|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
“Khi nào có thời gian, phải quét dọn căn phòng này cho thật sạch sẽ mới được”.
Đột nhiên, thân người anh ép sát xuống, đầu anh chạm lên mái tóc cô, ra sức hít hà mùi hương nhè nhẹ trên người cô, cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo, ôm chặt cô vào lòng.
Cô ngây người, không biết phải phản ứng thế nào, nghe thấy rõ nhịp tim đập mạnh truyền ra từ lồng ngực của anh và cả tiếng đập thình thịch của trái tim mình. Nhịp đập trái tim của hai người cũng như sự tiếp xúc gần đến thế này khiến cô cảm nhận được niềm hạnh phúc mà trước giờ chưa từng có. Cô bất giác vòng tay qua eo, khẽ ôm lấy anh.
Cảm nhận được sự đáp trả của cô, thân người anh khẽ run lên vì sung sướng. Anh vùi mặt vào cổ cô. Bị chỗ râu mới mọc trên cằm anh châm vào da, Hàn Tú kêu khe khẽ. Anh bật cười, nghịch ngợm chà chiếc cằm lún phún râu của mình lên cổ cô lần nữa.
Hàn Tú giãy giụa: “Dậy ngay thôi, không anh chết với tôi đấy!”. Cô vừa dứt lời, bỗng cảm nhận được bụng dưới đang bị một vật cứng chọc vào. Bây giờ không còn là thời phong kiến cổ hủ xưa kia nữa, chuyện nam nữ gì đó ai cũng biết sơ sơ đôi chút. Khi nhận ra đó là cái gì, người cô cứng đờ lại, không dám ngọ nguậy, mặt càng lúc càng nóng bừng.
Buổi sáng là lúc người đàn ông dễ hứng khởi nhất nên vào giây phút này, tuyệt đối không được kích thích họ.
Anh ngẩng mặt lên, ánh mắt đen huyền sâu thẳm khó đoán.
Căn phòng quá tĩnh lặng khiến cả hai người đều không dám thở mạnh, cô và anh nhìn nhau đắm đuối nhưng lại căng thẳng đến mức chẳng biết phải làm gì nữa. Nhiệt độ ấm nóng ở lòng bàn tay khiến Hàn Tú cảm nhận được một cách rõ ràng những thớ thịt chắc nịch của anh. Đột nhiên nhận ra hai tay của mình đang đặt trên hông anh, cô đỏ bừng mặt, nhanh chóng thu tay lại. Cô hít một hơi thật sâu, lắp ba lắp bắp: “Em… em… em… phải đi đánh răng đây.”
Hàn Tú vừa dứt lời, hơi thở ấm nóng quen thuộc đã phủ lên đôi môi hồng thắm đang khẽ run của cô.
“Ừm…”. Cô chẳng thể nào chống đỡ được, tiếng ú ớ mang chút say đắm và phản kháng nhẹ nhàng. Nụ hôn của anh càng thêm mãnh liệt, dường như muốn nuốt trọn cả tâm hồn cô.
Cách nhau lớp vải mỏng manh, hai con người dần hòa nhịp, thống nhất thành một thể. Không biết chiếc váy ngủ đã bị lật lên từ lúc nào, cảm giác ấm nóng trên da thịt khiến cô run rẩy.
Đường cong mĩ miều, gợi cảm của Hàn Tú làm anh càng thêm phấn chấn, thân thể cương lên. Dục vọng nguyên thủy trong anh đang không ngừng vẫy gọi, reo hò nơi huyết mạch. Anh vùi mặt vào chiếc cổ ngọc ngà của cô, mím môi, nhắm chặt mắt, hai tay ôm lấy eo và lưng của cô, áp cơ thể thanh mảnh của cô vào sát người mình với hi vọng làm như vậy có thể giảm bớt được nỗi khó chịu ở phần thân dưới.
Nhủ thầm trong đầu rằng: “Mình nên dừng lại thôi, không thể tiếp tục tình trạng này được nữa!” nhưng anh càng cố gắng kiềm chế thì lại càng phấn khích.
Bị anh ôm chặt quá, cơ thể cô gần như tê dại, song các dây thần kinh đều căng ra, mọi tế bào như muốn bùng nổ. Cảm giác lâng lâng lạ lẫm này khiến cô vừa thích vừa sợ, khẽ run lên, hoàn toàn không biết rằng chính âm thanh này đã thách thức giới hạn chịu đựng của anh.
Trong mơ màng, say đắm, cô cảm thấy chiếc váy ngủ của mình đã bị cởi ra một cách dịu dàng.
“Hàn Tú…”. Kề môi sát bên môi cô, anh thì thầm.
“Ừm…”. Cảm giác bay bổng trên mây khiến cô không thể tin rằng giọng nói này lại thốt ra từ miệng mình. Nỗ lực tột độ để tỉnh táo hơn, cô lắp bắp: “Em… em… em muốn đi đánh răng.”
“Hàn Tú…”. Anh mong chờ cô sẽ từ chối và kéo anh ra khỏi dục vọng đang không ngừng thiêu đốt cơ thể, nhưng từ tận đáy lòng, anh lại thì thầm: “Hàn Tú, xin đừng từ chối, đừng từ chối anh!”
“Hử?”
“Hàn Tú…”
“Ừm…”
“Hàn Tú…”
Đôi môi anh cuồng dại chiếm lĩnh môi cô, không ngừng gọi tên cô. Như bị một liều thuốc độc xâm nhập vào trí não và cơ thể, cô mơ màng gọi: “Tiểu Thất…”
“Ừm…”. Giọng nói của anh run run.
Toàn thân nóng rực và cứng đờ, cô biết rằng ngọn lửa dục vọng một khi đã được châm lên thì sẽ chẳng thể bị dập tắt. Cô không thể né tránh hay giãy giụa mà nghe theo lời trái tim mách bảo, đón nhận anh không chút do dự. Vào khoảnh khắc họ hòa nhập, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ cảm thấy một nỗi đau đớn như xé nát cơ thể. Mười ngón tay bấm sâu lên lưng anh, cô mặc cho những giọt lệ tuôn rơi.
Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ xinh của Hàn Tú đang nhăn nhó vì đau, cảm giác day dứt xâm chiếm trái tim anh. Tiểu Thất dịu dàng hôn lên những giọt nước mắt ấy rồi lại hôn lên môi cô. Nhưng anh chẳng thể bắt tình yêu mãnh liệt trong anh dừng lại được, hết lần này đến lần khác thâm nhập vào cơ thể cô.
Sau sự cuồng dại như vũ bão, họ lặng lẽ nằm ôm nhau, cùng cảm nhận nhiệt độ cơ thể của người bên cạnh và nhịp độ của hai trái tim.
Ngay lúc ấy, tiếng chuông đồng hồ báo thức bất chợt vang lên.
Hai người bỗng trở nên ngượng ngùng. Đáng lẽ buổi sáng hôm nay phải yên bình như bao ngày khác, vậy mà cuối cùng lại thành ra thế này, họ không thể ngờ rằng mọi chuyện sẽ diễn biến như vậy.
Rõ ràng là mới đây, cô còn trốn tránh anh, còn không dám thừa nhận những cảm xúc chân thực của mình, thế mà bây giờ, hai người lại có một bước “đại nhảy vọt”, phát triển đến mức độ mà cô chưa từng nghĩ tới. Cô thẹn thùng, cô thoát khỏi vòng tay của anh: “Em phải đi đánh răng đây.”
Nghe thấy tiếng cười nhẹ của Tiểu Thất, cô biết anh đang rất vui. Cô xấu hổ, khẽ vỗ lên ngực anh: “Không được cười!”
Anh dịu dàng ấn cô nằm xuống, chạm môi lên đôi môi đỏ thắm của cô rồi nhỏm dậy, bế cô vào phòng tắm.
Mãi cho tới khi dòng nước ấm áp chảy lên người, Hàn Tú mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Đúng là mất hết cả thể diện! Lần đầu tiên mà đã tiến đến mức này, cô thực sự vẫn chưa quen được, chỉ biết lấy tay che mặt, không ngừng giục anh tắm nhanh lên rồi đi ra.
Tiểu Thất biết Hàn Tú đang xấu hổ nhưng muốn trêu cô nên dù đã tắm xong, anh không những không rời khỏi đó mà còn kéo tay cô ra rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô, xong xuôi tất cả mới hài lòng đi ra. Lại vùi khuôn mặt đang đỏ ửng vào bàn tay, nhìn qua kẽ ngón tay thấy thân hình săn chắc cường tráng của anh bước ra khỏi phòng tắm. Hàn Tú mới thở phào nhẹ nhõm. Đặt tay lên ngực trái, cô cảm thấy trái tim mình đang đập thình thịch liên hồi.
Khi ở bên anh, cô tưởng như mình đang được uống trọn một hũ mật ong vậy.
Hàn Tú lại đưa tay ôm mặt, khẽ lắc đầu. Đúng là một buổi sáng “gần chết”!
Tắm xong, thò đầu ra ngoài thám thính, thấy Tiểu Thất đang bận rộn trong phòng bếp, cô mới chịu bước ra.
“Tôi qua, anh đã nấu cháo an thần cho em”. Anh đặt bát cháo lên tay cô, cười tít mắt: “Ngủ một giấc dài, em thấy thế nào?”
Hừ! Nụ cười đầy tà ý đó rõ ràng là đang ỡm ờ hỏi: vừa mới sáng ra đã “vận động” một trận oanh oanh liệt liệt như thế, có phải tâm trạng đã ổn hơn rất nhiều rồi không?
“Cảm ơn”. Cô cầm lấy bát cháo, trên má vẫn còn hơi nóng, không dám nhìn anh mà trả lời lí nhí: “Được ngủ đủ giấc nên thấy đỡ hơn nhiều. Con mèo đó…”
“Anh đã chôn nó dưới gốc cây đào ở vườn hoa phía Tây Nam rồi”. Tiểu thất vừa nói vừa múc cho mình một bát cháo rồi ngồi vào bàn, cùng ăn với cô.
“Hi vọng linh hồn của nó được yên nghỉ.”
“Chắc chắn rồi. Hay hôm nay, em đừng đến công ty nữa, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi!”. Anh nhìn cô, đột nhiên cũng trở nên ngại ngùng.
Khuôn mặt Hàn Tú lại đỏ bừng lên: “Em ổn mà. Ở nhà nhàn rỗi, biết đâu lại bất giác nhớ tới chuyện đó. Đến văn phòng làm việc, bận rộn một chút, có lẽ sẽ quên nhanh hơn. Con mèo ấy thật đáng thương, những kẻ biến thái đó chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp hơn đâu.”
Anh gật gật đầu: “Ừ. Nhưng em cũng đừng nghĩ nhiều quá, kẻo làm mình mệt mỏi đấy!”
“Vâng”. Cô nhẹ nhàng đáp rồi đưa bát cháo lên húp, thấy trong miệng lúc này hình như không phải là cháo nữa mà là đường mật vậy!
(2)
Trúng xổ số được năm ngàn đồng, Sam Sam sướng quá, vừa nhảy cẫng lên vừa nói: “Tiểu Thất đúng là một đại phúc tinh, từ khi gặp anh ấy, mình không những vượt qua được khó khăn mà còn trúng cả xổ số nữa.”
Trông thấy bộ dạng hớn hở của Sam Sam, Hàn Tú “thưởng” cho cô bạn một cái lườm rồi bảo: “Mau khao đi!”
Sam Sam nhanh chóng đồng ý: “Đi đâu nhỉ? Nếu vẫn “giả bộ ngây thơ” thì chúng ta đến Starbucks, ôm ly cà phê, ngồi bên cửa sổ, ngắm trai đẹp nhé!”
Hàn Tú đáp, vẻ coi thường hiện rõ trên mặt: “Trúng những năm ngàn đồng mà khao người ta ly cà phê có mười mấy đồng, cậu chẳng có thành ý gì cả. Đến nhà mình ăn chực uống chầu bao nhiêu lần rồi, ít ra cậu cũng phải trích được một ngàn đồng mà tiếp đãi chứ!”
Sam Sam bĩu môi: “Được rồi, biết ngay là cậu không dễ dàng buông tha cho mình mà. Trích thì trích, nhưng để mình nghĩ xem chúng ta nên đi đâu đã. Đi hát karaoke nhé?”
“Thôi bỏ đi, lần nào cũng vậy, không đi mua sắm thì lại đi ăn uống, hoặc hát karaoke, đánh mạt chược, cậu chẳng sáng tạo gì cả, chán!”. Hàn Tú xua xua tay.
Nghĩ ngợi một lúc, Sam Sam đột nhiên vỗ “bộp” một cái lên đùi, nói: “Nghĩ ra rồi, chúng mình đi ăn thịt cừu nướng nguyên con
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




