watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3838 Lượt

dè lại đánh vỡ tung tóe hết cả.

Cô ngồi sụp xuống, đưa tay nhặt những mảnh sứ vỡ trên sàn.

“Cẩn thận đấy!”. Tiểu Thất kêu lên nhưng đã chậm một bước.

“Ây da…”. Cô rên lên một tiếng rồi rụt vội tay về.

Bị mảnh vỡ cứa vào, ngón tay của Hàn Tú lập tức tuôn ra một dòng máu đỏ, khiến cô vô cùng đau đớn. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì Tiểu Thất đã nhẹ nhàng nâng ngón tay ấy lên, kéo về phía mình.

Cô trợn tròn mắt, hoảng hốt nhìn Tiểu Thất đang đưa ngón tay của cô lên miệng, lắp bắp: “Anh…anh..anh…Sao anh có thể dùng miệng để cầm máu cho tôi chứ?”. Hàn Tú vừa dứt lời, hai má cô đã ửng hồng.

Tiểu Thất bình thản nhìn cô và nói: “Cô đã nghĩ quá nhiều rồi đấy!” rồi kéo cô

vào thư phòng.

Mặt Hàn Tú lúc này còn đỏ hơn trước, xem ra trí tưởng tượng của cô đã bay quá cao và quá xa.

Tiểu Thất lấy thuốc tiệt trùng và bông băng mà Hàn Tú đã mua lần trước để xử lý vết thương giúp cô. Hàn Tú không nói gì, lặng lẽ nhìn anh thao tác. Anh cúi đầu xuống, đôi mày cau lại, tập trung mọi sự chú ý lên ngón tay bị đứt. Vẻ mặt nghiêm túc và sự cẩn thận, tỉ mỉ của Tiểu Thất khi băng bó vết thương làm Hàn Tú hốt hoảng không yên. Chàng trai đang ngồi đối diện cô lúc này có phải là Đường Trạch Tề – người đã cùng cô lớn lên từ nhỏ hay không? Cô gần như không tìm thấy ở anh bất cứ sự quen thuộc nào. Hàn Tú có cảm giác trái tim mình đang đập loạn lên không ngừng, cổ họng dường như bị thứ gì đó làm cho tắc nghẹn. Cô muốn nói nhưng không thể thốt nên lời.

Hàn Tú nhìn chằm chằm vào vết thương đã được băng bó cẩn thận, mãi mới lắp bắp hỏi: “Khi ở Mỹ…có phải anh đã học ngành y đúng không?”. Anh có vẻ hiểu biết rất nhiều về lĩnh vực này.

Tiểu Thất không trả lời cô, vì thân phận hiên nay của anh là Đường Trạch Tề – một Đường Trạch Tề đã bị tổn thương não bộ nên không còn nhớ những chuyện trước kia.

Anh biết nước Mỹ ở bên kia đại dương, nhưng anh chưa từng tới đó. Hai mươi lăm năm nay, anh đều sống trong phòng thí nghiệm tàn khốc đó. Học ngành y sao, anh chưa từng học qua, nhưng thứ mà anh thích đọc nhất chính là sách y dược. Tuy phải sống biệt lập, không được tiếp xúc với thế giới bên ngoài song anh vẫn biết về nó. Từ khi có ý thức Tiểu Thất đã thấy giáo sư Trương luôn ở bên cạnh anh. Giáo sư chẳng khác nào bố đẻ của anh, ông đã dạy anh rất nhiều, rất nhiều thứ. Nhờ có giáo sư Trương chỉ bảo mà anh được Cổ tiên sinh và mấy người trong khu thực nghiệm đối xử theo một cách hoàn toàn khác so với những sản phẩm thí nghiệm còn lại, ngoài việc không thể ra ngoài thì anh tương đối tự do.

Bây giờ, Tiểu Thất đã thoát khỏi nơi đó rồi, thế giới của anh không còn như trước kia nữa…

Ngước mắt lên, Hàn Tú liền bắt gặp đôi mắt đen láy của anh, khoảnh khắc ấy, trái tim cô bỗng nhiên loạn nhịp.

Cô giơ ngón tay đã được băng bó đâu vào đấy lên, nói năng có phần loạn xạ: “Cảm ơn anh nhiều. Vì anh đã giúp tôi băng bó ngón tay nên..anh có thể đề nghị tôi làm một việc.”

“Để..để tôi giúp anh xử lý vết thương nhé!”. Vừa nói dứt lời, Hàn Tú cảm thấy mình thật ngốc nghếch, ngay đến kiến thức y học cơ bản nhất, cô còn chẳng biết, thế mà..Nhưng ánh mắt anh lúc này là có ý gì vậy? Đúng là cô không biết băng bó vết thương, nhưng chuyện bôi thuốc thì sao lại không được cơ chứ.

Hàn Tú ngượng nghịu nói: “Vết thương sau lưng anh là do bị kính đâm vào, nặng hơn

vết thương này của tôi nhiều, cho nên phải bôi thuốc gì đó đúng không?”

Trước đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc của người dối diện, đầu cô càng lúc càng cúi thấp hơn.

Khi cô ngẩng đầu lên nhìn, trong thư phòng đã chẳng còn ai ngoài cô cả. Chết tiệt, tên đáng ghét đó toàn đi lại lặng lẽ đến mức không gây ra bất cứ tiếng động nào, thích đi là đi, chẳng thèm báo trước lấy một tiếng, để mặc cô ngồi một mình trong này như một con ngốc. Hàn Tú xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu nữa.

Vừa bước ra khỏi thư phòng, cô đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm. Hàn Tú bỉu môi, đúng là uổng công cô đã tỏ vẻ thành khẩn khi ngỏ ý muốn bôi thuốc cho anh, kết quả thì hay rồi, Tiểu Thất không nói tiếng nào, chạy vào đi tắm trước. Cô lè lưỡi làm mặt xấu rồi đi sang phòng khách.

Hàn Tú nằm trên sô pha xem chương trình giải trí, mới được mười phút, cô đã cảm thấy không mấy hứng thú. Đúng lúc cô đang chuẩn bị đi vào phòng ngủ để lên mạng thì cửa buồng tắm bật mở. Mái tóc ướt đẫm, phía trên cởi trần, mặc chiếc quần đùi bãi biễn mà cô mua cho lần trước, Tiểu Thất bước ra.

Hàn Tú kinh ngạc tới mức há hốc miệng, ngây người nhìn anh.

Dù đã từng trông thấy cơ thể thương tích chằng chịt hay những vết thương đang lên da non của anh, nhưng cho đến tận bây giờ, khi một lần nữa bắt gặp anh trong bộ dạng này, ánh mắt của cô vẫn không khỏi bị thu hút bởi thân hình tuyệt đẹp đó.

Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn trắng nhỏ trên lối đi vào phòng tắm đang bao phủ lên cơ thể anh. Vào giây phút ấy, dường như những vết sẹo mờ mờ trên trên người Tiểu Thất đã biến đi hết, không để lại một vết tích nào. Đứng ở nơi tranh tối tranh sáng, dáng hình anh lúc này khiến người khác có cảm giác mơ hồ, thiếu tính chân thực.

Khi Tiểu Thất từ từ tiến về phía cô, ánh mắt của Hàn Tú bất giác di chuyển theo bước chân anh. Mãi tới khi anh đã đứng trước mặt, khẽ gọi cô một tiếng, cô mới lấy lại được hồn phách.

Thẹn thùng quay đầu về phía khác, Hàn Tú mím chặt môi, nói: “Anh lại muốn giở trò đồi bại hả? Anh quên mất qui định khi ở đây rồi phải không? Điều đầu tiên là cấm ăn mặc thiếu vải, giở trò lưu manh.”

“Không phải cô nói sẽ bôi thuốc giúp tôi sao?”

Phải rồi! Mặc áo thì làm sao mà bôi thuốc được chứ? Một lời giải thích hết sức hợp tình hợp lý, được nói bằng một ngữ điệu vô cùng bình thản mà lại khiến cô cảm thấy lỗ tai mình như bị ai đó chọc thẳng vào!

Hàn Tú không nói nên lời. Đúng là “đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”! Nghe cô bảo sẽ bôi thuốc cho, con người đơn giản đó liền không nói năng gì, chạy ngay đi tắm. Xem ra Hàn Tú đã bị hạ gục triệt để bởi lối tư duy thẳng băng của anh mất rồi!

Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 11 : Nụ hôn đầu vụng về
Từ sau sự kiện “quả bí đao miễn phí”, Hàn Tú tự thấy mình quá thiếu lương thiện nên hàng ngày, cô đều đưa cho Tiểu Thất một khoản tiền để đi chợ, mua thức ăn. Được mấy hôm, nhận thấy chuyện đưa tiền nhỏ giọt từng ngày thật phiền phức, Hàn Tú để luôn mấy trăm đồng ở nhà cho anh dùng những lúc cần thiết. Thế nhưng số tiền đó gần như mọc rễ tại chỗ, nằm im bất động, chẳng hao hụt gì. Khi cô thắc mắc thì Tiểu Thất trả lời rằng anh vẫn chưa tiêu hết. Hàn Tú không mấy tin, nghi hoặc nhìn anh một hồi lâu rồi lại ngại, không hỏi gì nữa. Cuối cũng chỗ tiền mấy trăm đồng kia cũng thiếu đi một tờ, lúc đó cô mới thấy an tâm hơn.

Giống như mọi ngày, cuộc sống cứ trôi qua một cách bình lặng.

Bây giờ, Hàn Tú không còn “giăng hàng rào bằng dây thép gai” để đề phòng Tiểu Thất nữa, mọi việc giữa họ đều đã xuôi chèo mát mái rồi. Mối quan hệ hiện tại giữa anh và cô có thể hình dung theo ca từ của bài hát Không làm được người tình thì trở thành bạn bè.

Tiểu Thất là một người cực kỳ yên lặng, khi anh xem ti vi ngoài phòng khách, cô chỉ nghe thấy tiếng ti vi mà thôi, rất khó để cảm nhận được sự tồn tại của anh. Mấy lần, tưởng Tiểu Thất quên tắt ti vi, cô đang định bước lại gần thì nhận ra anh đang nằm trên sô pha, chăm chú theo dõi. Vừa nhìn lên màn hình, Hàn Tú bỗng giật giật khóe miệng, cô những tưởng tiêu chuẩn xem ti vi của anh đã được nâng lên một tầm cao mới, ai dè càng ngày, nó càng sa sút. Không biết từ lúc nào, anh lại chuyển sang thích mấy bộ phim Hàn sướt mướt. Cho dù đó là phim điện ảnh hay phim truyền hình, chỉ cần là của Hàn Quốc, anh sẽ không bỏ sót một tập nào. Ngay cả chồng đĩa DVD phim cô mua ở ven đường cũng bị anh lấy ra, bật lên, xem bằng hết mới chịu thôi. Sở thích của anh đúng là khiến người khác khó lòng hiểu nổi.

Nếu thấy diễn viên nam chính là người mà mình ái mộ, Hàn Tú sẽ lập tức ngồi xuống sô pha, theo dõi bộ phim cùng anh. Có điều, cô là người khá nhạy cảm, khi phải chứng kiến một mối tình đẹp nhưng bi thương, cô luôn chẳng kiềm chế được mà rơi lệ. Mỗi lần như vậy, Tiểu Thất lại nhìn cô bằng ánh mắt kinh nhạc, khó hiểu.

Xem phim truyền hình mà rơi nước mắt thì kì lạ lắm sao? Cô nhạy cảm hơn người đấy, không được à? Một người phụ nữ luôn khao khát tình yêu nhưng lại phải kìm nén trong thời gian dài thì rất dễ xúc động trước những tình cảm lãng mạn trong phim, đó là điều đương nhiên mà!

Bị anh nhìn như thế quá nhiều lần nên Hàn Tú cực kỳ phẫn uất, cô bèn cầm chiếc điều khiển, chỉnh ngay sang kênh khác, vô tình chuyển tới chương trình xem mặt trên truyền hình đang cực kỳ ăn khách hiện nay. Tiểu Thất nhìn cô bằng ánh mắt coi thường rồi không nói lời nào, lặng lẽ đứng lên, đi vào thư phòng.

Một lúc sau, anh đưa một chiếc bát tới trước mặt cô, tỏ ý đã đến giờ bôi thuốc.

Bôi thuốc cho anh đã trở thành nhiệm vụ hàng ngày của Hàn Tú. Lúc đầu, cô còn lúng túng, đỏ mặt khi nhìn thấy anh cởi trần, nhưng dần dần, càng ngày cô càng thích làm việc này, thực

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT