watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3827 Lượt

ra cho cô.

“Cảm ơn anh!”. Hàn Tú ngồi xuống, nhã nhặn đáp.

“Em muốn ăn gì?”. Trần Mạnh Lễ đưa thực đơn cho cô.

“Câu này phải để tôi nói mới đúng. Tuy hôm nay tôi mời, nhưng vẫn nên để anh làm chủ mới phải. Anh gọi đi!”. Hàn Tú đẩy thực đơn lại cho anh.

Trần Mạnh Lễ mỉm cười, ra hiệu cho nhân viên phục vụ đến rồi gọi vài món đặc sản của nhà hàng. Sau đó, anh gập quyển thực đơn lại, lặng lẽ ngắm ly nước đang cầm trên tay.

Trong ấn tượng của Hàn Tú, Trần Mạnh Lễ là người cởi mở, nhiệt tình, không hiểu sao hôm nay anh lại ít nói như thế, cho nên cô nhất thời chưa thích ứng được. Nhưng dù sao, cô cũng là người mời ăn hôm nay nên không thể để không khí trầm lắng thế này được, nghĩ vậy, Hàn Tú bèn cầm ly nước lạnh ở trước mặt lên và nói: “Cảm ơn anh vì lần trước đã giải vây cho tôi.”

Trần Mạnh Lễ lắc nhẹ ly nước lạnh, nở một nụ cười đẹp mê hồn: “Anh đang chờ xem lúc nào em sẽ chủ động nói chuyện với anh, cuối cùng cũng đợi được, có điều ngay vào lúc anh đang hân hoan hi vọng em nói những lời thân mật thì mọi nhiệt thành trong anh lại bị dội một gáo nước lạnh bởi câu nói hết sức khách sáo của em.”

“Hả?”. Hàn Tú cảm thấy đầu mình đang bốc khói đen ngòm. “Trước giờ, tôi hoàn toàn không biết anh cũng là một người yêu phim ảnh đấy!”

Trần Mạnh Lễ bật cười: “Trêu em tí cho vui thôi! Thỉnh thoảng nói năng hoa mĩ như trong phim một chút cho thoải mái, yêu đời hơn.”

“Hừm! Lẽ nào bây giờ, anh cảm thấy cuộc sống không tốt đẹp sao?”. Hàn Tú nhìn anh đầy nghi ngờ.

Không khí bỗng chốc trở nên vui vẻ hơn trước rất nhiều. Mỗi lần có Hàn Tú ở bên cạnh, Trần Mạnh Lễ đều cảm thấy vô cùng thư thái trong lòng.

Không lâu sau, món ăn được đưa lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.

EC là một công ty sản xuất, phân phối đồ nội thất có quy mô khá lớn, chủ yếu nhắm vào thị trường Âu Mỹ. Trần Mạnh Lễ vốn rất thích thiết kế đồ chơi, nhưng mấy năm trước đã bị bố ép học ngành tài chính khô khan, vì Trần lão tiên sinh cho rằng chỉ có nắm rõ tình hình tài chính của công ty thì mới có thể đưa ra những quyết định vào sách lược chuẩn xác tuyệt đối.

“Cho em xem bản vẽ của anh này!”. Trần Mạnh Lễ đưa một tập giấy cho Hàn Tú. “Đây đều là những con búp bê do đích thân anh thiết kế đó!”

Nhìn những con búp bê đầu to được vẽ nắn nót từng nét bằng bút chì, Hàn Tú vô cùng ngạc nhiên. Bản thiết kế của anh rất tuyệt, mấy con búp bê này tuy hình dáng hơi kì lạ nhưng trông rất đáng yêu. Chúng vừa mang phong cách Âu Mỹ vừa có màu sắc Trung Hoa, trong số đó, có một con búp bê được tạo hình như đạo sĩ Võ Đang, khiến cô rất thích thú.

“Nhà thiết kế Trần à, anh thực sự rất tài hoa đó!”. Cô tán dương anh một cách chân thành.

“Cảm ơn em. Thực ra, anh rất muốn biến những bản thiết kế này thành các sản phẩm thật, sản xuất chúng theo dây chuyền luôn.”

“Anh có thể đưa những bản thiết kế này cho bố anh xem mà! Hiện nay, cách trang trí nhà cửa không còn đơn giản như trước kia nữa, bổ sung thêm những thứ ngộ nghĩnh như thế này không phải là một ý kiến tệ đâu.”

Trần Mạnh Lễ lắc đầu đầy tiếc nuối: “Bố anh không thích anh làm thiết kế. Nhiều năm trước, khi thấy anh vẽ những bức hình này ở nhà, ông đã tức tới mức đập nát cả máy tính. Ông cho rằng anh không có chí tiến thủ, cả ngày chỉ biết đắm mình vào mấy thứ vớ vẩn.”

“Cá nhân tôi thấy những con búp bê này vô cùng dễ thương, cả trẻ con lẫn người lớn đều sẽ rất thích chúng. Hay anh đem những bản thiết kế này đến các công ty sản xuất đồ chơi xem sao? Giấu bố anh làm thử đi!”

“Thôi bỏ đi, có lẽ anh chỉ nên coi đó là sở thích thì hơn. Tặng mấy bức này cho em đấy!”. Trần Mạnh Lễ nói.

Hàn Tú ngây người ra: “Tặng cho tôi sao?”

“Ừ.”

“Anh tặng cho tôi rồi, nếu sau này, tôi đưa chúng cho một công ty đồ chơi nào đó sản xuất thì bao nhiêu tiền kiếm được, tôi sẽ nuốt trọn đấy!”

“Hừm”. Trần Mạnh Lễ cười, bảo: “Em đúng là… nói không quá ba câu đã bộc lộ ngay bản chất. Em mà bán được chúng thì tiền kiếm được sẽ là của em hết, anh chỉ cần em tặng cho anh một con búp bê thôi.”

“Nhất ngôn cửu đỉnh!”

Con người Trần Mạnh Lễ không những thú vị, hài hước mà còn vô cùng ga lăng. Lúc hóa đơn được đưa đến, Hàn Tú không cách nào nói lại được anh, cuối cùng người thanh toán vẫn là Trần Mạnh Lễ. Thực ra, lần nào đi ăn cùng nhau, anh cũng tranh trả tiền, khiến Hàn Tú không giữ lại được chút thể diện nào. Trần Mạnh Lễ nói, bữa cơm này coi như anh mời để con búp bê do anh thiết kế sớm có mặt trên thị trường, lần sau sẽ đến lượt cô mời. Hàn Tú đâu phải là kẻ ngốc, cô thừa hiểu dụng ý của Trần Mạnh Lễ khi anh làm vậy. Biết thế nhưng cô khó lòng từ chối tấm thịnh tình của anh, càng không thể không nể mặt anh. Đành để lần sau vậy!

Trước lúc rời khỏi nhà hàng, Hàn Tú ngại ngùng nói với Trần Mạnh Lễ rằng cô muốn đi rửa tay. Mới được vài bước, cô bỗng thấy một dáng người không thể thân thuộc hơn đang ngồi gần đó. Cô khựng lại, toàn thân lập tức cứng đờ.

Đó chẳng phải là Tiểu Thất sao?

Hàn Tú tưởng mình bị hoa mắt nên cố căng mắt ra để nhìn kĩ hơn. Mái tóc hơi dài rủ xuống trán, đôi môi mím chặt, chiếc cằm kiên nghị, tất cả đều vô cùng quen thuộc. Ngay cả khi mắt cô thực sự bị hoa thì chỉ cần nhìn vào chiếc áo sơ mi trắng, kiểu dáng đơn giản mà anh ta đang mặc, cô đã có thể khẳng định chắc chắn rằng mình không hề nhận nhầm người. Bởi vì đó là chiếc áo do chính cô mua cho Tiểu Thất ở quầy hàng khuyến mại trong siêu thị. Về mặt trang phục, trước nay, anh không bao giờ chê bai hay đòi hỏi, cô mua cho bộ nào thì anh sẽ mặc bộ nấy.

Tại sao Tiểu Thất lại xuất hiện ở nơi này? Không phải chính anh đã nói rằng anh không muốn liên hệ với bất cứ người bạn cũ nào hay sao? Vậy thì người phụ nữ mặc chiếc váy màu xanh lá cây nhạt đang ngồi đối diện với anh là ai cơ chứ?

(2)

Đó là một phụ nữ tầm ba mươi, bốn mươi tuổi, mái tóc xoăn dài, khuôn mặt trang điểm vô cùng nhã nhặn, lộ rõ khí chất thanh tao.

Xem ra người đó đang rất vui vẻ, tươi cười nâng ly rượu lên, có ý muốn cụng ly cùng Tiểu Thất. Tiểu Thất cũng tỏ ra lịch sự, nhẹ nhàng chạm ly với người phụ nữ kia, đôi môi mấp máy, không biết anh đang nói chuyện gì, chỉ thấy sau đó, nụ cười của người phụ nữ càng thêm rạng rỡ.

Hàn Tú cảm thấy trái tim mình lúc này như bị một vật gì sắc nhọn đâm sâu vào, nỗi đau đớn nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Nhìn xem, anh chẳng cần nở nụ cười cũng có thể khiến người phụ nữ đó sung sướng đến vậy. Vậy mà suýt chút nữa cô đã quên mất Đường Trạch Tề vốn là con người như thế nào. Một cao thủ tình trường! Sự thật đã rành rành ra đấy, mặc dù đầu óc có vấn đề nhưng anh vẫn giống như trước kia, trẻ không tha, già không thương.

Cô thu ánh mắt lại, đang quay người để chuẩn bị đi vào phòng rửa tay thì Hàn Tú bị một nhân viên phục vị đâm sầm vào. Nước uống và rượu còn thừa trong chỗ ly cốc đặt trên chiếc khay của anh nhân viên đó bắn tung tóe lên trang phục của Hàn Tú rồi tất cả rơi hết xuống sàn, vỡ tan tành.

Hàn Tú khẽ kêu lên một tiếng.

Ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà hàng đồng loạt hướng về phía phát ra tiếng động. Hàn Tú lập tức trở thành tiêu điểm của sự chú ý.

“Thật xin lỗi, xin lỗi vì tôi đã không cẩn thận, va phải cô”. Người nhân viên phục vụ vừa rồi rối rít nói vừa rút khăn giấy ra, lau áo giúp cô.

Hàn Tú lắc khẽ người để vẩy những thứ còn đọng lại trên váy đi. Giây phút này, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây nên quay sang nói với người phục vụ: “Không sao đâu, là do tôi bất cẩn thôi”, rồi không đợi anh ta nói thêm tiếng nào, cô đã cúi đầu thật thấp, đi thẳng vào phòng rửa tay.

Cách đó không xa, có một người lặng lẽ dõi theo dáng người bước đi như chạy của cô rồi nhấc ly rượu nho lên uống.

Hàn Tú định dùng nước để gột sạch chỗ đồ uống vừa đổ lên người, nhưng khi cúi xuống, cô trông thấy một vết dài màu đỏ do rượu vang gây ra ở giữa chiếc váy. Chiếc váy này coi như hỏng.

Hai tay chống lên bồn rửa, nhìn vào khuôn mặt cau có của mình trong gương, cô cảm thấy cổ họng mình đang tắc nghẹn đến mức không thể thốt nên lời, nỗi phiền muộn lại trào dâng trong lòng.

Không biết vì lí do gì mà gần đây, cứ nghĩ đến Tiểu Thất là đầu óc cô lại ong lên, vừa nãy cũng thế, khi bất ngờ nhìn thấy anh, cô lại thiếu tỉnh táo đến mức va vào nhân viên phục vụ, tự chuốc lấy rắc rối cho mình.

Tan ca xong, anh làm những chuyện gì, rõ ràng chúng chẳng hề liên quan đến cô. Anh đi lại cùng ai, kết bạn với ai, đúng ra cô chẳng nên quan tâm. Anh đến những nhà hàng sang trọng, “câu” mấy người phụ nữ giàu có thì đã sao? Anh cũng chẳng có nghĩa vụ phải ngày ngày nấu ăn, hầu hạ một người vừa là bà chủ vừa là chủ nhà như cô. Vậy mà cô lại hành xử như một kẻ thất thần, làm cho mọi thứ trở nên hỗn loạn rồi rời khỏi đó theo một cách không thể nào ngớ ngẩn hơn.

Hàn Tú tự cười nhạo chính mình rồi chợt nhận ra, đã từ rất lâu rồi, cô không còn điên rồ đến mức đáng thương như thế này. Cô rửa sạch tay rồi day day thái dương, sau đó để tay ra sau đầu, đứng ngây người trước chiếc gương lớn.

Đột nhiên, Hàn

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT