watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3820 Lượt

để từ chối.

Cô không thể chê trách anh ở bất cứ điểm gì, ngoại trừ hai lần anh chưa được cô đồng ý mà đã cưỡng hôn cô. Cô những tưởng mình sẽ chối bỏ nụ hôn của anh, song thực tế lại không phải như vậy. Thậm chí có đôi lúc, cô còn suy nghĩ lung tung, như khi bôi thuốc cho anh chẳng hạn. Có nhiều chỗ không bị thương nhưng vẫn bị cô thoa thuốc lên. Nhìn phía sau, trông anh hơi gầy, khi sờ vào mới thấy lưng anh toàn là các thớ thịt chắc nịch. Cô rất thích cảm giác được chạm tay lên đó.

Mỗi sáng thức dậy, cô đều ăn bữa sáng do anh tự tay làm, sau khi tan ca, hầu như tối nào cô cũng được thưởng thức những món đặc sản của các nước. Tuy rằng không phải bao giờ anh cũng nấu nướng tuyệt hảo như ngoài nhà hàng nhưng tay nghề của anh đang tiến bộ từng ngày, không ngừng được nâng cao. Sự chăm sóc giản dị đó là điều mà trước nay, cô chưa bao giờ có được.

Càng ngày, cô càng ỷ lại vào anh nhưng lại không biết rằng anh có ý nghĩa như thế nào. Đến khi nhìn thấy tấm giấy anh để lại, hoảng hốt xông vào thư phòng, cô mới nhận ra anh quan trọng đến thế và tự tận đáy lòng, cô không hề muốn anh ra đi.

Cô biết rằng mình đã yêu anh một lần nữa, nếu tất cả đều là ý trời thì cô đành chấp nhận mà thôi. Từ bây giờ, cô sẽ không trốn tránh nữa, chỉ cần sống bên anh một cách vui vẻ là được rồi. Trái tim có bị tổn thương hay không là chuyện không thể lường trước được, thế nên cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên đi!

“Đi thôi, đến siêu thị mua thức ăn! Hôm nay, anh thích mua cái gì cũng được hết, tôi chi tiền. Nhưng anh phải nấu cho tôi ăn đấy!”. Cô vỗ nhẹ lên vai anh, cảm giác này thật tuyệt vời.

Tiểu Thất mím chặt môi, không nói lời nào, đưa tay nhấn nút thang máy.

Lúc quay sang nhìn Hàn Tú, anh khẽ nhoẻn miệng cười, nụ cười thoáng qua như có như không nhưng cô vẫn nhận ra được. Cô bèn nói: “Muốn cười thì cứ cười đi! Nhìn anh cười, người khác sẽ cảm thấy yêu đời hơn”. Đừng bao giờ như tối qua, cười điệu cười của Thần Chết nữa nhé!

Thấy Tiểu Thất chẳng thèm để ý đến mình, Hàn Tú cắn môi, trong lòng thầm nghĩ: “Phải chăng anh ấy cảm thấy mình quá nhiều lời?”

Cô lái xe đến siêu thị ở gần nhà. Đi qua vài con đường, Hàn Tú thấy một chiếc Toyota màu đen cứ bám theo xe cô. Cô nghĩ, có khi họ định vượt lên trước, bèn bật đèn tín hiệu lên rồi chuyển sang làn đường khác, nhường đường cho họ. Nhưng chiếc xe đó không vượt lên mà chạy chậm lại, chẳng bao lâu sau cũng chuyển làn đường giống cô. Hàn Tú liền nghĩ, chắc người lái xe đang nói chuyện điện thoại, nên chẳng để ý đến chiếc xe đằng sau nữa.

Khi xếp hàng chờ đỗ ở bãi đỗ xe, vô tình nhìn qua gương chiếu hậu, Hàn Tú phát hiện ra chiếc xe Toyota màu đen lúc nãy đang ở đằng sau xe cô.

“Tiểu Thất này, anh có cảm thấy chiếc xe Toyota màu đen phía sau nãy giờ vẫn đi theo chúng ta không?”. Cô nhìn sang Tiểu Thất, cánh tay anh đang áp sát vào cửa sổ xe, hai mắt nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, đôi mày cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì mà vẻ mặt anh lúc này nhìn vô cùng đáng sợ, hình như anh cũng chẳng biết cô vừa hỏi gì nữa. Cô bèn lay nhẹ tay anh: “Này, anh đang nghĩ gì thế?”

“Hả? Không có gì! Cô nói gì cơ?”. Bây giờ, Tiểu Thất mới lấy lại được thần trí, hấp tấp hỏi lại.

“Tôi nói là anh có cảm thấy chiếc ô tô Toyota mày đen đằng sau vẫn luôn theo sát chúng ta không. Lúc mới ra khỏi công ty, tôi đã nhìn thấy chiếc ô tô này rồi. Tôi còn cố tình nhường đường cho nó nữa, vậy mà không ngờ nó theo chúng ta tới tận đây. Chắc mọi chuyện không trùng hợp đến mức đấy đâu nhỉ?”

Tiểu Thất không quay đầu lại nhìn chiếc xe Toyota màu đen mà Hàn Tú đang nhắc đến, anh chỉ quan sát qua gương chiếu hậu. Ngay khi rời khỏi công ty chưa được bao xa, anh đã phát hiện chiếc xe này đang theo dõi mình. Trong đầu anh bất giác hiện lên một suy đoán vô cùng đáng sợ!

Tiểu Thất ngồi thẳng người lên, thái độ vô cùng nghiêm túc nói với Hàn Tú: “Có lẽ là do trùng hợp thôi. Cô cứ lái xe cho thật tốt là được rồi. Không có gì đâu.”

“Cũng có thể là do tôi đã nghiêm trọng hóa vấn đề”. Hàn Tú gật gật đầu.

Từng chiếc, từng chiếc ô tô nối đuôi nhau tiến vào bãi đỗ, chẳng bao đã đến lượt xe của Hàn Tú. Đến tầng đỗ xe thứ hai, cô tìm được chỗ trống, từ từ lái xe tới đó, sau đó tắt máy, cầm theo chiếc túi xách của mình rồi bước xuống xe. Cô còn chưa kịp nhìn ngó gì thì đã bị ai đó kéo về phía sau. Cô quay đầu lại, thì ra là Tiểu Thất. Anh đã ra khỏi xe từ lúc nào, vẻ mặt đang rất cau có.

“Anh làm sao thế?”. Hàn Tú vừa nói vừa dứt thì Tiểu Thất đã kéo mạnh cô vào lòng mình. Đôi tay anh giữ chặt hai bên má cô, ép cô nhìn vào đôi mắt đen láy, sâu thẳm của anh.

“Trên mặt cô có thứ gì đó, để tôi thổi giúp cho. Nhắm mắt lại!”. Giọng anh trầm trầm, dịu nhẹ như làn gió, đầy mê lực.

Cử chỉ thân mật, đột ngột này khiến trái tim Hàn Tú đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô vừa mới nghĩ thông tất cả nhưng không lường trước được mọi chuyện sẽ diến biến nhanh đến thế. Ở nơi công cộng mà làm những hành động kiểu này thì sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan thành phố mất!

Nghĩ trong đầu như vậy nhưng Hàn Tú vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại và hỏi anh: “Có thật là trên mặt tôi có thứ gì đó không? Lúc nãy, khi ngồi trên xe, tôi thấy có cái gì đâu nhỉ?”. Rõ ràng là lúc đợi đèn đỏ, cô đã soi gương một lần mà chẳng phát hiện ra cái gì bất thường trên mặt cả.

Anh chỉ thổi có hai lần rồi thôi. Cô bèn hỏi: “Anh thổi xong chưa?”

Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 14 : Tình yêu là thiên đường
Hàn Tú tỉnh dậy vào lúc trời mới tờ mờ sáng. Trông thấy Tiểu Thất đang nằm trên sàn, cạnh giường mình, cô cảm thấy vô cùng ấm áp.

Cô nhẹ nhàng bước xuống rồi ngồi bên cạnh tấm đệm, chiêm ngưỡng khuôn mặt anh tuấn của người đang nằm. Ngay cả bốn năm trước, khi còn yêu nhau, cô cũng chưa bao giờ ngắm nhìn anh ở cự li gần đến vậy. Một khuôn mặt hoàn mĩ trời phú với khí chất thanh tao, lạnh lùng, lúc bình thường thì luôn tỏ vẻ “người lạ cấm gần” nhưng khi ngủ lại dịu dàng, ôn hòa đến thế. Đôi lông mày đen nhánh của anh, cô rất thích nhìn chúng khẽ nhếch lên. Hàng mi vừa dài vừa cong mà cô có cầu nguyện cả đời cũng chẳng có được. Chiếc mũi thẳng, anh luôn hếch nó lên khi tỏ ý khinh thường người khác. Đôi môi mỏng quyến rũ, người ta thường nói đàn ông môi mỏng là kẻ vô tình, nhưng anh rốt cuộc là người vô tình hay đa tình? Li ti trên cằm anh là những ngọn râu mới nhú…

Nhớ lại những cử chỉ dịu dàng, tận tình của anh khi chăm sóc cho cô tối qua, trong lòng Hàn Tú lúc này không đơn thuần chỉ là cảm động mà cô biết, cô đã bị anh chinh phục hoàn toàn rồi. Cảm giác con tim đập thình thịch, loạn nhịp trong lồng ngực như bây giờ là điều không thể phủ nhận.

Cô đã yêu anh, không phải là yêu thêm một lần nữa mà là lần đầu yêu anh thực sự.

Bốn năm trước, cô chấp nhận lời tỏ tình của anh, đi lại một thời gian rồi chia tay. Mối tình đầu của cô đã kết thúc một cách đau khổ như thế. Cô đã rất nhiều lần tự hỏi mình rằng rốt cuộc “khắc cốt ghi tâm” là gì mà chẳng thể giải đáp được. Ngay cả lúc mới chia tay, cái tên Đường Trạch Tề chỉ đôi khi chợt hiện lên trong trí óc cô, là yêu hay hận, cô cũng không rõ nữa, thậm chí còn cảm thấy không nên dùng hai động từ chỉ trạng thái tình cảm mãnh liệt đó để hình dung về tình cảm của mình dành cho anh. Theo thời gian, hình bóng của anh ngày càng mờ nhạt, cô gần như không còn để tâm đến nữa.

Nhưng cô không thể hiểu nổi vì sao sau khi gặp lại, mọi cảm giác của cô về anh đều không còn giống như bốn năm trước. Nếu không phải khuôn mặt anh vẫn như xưa thì cô đã tưởng rằng mình đang yêu một người hoàn toàn khác. Lẽ nào đấng tối cao không nhẫn tâm nhìn một oán nữ như cô tiếp tục phòng không chiếc bóng nên đã khiến anh thay đổi, đưa anh về bên cô, để cho cô nếm trải một lần nữa mùi vị tình đầu?

Hàn Tú không kìm được mà nhoẻn miệng cười rồi mím chặt môi, vừa dùng tay véo má anh, làm thành các biểu hiện kì quái trên khuôn mặt vừa nghĩ trong đầu: “Tên đầu heo này, em quyết định tha thứ cho anh. Nếu bây giờ, anh nói với bản cô nương là: “Hàn Tú, chúng ta hãy quay lại với nhau đi!” thì bản cô nương sẽ suy xét đến việc chấp nhận đấy”. Khi cô đang định chạm ngón tay trỏ lên hàng lông mi vừa dài vừa cong mà cô cầu mãi không được thì ai ngờ, ngón tay bị chộp lấy. Cô kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng gì thì người đã bị đè xuống chiếc đệm rồi.

Hàn Tú trợn mắt: “Anh tỉnh dậy từ lúc nào thế?”. Nói dứt lời, cô mới nhớ ra là mình chưa đánh răng, vội lấy tay bịt chặt miệng lại.

Anh khẽ nhếch khóe miệng lên, dịu dàng nói: “Từ lúc em ra khỏi giường.”

Bắt gặp nụ cười đó, cô chợt thấy người mình nhẹ bỗng, như thể đang bay bổng ở nơi nào đó. Cho dù anh cười kiểu gì thì đều có sức mê hoặc đối phương. Nụ cười nhẹ vừa rồi khiến người ta có cảm giác vô cùng thoải mái, dễ chịu. Hai má dường như bị ai đó đánh phấn hồng lên, cô khẽ đẩy anh ra: “Em phải đi đánh răng đã”.

“Ừm”. Anh đáp nhưng không đứng dậy ngay mà nhìn cô chăm chú, giống như đang chiêm ngưỡng một vật phẩm quý hiếm nào đó vậy.

Không dám nhìn thẳng vào anh, Hàn Tú mím chặt môi, quay đầu sang nhìn vào gầm giường, thầm nghĩ:

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT