watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3826 Lượt

dưng hôm nay anh lại làm thế? Lẽ nào…anh thực sự muốn ra đi?

Cô trợn tròn mắt, vội vã đi vào thư phòng, đẩy mạnh cửa ra. Trên sàn, chăn mà gối đệm đều được gấp gọn gàng như mọi khi. Mấy cuốn sách về kinh doanh, luật pháp, máy tính mà anh thích còn nguyên trên mặt bàn. Quần áo của anh vẫn được xếp gọn gàng trong hòm. Ngoại trừ mẩu giấy cô đang cầm trong tay thì không có bất kì thứ gì khác thường cả.

Cô dựa người vào cạnh cửa, nhẹ nhõm thở phào một cái, trái tim đang cuống lên vì lo lắng cuối cùng cũng yên ổn trở lại.

Tối qua, khi Tiểu Thất hỏi rằng nếu anh ra đi, cô có nhớ đến anh không, lúc đó, cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà hỏi ngay lập tức: “Sao tôi phải nhớ anh?”. Hàn Tú không thể ngờ rằng khi anh ra đi, cô lại sợ hãi đến vậy. Nhưng vì sao cô phải lo sợ như thế chứ? Anh là cái gì của cô? Hàn Tú nhắm mắt lại, vỗ nhẹ lên mặt mình rồi tự nhủ: Nếu anh ra đi, cô sẽ tổn thất rất lớn, không có ai nấu nướng cho cô, không có ai kiếm tiền nhiều cho cô, không có ai dọn dẹp vệ sinh cho cô, cũng không có ai chờ đợi cô về..

Cảm giác lo sợ này thật đáng ghét, nó cho thấy cô đã không còn là người con gái kiên cường như trước kia nữa rồi. Hai nụ hôn đó đã khiến cô gần như quay về làm cô nàng Hàn Tú năm xưa, ngây thơ, trong sáng, luôn hồi hộp mong chờ tình yêu đến.

Cô lại vỗ nhẹ lên má để bản thân tỉnh táo đôi chút rồi quay người, rời khỏi thư phòng, đi sang phòng bếp.

Đang lững thững bước vào công ty, Hàn Tú chợt trông thấy có mấy người đang đứng túm tụm ở quầy tiếp tân, chẳng biết họ đang cãi cọ chuyện gì mà ai cũng rất to tiếng. Trong số đó, cô nghe thấy một giọng nữ đáo để quen thuộc.

“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?”. Cô bước đến, hỏi.

Vừa nhìn thấy cô, mọi người lập tức im bặt. Một người tập tễnh bước ra khỏi đám đông, lên tiếng: “Mau gọi người phụ trách của các người ra đây!”, đó là chủ nhân của giọng nữ ghê gớm vừa rồi.

Lúc Hàn Tú cảm thấy phiền phức nhất là khi có ai đó nói với cô câu này.

Cô nhìn lướt qua người đối diện, người phụ nữ mập mạp sở hữu khuôn mặt “vừa nhìn đã muốn đánh” kia chính là Vương tiểu thư, kẻ luôn hận là không thể dùng kính hiển vi soi từng hạt bụi trên mặt đất.

Cô đằng hắng rồi cất giọng: “Vương tiểu thư, nếu có việc gì thì chị có thể nói với tôi!”

Nghe Hàn Tú nói thế, vị Vương tiểu thư đó bỗng mở rộng đôi mắt híp lên 1cm, nhưng chỉ vài giây sau đã trở về nguyên trạng, cô ta hếch chiếc mũi tinh tinh của mình lên và nói: “Thì ra cô là người phụ trách, tuy hai chúng ra có quen biết ít nhiều nhưng tôi nghĩ, có nói chuyện này với cô cũng vô ích, tôi nhất định phải báo cáo với cấp trên của các cô mới được.”

“Thật ngại quá, Vương tiểu thư, tôi chính là người phụ trách cao nhất của Đại Chúng Bảo Khiết”. Hàn Tú mỉm cười, giọng nói ôn hòa, nhưng trong lòng thì lại nghĩ: “Hừm, ai thèm quen biết với mụ đàn bà biến thái như chị chứ?”

Lần này, Vương tiểu thư mở to đôi mắt híp của mình lên những 2cm, chiếc mũi tinh tinh nở ra vừa to vừa tròn: “Cô chính là người phụ trách cao nhất?”

“Vâng. Xin hỏi có vấn đề gì không ạ?”. Hàn Tú vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.

Vương tiểu thư lập tức thay vẻ mặt kinh ngạc bằng thái độ đáo để: “Được rồi, nếu cô đúng là người phụ trách cao nhất của công ty thì tôi vào thẳng vấn đề luôn. Gọi Tiểu Thất của công ty cô ra đây ngay!”

Nghe thấy cái tên Tiểu Thất phát ra từ miệng của Vương tiểu thư, Hàn Tú hết sức ngạc nhiên. Cô liền quay sang hỏi mọi người xung quanh: “Rốt cuộc đã có chuyện gì thế?”

Dì Vi xông ra, bảo: “Hàn tổng, cô đừng quan tâm đến cô ta! Cô ta là đồ tâm thần, đồ dở hơi!”

“Này, bà ăn nói kiểu gì thế hả? Cẩn thận không tôi tố cáo các người tội phỉ báng đấy!”. Vương tiểu thư hét lên đầy tức giận.

“Thôi, không cãi nhau nữa! Có chuyện gì, chúng ra vào trong rồi nói!”. Hàn Tú ngăn hai người phụ nữ như đang muốn xông vào, giằng xé nhau ra rồi nói với những người còn lại: “Mọi người đi làm việc của mình đi! Hôm qua, ai cùng Tiểu Thất đến nhà Vương Tiểu Thư dọn dẹp thì theo tôi vào phòng làm việc!”

Từ lúc thành lập công ty đến nay, đây là lần đầu tiên khách hàng tìm đến tận nơi, trực tiếp kiến nghị về dịch vụ với lãnh đạo, hơn nữa, một khi dì Vi đã dám nói khách hàng là “đồ dở hơi” thì chắc chắn sự kiện không hề đơn giản.

Nghĩ thế, cô bèn nói: “Làm phiền Vương tiểu thư, chị cũng theo tôi vào phòng làm việc nhé! Bất kể đã xảy ra chuyện gì, công ty tôi cũng sẽ xử lí hợp tình hợp lí nhất. Tiểu Hứa, đỡ Vương tiểu thư vào phòng tôi!”

Vương tiểu thư chỉ “hừm” một tiếng rồi vịn vào tay Tiểu Hứa, tập tễnh bước vào phòng làm việc của Hàn Tú, ngồi xuống sô pha. Hàn Tú rót cho chị ta một ly nước. Sau đó, dì Vi và dì Tiết cũng bước vào.

“Vương tiểu thư, chị nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Hàn Tú lên tiếng.

Chị ta hét rống lên như đang lên đồng: “Hôm qua, nhân viên bên công ty cô là Tiểu Thất và hai bà dì đây sang nhà tôi làm vệ sinh. Tôi mới chỉ nói các người dọn dẹp không sạch sẽ, vậy mà nhân viên Tiểu Thất bên các cô đã đẩy tôi ngã xuống đất, làm một bên chân của tôi bị sai khớp. Hôm nay, tôi phải tập tễnh đến đây để đòi lại công bằng cho mình. Hoặc là anh ta phải chi trả tiền thuốc men, tiền bồi dưỡng, tẩm bổ và chi phí tổn thương tinh thần, hoặc là công ty các người phải đền bù thiệt hại cho tôi.”

Dì Vi bỗng nhảy dựng lên, đay đả: “Cô đúng là loại đàn bà mặt dày vô sỉ! Rõ ràng hôm qua, cô thấy Tiểu Thất của chúng tôi đẹp trai tuấn tú nên nhân lúc cậu ấy vào dọn dẹp phòng ngủ, cô liền xông tới, bám chặt lấy cậu ấy. Chúng tôi kéo Tiểu Thất ra khỏi phòng thì cô liền chê này chê kia, từ chối trả phí dịch vụ. Cậu ấy không nói gì là đã vô cùng nể mặt cô rồi, vậy mà cô còn ném tiền ra, dụ dỗ cậu ấy qua đêm cùng. Thực sự là tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào vô liêm sỉ như cô. Cô tưởng công ty “Đại Chúng Bảo Khiết” của chúng tôi là “công ty đen” hay sao? Cô tưởng nam nhân viên của chúng tôi là trai bao à? Sao cô cứ đeo bám Tiểu Thất, không chịu buông thế?”

Vương tiểu thư cũng đứng bật dậy, sẵn sàng cãi nhau cùng với dì Vi: “Bà có thái độ gì vậy? Tôi đến chỗ nào tìm đàn ông thì liên quan gì tới bà hả? Ai nói với bà là tôi bỏ tiền ra mua anh ta qua đêm cùng? Các người có bằng chứng chứng mình được là tôi làm hại anh ta không? Chẳng có chứng cứ mà phát ngôn loạn xạ, tôi hoàn toàn có thể cáo buộc các người tội xúc phạm người khác đấy! Tôi mới là người bị hại, chính Tiểu Thất đã xô tôi

ngã, tôi không tìm các người thì còn tìm ai nữa? Các người định cậy đông hiếp yếu, lấy thịt đè người sao? Định đánh tôi chắc?

Dì Tiết không nhịn được nữa, nói xen vào: “Chúng tôi tận mắt trông thấy cô giúi tiền vào tay của Tiểu Thất, bảo cậu ấy ở lại qua đêm cùng. Nếu không phải cô cứ níu lấy cậu ấy thì tự nhiên cậu ấy làm gì cô chứ?”

Dì Vi tức điên người, quát lớn: “Con mụ béo chết tiệt, nếu còn dám nói lăng nhăng câu nào nữa thì đừng trách tôi ra tay trừng trị!”

“Không còn coi pháp luật ra gì nữa hả? Tôi sợ bà quá! Con mụ già chết dẫm, bà có bản lĩnh thì ra tay thử xem nào!”

Phòng Hàn Tú bỗng trở thành địa điểm cho một trận cãi nhau mới.

Cô ôm đầu, nghe hai bên đôi co kịch liệt, giữ bình tĩnh không được quá một phút rồi hét lớn: “Tất cả im lặng cho tôi!”

Ba người đang đấu khẩu im lặng ngay lập tức.

Hàn Tú nói: “Vương tiểu thư, phiền chị sang phòng họp ngồi một lúc! Tôi phải trao đổi việc này với nhân viên của mình trước đã, sau đó sẽ cho chị một câu trả lời thỏa đáng nhất”. Cô ra hiệu cho Tiểu Hứa dìu Vương tiểu thư đi.

Sau đó, Hàn Tú bảo hai dì kể lại chuyện hôm qua.

Vẫn như những gì mà dì Vi và dì Tiết đã nói lúc nãy, Vương tiểu thư thấy Tiểu Thất đẹp trai nên nhân lúc anh đang dọn dẹp trong phòng mình, liền giơ “ma trảo” quấy rối anh, Tiểu Thất càng né tránh, chị ta càng được thể lấn tới, thậm chí còn ỷ vào tư cách khách hàng mà đưa ra yêu cầu quá đáng là bắt Tiểu Thất ở lại, qua đêm cùng mình. Tiểu Thất tức giận quá nên mới đẩy Vương tiểu thư ra, ai ngờ do quá béo, mới chỉ lui về sau có mấy bước, chị ta đã bị mất thăng bằng, một chân bị phần mông và chân kia đè lên nên bị sai khớp.

Hàn Tú càng nghe càng nhức đầu, hai bên thái dương không ngừng giật giật. Thảo nào mà tối qua, Tiểu Thất lại nói với cô rằng đừng sắp xếp cho anh làm những công việc khó chịu, anh không thích, hóa ra là vì sự việc này. Từ trước đến nay, Hàn Tú chưa từng nghĩa tới việc nhân viên vệ sinh cũng bị quấy rối tình dục, kinh ngạc hơn nữa là đàn ông lại bị phụ nữ quấy rối. Đúng là thời thế xoay vần, đạo lý thay đổi hết cả rồi!

Nếu nói Trần Mạnh Lợi là một cực phẩm thì Vương tiểu thư cũng có thể coi là một cực phẩm. Sao Tiểu Thất lại “có duyên” đến mức gặp được cả hai cực phẩm này cơ chứ? Chỉ có thể lý giải sự trùng hợp đó bằng việc chính anh cũng là một cực phẩm trong số các cực phẩm nhân gian mà thôi!

Nhớ lại chuyện tối qua, khi quay lưng lại với cô, giọng điệu của anh lúc đó nghe bi thương, ai oán như thể muốn từ giã cõi đời vậy, trái tim Hàn Tú lại đau thắt. Bất chấp tất cả, lợi dụng tướng mạo của anh để kiếm tiền, đến khi anh thực sự

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT