng có được một người hữu dụng như Tiểu Thất. Đồng ý thu nhận Tiểu Thất đúng là một quyết định vô cùng sáng suốt!

“Sao cô đang ăn mà môi cứ giật giật thế?”. Tiểu Thất hiếu kỳ hỏi.

“Phù..” Cô đang cảm động vì có cơm ăn, không được sao? “Anh không thấy thức ăn rất nóng à? Thổi phù phù như vậy có thể làm thức ăn nguội đi đôi chút mà.”

“À, ra là thế! Cách hít thở khác người của cô, tôi chưa từng đọc thấy trong sách”. Thì ra là một kiểu thở ra hít vào khác với bình thường, đây đúng là lần đầu tiên anh được nhìn thấy.

Hàn Tú bất lực, không biết nói gì, đành lườm anh một cái.

Cô cắn miếng sườn thơm ngọt, niềm xúc động lại trào dâng. Lát sau, Hàn Tú nghĩ, liệu có thể đi ăn ngoài tiệm không, gọi món gì có món đó? Cô bèn rút cuốn sách dạy nấu ăn từ trên giá xuống, lật qua giở lại. Lúc nhìn thấy món đu đủ hầm ếch rừng, đôi mắt cô chợt sáng bừng lên. Sam Sam đã từng nói rằng món ăn này khiến ngực đầy đặn hơn.

Cô bất giác nhìn xuống vòng một của mình, loại B không to không nhỏ, có điều về phần ngực, làm gì có người phụ nữ nào chê nó quá lớn cơ chứ? Đây đâu phải là thi trắc nghiệm, đã chọn A thì không thể chọn B hoặc C, hay chọn D thì tuyệt đối không được đòi C nữa!

Hàn Tú xuýt xoa rồi đẩy cuốn sách về phía Tiểu Thất: “Là thế này…Tôi cảm thấy tay nghề nấu nướng của anh cũng không tệ, cho nên..liệu tôi có thể đặt món ăn không?”

Tiểu Thất ngước mắt nhìn cô rồi bình thản đáp: “Ừm.”

“Vậy thì…anh có thể nấu món này được không?”. Cô kích động chỉ vào hình ảnh của món đu đủ hầm ếch rừng. “Đu đủ và ếch rừng, sáng mai, tôi sẽ qua siêu thị mua.”

Chính vào lúc Hàn Tú hớn hở, thì ánh mắt của Tiểu Thất khẽ hạ xuống, nhìn thẳng vào ngực cô, chưa được hai giây đã quay trở lại khuôn mặt hân hoan của người đối diện, thản nhiên nói: “Món đu đủ hầm ếch rừng không giúp ngực đầy đặn hơn đâu. Nếu cô hi vọng đu đủ có thể khiến ngực cô to hơn thì chỉ vô ích, công toi thôi.”

Mặt Hàn Tú bỗng đỏ rực như cà chua, không ngờ chỉ qua món ăn mà Tiểu Thát đã nhìn thấu tâm sự của cô

Đu đủ không thể giúp ngực to hơn sao? Nhưng mọi người đều nói thế còn gì?

Bị ánh mắt anh bủa vây, cô ra sức lấp liếm: “Ai nói là tôi muốn ngực đầy đặn hơn chứ? Anh không biết món ăn này có tác dụng làm đẹp da à?”

“Trong đu đủ có chứa một loại enzyme đặc biệt, có khả năng phân giải protein và các axit béo, rất có lợi cho tiêu hóa. Cô muốn giảm kích thước ngực hoặc giảm béo thì có thể dùng thử.”

Cái gì? Ăn đu đủ không những không giúp ngực to hơn mà còn phản tác dụng, khiến ngực bé đi sao?

Quên mất chuyện mình vừa lảng tránh, Hàn Tú buột miệng hỏi: “Vậy làm thế nào mới có thể tăng kích thước vòng một?”

“Bổ sung thêm chất béo hoặc kích thích tuyến sữa.”

“Kích thích tuyến sữa là sao?”

“Cô có biết “tự sờ [1">” không?”

[1"> Trong tiếng Hán, từ này có cách phát âm trùng với từ “ù” trong trò mạt chược”

“Ù ấy hả? Chúng ta đang nói về việc tăng kích thước ngực, sao anh lại nói sang chuyện đánh mạt chược chú?”

Tiểu Thất cau mày nhăn nhó, ánh mắt lại một lần nữa hướng về ngực Hàn Tú, một giây, hai giây, ba giây…cuối cùng anh đưa hai tay ra, từ từ ấn lên ngực mình, lấy tay xoa bóp liên tục phần xung quanh, từ trái sang phải, lặp lại mấy lần rồi kết thúc động tác một cách bình thản.

Mắt chữ A mồm chữ O, Hàn Tú ngây ra nhìn Tiểu Thất “tự sờ”. Vài giây sau, cô chắn hai tay trước ngực, hét toáng lên: “Á…! Anh đúng là đồ biến thái!!!”

(3)

Tuy mắng anh là “đồ biến thái” nhưng Hàn Tú cứ chốc chốc lại lén nhìn ngực Tiểu Thất, trong đầu không ngừng nghĩ về câu nói của anh.

Thì ra đu đủ không có tác dụng làm ngực đầy đặn hơn. Trước đây, cô với Sam Sam không biết điều đó nên cứ ra sức ăn, đúng là công toi, thảo nào không thấy tác dụng gì, xoa bóp thực sự có thể khiến cho bầu ngực phát triển sao? Khi còn ở kí túc xá, lúc cùng mấy cô bạn bàn luận về mấy tiểu thuyết “sắc tình”, cô đã nghe họ nói như vậy, có điều mọi người đều nhận thấy việc “tự sờ” quá biến thái, quá kinh khủng nên đều bỏ qua cách làm đó.

Lần nào nói chuyện, anh cũng tỏ ra rất nghiêm túc, liệu tối nay, cô có nên thử xem sao không nhỉ?

Cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của Hàn Tú đang nhìn mình chằm chằm, Tiểu Thất đang và cơm thì bất giác bị nghẹn, anh ho sặc sụa rồi uống vội một ngụm canh to, mãi mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Mấy tiếng ho của Tiểu Thất đã giúp Hàn Tú lấy lại được thần trí, cô vội nói: “Ăn cơm từ từ thôi! Có ai ăn tranh với anh đâu cơ chứ?”

“Khụ, khụ..”. Người đối diện lại càng ho dữ dội hơn.

Khi ăn cơm xong cũng là lúc toàn thân Hàn Tú mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cảm giác dính dáp trên người làm cô vô cùng khó chịu. Cô ngồi nguyên ở ghế, lặng lẽ nhìn Tiểu Thất thu dọn bát đũa, khi anh quay người lại, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt tuấn tú khiến cô thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Trong lòng Hàn Tú lại trào dâng cảm giác tội lỗi.

Từ khi biết Tiểu Thất có thể nấu nướng, cô rất ít khi vào bếp, ăn xong thường nằm dài ra sô pha, bật ti vi, xem phim truyền hình, giao phó hoàn toàn việc rửa bát cho anh. Hầu như lúc nào cô cũng thấy đôi tay thon dài của anh đang cẩn thận rửa từng chiếc bát trong phòng bếp. Càng nghĩ, Hàn Tú càng cảm thấy mình thật giống một chủ nô tàn ác trong xã hội cũ

Mím chặt môi, cô nhanh chóng đi vào bếp, nhân lúc anh không đế ý, Hàn Tú giành lấy chỗ bát đũa trên tay anh: “Chuyện này…tối nay để tôi rửa bát cho! Người anh ướt đẫm mồ hôi rồi, anh đi tắm đi!”

Tiểu Thất ngây người nhìn cô, rất nhanh sau đó, anh lấy lại hồn phách rồi bảo: “Không phải chính cô nói đàn ông bây giờ phải “giỏi việc nước, đảm việc nhà” sao? Cô tắm trước đi!”. Vừa nói dứt câu, anh liền lấy lại số bát đũa.

“Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ mà!”. Thỉnh thoảng, cô cũng muốn làm gì đó để giảm nhẹ đôi chút cảm giác tội lỗi trong lòng mình. “Đã nói là để đấy tôi rửa cho, sao anh lắm chuyện vậy hả?”. Hàn Tú chu miệng, vừa giành lấy bát đũa vừa đẩy anh sang một bên.

Bát đĩa dính đầu dầu mỡ, cô lại không chú ý nên bị trượt tay, làm cả chồng bát rơi xuống sàn rồi vỡ loảng xoảng.

“Đúng là tự mình tạo nghiệt. Đổ vỡ là bình an, đổ vỡ là bình an”. Hàn Tú lẩm bẩm. Chẳng mấy khi cô tự nguyện rửa bát, ai

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT