|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
chất là thừa nước đục thả câu, mượn có bôi thuốc để được thỏa thích dùng tay “làm loạn” trên tấm lưng săn chắc, cân đối của anh.
Khổng Tử nói chẳng sai: “thực sắc tính dã” [1">!!!
[1"> Nghĩa là: Phàm là cuộc đời con người thì không thể thoát khỏi hai chuyện ăn uống và nam nữ.
Vết thương mới của anh lành miệng rất nhanh, chỉ trong có vài ngày, nó đã mọc lên lớp da non màu trắng hồng. Tất cả các vết thương trước đó đều đã biến mất, không để lại sẹo. Trong khi Hàn Tú đang cực kỳ kinh ngạc trước khả năng tự hồi phục thần tốc của Tiểu Thất thì anh lại nói với cô rằng bí mật nằm ở thứ thuốc cô bôi cho anh hàng ngày. Điều khiến cô sửng sốt hơn cả là thứ thuốc đó được chính Tiểu Thát điều chế ra từ các loại dược liệu mà anh nhờ cô mua về.
Loại thuốc cao màu đen này có mùi cực kỳ khó chịu, mỗi lần bôi thuốc lên vai anh, Hàn Tú đều phải nhịn thở, sau đó tất tưởi chạy vào nhà vệ sinh rồi nôn ọe một hồi.
Tối nay cũng không ngoại lệ, “tiết mục” đó lại được biểu diễn. Bôi thuốc cho Tiểu Thất xong, cô chạy ngay vào nhà vệ sinh, một tay giữ cái giật nước bồn cầu, một tay ôm cổ, nôn một lúc lâu mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Khi quay người lại, Hàn Tú thấy anh đã đứng ở cửa từ bao giờ, lặng lẽ xem cô có sao không.
Hàn Tú không nhịn được liền nói: “Xin anh đấy, khi điều chế thứ thuốc cao này, anh có thể cải tiến kĩ thuật được không? Không cần hương thơm nức mũi nhưng ít nhất cũng phải không còn mùi hôi nữa.”
Anh có vẻ không đồng tình, điềm đạm trả lời: “Nếu cô có thể chịu được mùi hôi của nó, ngày nào cũng chăm chỉ đắp lên mặt thì cô sẽ sở hữu làn da vừa mềm mại như em bé vừa trắng trẻo, mịn màng như hoa đấy!”
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật. Xem ra dạo này, Tiểu Thất đã xem quá nhiều quảng cáo mĩ phẩm trên ti vi rồi!
Loại thuốc cao này thức sự khiến người ta hồn bay phách lạc. Từ màu sắc cho đến mùi vị, nhìn nó chẳng khác nào nước bẩn ngoài cống rảnh. Mặt nạ bùn gì đó tuy hơi đen một chút nhưng ít nhất mùi hương của nó còn khiến người ta chịu đựng được. Nếu thuốc của Tiểu Thất có thể khiến làn da của con người trong vòng một tháng trở nên mịn màng, mềm mại thì tất cả các loại mĩ phẩm cao cấp bày bán trong các cửa hàng, siêu thị chẳng phải đều đáng bị quăng xuống biển hoặc thiêu hủy hết hay sao?
Hàn Tú phủi phủi tay, bĩu môi nói: “Tôi thà chết chứ quyết không bôi thứ thuốc này lên mặt. Hôi chết đi được, giống y như trát phân vậy, buồn nôn…”
Cô còn chưa nói hết câu thì một bóng đen đã tiến sát đến. Lập tức Hàn Tú cảm thấy dính dính, mát mát trên mặt, rồi một mùi hôi thối ngất trời xông thẳng vào mũi một cách không thương tiếc, dù nó đã giày vò cô lúc nãy.
Là anh, tên ác ma đã bôi chỗ thuốc cao này lên má cô!
Cô hét toáng lên rồi phi tới chỗ bồn rửa mặt, mở vòi nước, không ngừng vã nước lạnh vào mặt mình. Đến khi thứ mùi ghê tởm ấy dần mất đi, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn anh qua tấm gương trong phòng tắm bằng ánh mắt đầy phẩn uất, đột nhiên muốn tẩn cho kẻ đáng ghét đó một trận.
Tiểu Thất vẫn dựa lưng vào cạnh cửa, chẳng nói gì, nhưng khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đã không còn giữ vẻ lạnh như băng hàng ngày nữa mà khóe miệng anh dần nhếch lên, nở một nụ cười dịu dàng, đẹp mê hồn.
Đang tức điên lên, Hàn Tú bỗng ngây ra nhìn chằm chằm vào hình ảnh đang phản chiếu trong gương. Ngỡ rằng mọi thứ chỉ là ảo ảnh, cô bất giác quay người lại nhìn anh, nhưng nụ cười quyến rũ kia đã biến mất, thay vào đó là đôi môi mím chặt như mọi ngày. Khoảng khắc ấy, ánh mắt cô chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm, rực lửa, đẹp như sao buổi sớm. Hàn Tú chưa bao giờ nhìn thấy người có cặp mắt đẹp hút hồn đến vậy.
Hai má cô đỏ ửng lên, để phá vỡ cục diện khó xử lúc này, cô đành nói: “Tôi cứ tưởng não anh bị tổn thương nặng đến mức quên luôn cả việc cười đấy!”. Phải thừa nhận rằng khi cười, Đường Trạch Tề thực sự rất đẹp trai, đặc biệt là vào khoảng khắc lúc nãy, nụ cười dịu dàng đó đã khiến cô chẳng thể kiềm chế nổi mà rung động con tim.
Anh nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm, bình thản nói: “Mắt cô hoa rồi thì phải”. Kể từ giây phút được sinh ra trên cõi đời này, với anh, “cười” đã trở thành một từ xa xỉ.
Cô đã hoa mắt sao? HÌnh như đây là lần đầu tiên cô trông thấy anh cười kể từ khi nhặt anh về từ bãi rác. Hầu như lúc nào, Hàn Tú cũng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh mà thôi.
“Hừ! Muốn cười thì cứ cười, cần gì phải ra vẻ lạnh lùng chứ? Không phải trước đây, việc anh thích nhất là lẳng lơ, cười cợt với đám con gái hay sao?”. Anh ta biết cách giả bộ thật đấy!
Tiểu Thất mím chặt môi, không nói lời nào, từ từ đi đến gần Hàn Tú, đưa tay ra không chút do dự, vuốt nhẹ từ má xuống môi, rồi cằm, nhẹ nhàng từng tí, từng tí một gạt đi những giọt nước còn đọng lại trên mặt cô.
Cử chỉ của anh vừa ân cần lại vừa dịu dàng.
Khoảng khắc ấy, dường như Hàn Tú không nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng đập thình thịch của trái rim mình, ngỡ như cơ thể cô vừa bị một vật lạ xâm nhập, làm loạn trong trái tim vậy!
Hàn Tú bất giác lùi về phía sau, người cứ đờ lại, ép sát vào bồn rửa mặt. Cô nhìn sâu vào đôi mắt đen của anh, run run nói: “Anh định giở trò lưu manh hả? Lần này tôi bỏ qua, nhưng anh không được phép có bất cứ lần nào nữa đâu!”
Cảm giác ấm áp, mềm mại ở các đầu ngón tay của Tiểu Thất bỗng biến mất, đôi tay anh sững lại giữa không trung. Một lúc sau, anh mới choàng tỉnh, ý thức được bản thân vừa làm điều gì, anh liền ngại ngùng thu tay lại.
Không gian chật hẹp đó thật dễ khiến người ta cảm thấy ngượng ngùng. Hàn Tú muốn thoát khỏi nơi này nhưng thân hình cao lớn của Tiểu Thất đã chặn mất lối ra, cô định lách qua không ngờ lại chạm phải người anh.
Tiểu Thất bất giác đặt tay lên vai Hàn Tú. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp vải của bộ đồ ngủ, thấm lên da thịt khiến cô lập tức cảm thấy choáng váng. Hàn Tú ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sáng như sao của anh. Tiểu Thất đột nhiên cúi xuống, đôi môi anh đặt lên đôi môi cô, dịu dàng và nóng ấm. bàn tay đặt lên vai cô bỗng nhiên nắm chặt hơn.
Hành động đột ngột, bất ngờ này của anh trong phút chốc đã làm đầu óc Hàn Tú trở nên hoàn toàn trống rỗng.
Từ ngày trở về, lúc nào anh cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng băng giá, tỏ rõ thái độ “người lạ cấm lại gần”, trừ lúc cô bôi thuốc cho anh, còn lại bao giờ Tiểu Thất cũng tự giữ khoảng cách, quân tử, đĩnh đạc từ lời nói cho đến hành động. ngay cả khi hai người nằm chung một giường, anh cũng chỉ ngủ mà thôi. Cho nên, từ lúc gặp lại đến giờ, cảm thấy anh hoàn toàn vô hại nên Hàn Tú chưa bao giờ nghĩ là anh sẽ có hành động đó.
Cô trợn mắt lên, cố gắng đẩy anh ra xa nhưng chỉ hoài công vô ích, sức của phụ nữ sao có thể chiến thắng sức của đàn ông! Hàn Tú muốn mắng cho anh một trận, nhưng đôi môi vẫn bị anh chiếm giữ. Cô giãy giụa một hồi lâu, cuối cùng đành bỏ cuộc, nhắm nghiền mắt lại, hai tay giữ lấy cổ áo của anh, lưng dựa vào bồn rửa mặt, để anh mặc sức làm càn.
Nụ hôn của Tiểu Thất chẳng hề giống như cao thủ tình trường khi lâm trận gì cả mà vụng về như một đứa trẻ con.
Lần đầu tiên hai người hôn nhau là khi họ học đại học năm thứ nhất, cô cũng đáp lại nụ hôn của Đường Trạch Tề y như vậy, anh trêu cô rằng đã bị hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn không thành chính quả, chỉ có kẻ ngốc lần đầu hôn mới hành động vụng về như cô thôi.
Cảm giác đau nhói ở môi khiến cô tỉnh táo trở lại, lập tức lấy hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra khỏi người mình.
(2)
Hàn Tú thở gấp, một tay chống lên bồn rửa mặt, tay kia sờ lên môi. Cô phẫn nộ nhìn anh, hét lớn: “Anh là đồ lưu manh!”
Ánh mắt của Tiểu Thất lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó, đôi mắt vừa đen láy vừa sâu thăm thẳm ấy đã phục hồi trạng thái bình thản thường ngày: “Xin lỗi vì đã làm cô đau.”
Bị thất lễ là chuyện khiến người ta khó lòng bỏ qua được, vậy mà anh còn nói rằng: “Xin lỗi vì đã làm cô đau”, có lẽ chỉ còn thiếu nước thốt lên câu: “Lần sau, tôi sẽ không thế nữa” thôi. Nghĩ vậy, Hàn Tú vừa thẹn vừa giận. Cô mím chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh và quát: “Anh tránh ra!”
Lần này, Tiểu Thất không đứng chắn đường nữa mà nhanh chóng né sang một bên, nhường lối đi cho cô.
Nhìn theo bóng người nhỏ bé chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt, Tiểu Thất cứ đứng ngây ra đó. Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nhếch khóe miệng lên, trong đầu nghĩ đến một câu thơ vô cùng thích hợp với Hàn Tú lúc này: “Tĩnh tựa gái tơ, động như thỏ nhảy”.
Hương thơm dịu nhẹ, ngọt ngào của Hàn Tú vẫn đang lưu lại trên đôi môi và lồng ngực anh. Anh thực sự thích mùi hương này, nó cho anh cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng, yên bình. Ở bên cô, mọi chiếc gai mà anh chìa ra để phòng vệ đều không còn nữa.
Anh thực sự không cố ý ăn hiếp Hàn Tú, chỉ là khi lau đi những giọt nước đọng trên mặt cô, nhìn thấy nét dịu dàng thuần khiết tỏa ra từ cô, cảm nhận được sự mềm mại trên từng ngón tay, dường như bên tai anh có một giọng nói không ngừng thôi thúc: “Hôn cô ấy đi!”. Anh biết mình không nên làm vậy, nhưng vẫn không thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




