|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Tú nghe thấy tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng Trần Mạnh Lễ: “Hàn Tú, em không sao chứ?”
Cô nhanh chóng bước đến, mở cửa ra. Trần Mạnh Lễ đang đứng bên ngoài, cau mày nhìn Hàn Tú, thấy chiếc váy của cô bị bẩn liền nói: “Thật ngại quá! Mời em ăn được một bữa mà lại làm hỏng cả chiếc váy của em rồi.”
Hàn Tú xua xua tay: “Không phải lỗi của anh, đấy là do tôi bất cẩn quá thôi.”
“Hay là chúng ta đến cửa hàng để mua một chiếc váy khác cho em nhé!”
“Không cần đâu, chỉ là một chiếc váy thôi mà. Chẳng sao cả.”
“Vậy chúng ta đi thôi!”. Trần Mạnh Lễ lịch lãm nghiêng người cho cô bước qua.
Lúc quay trở ra phòng ăn, Hàn Tú cố ý đi bên trái của Trần Mạnh Lễ để tránh nhìn về phía Tiểu Thất.
Vô tình trông thấy Tiểu Thất trong nhà hàng, Trần Mạnh Lễ hơi ngạc nhiên, liền dừng bước, quay sang hỏi Hàn Tú: “Hàn Tú này, vị tiên sinh đang ngồi đằng kia trông quen quen, có phải là nhân viên mới đến công ty em tháng trước không?”
Hàn Tú liếc sang phía đó rồi gật đầu: “Hình như thế.”
“Sao cậu ta lại có mặt ở đây nhỉ? Người phụ nữ ngồi đối diện trông cũng rất quen, hình như là giám đốc điều hành của một hãng mĩ phẩm. Tại sao hai người bọn họ lại quen biết nhau nhỉ?”
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật: “Anh lắm chuyện quá đấy! Hết giờ làm, nhân viên thích đi đâu, làm gì là quyền của người ta, chúng ta sao có thể quản lí cuộc sống riêng tư của họ chứ? Nếu anh hiếu kì thì ngày mai nhờ mấy người anh quen trong giới báo chí nghe ngóng thử xem!”
Nói xong, cô nhanh chóng bước ra khỏi nhà hàng, bỏ lại Trần Mạnh Lễ ở phía sau, không biết rằng anh thoáng nghiêm mặt lại.
Tiểu Thất nhìn Trần Mạnh Lễ, hai người cùng khẽ gật đầu để chào nhau.
Mãi cho tới khi bóng của hai người đó biến mất hẳn khỏi nhà hàng, Tiểu Thất mới thu lại ánh mắt, cầm cốc rượu trong tay, cúi đầu im lặng.
Ngồi đối diện với anh, Alice mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi: “Cô ấy là bạn gái của cậu à?”
Tiểu Thất không nói gì, chỉ lặng lẽ uống hết ly rượu này rồi lại rót đầy một ly khác, uống như điên như dại.
Thấy thế, Alice bất giác mỉm cười, vừa lắc ly rượu vừa nói: “Cậu uống rượu kiểu này, làm lãng phí rượu ngon là chuyện nhỏ, nhưng uống say lại là chuyện lớn. Tôi không đưa cậu về nhà được đâu.”
“Tôi tự biết đường về nhà, không cần chị phải đưa về”. Tiểu Thất đáp.
Alice vẫn giữ nụ cười mỉm trên môi: “Xem ra cậu rất thích cô gái đó, tôi đoán cô ấy chính là người khiến cậu nói chỉ muốn làm việc ở công ty vệ sinh, không nỡ rời đi.”
Tiểu Thất ngây người ra, lặng nhìn ly rượu đang cầm trong tay, ánh sáng từ chiếc đèn chùm trên trần nhà chiếu vào khiến chỗ rượu vang trong ly rực rỡ lên một màu đỏ như ngọc, đẹp một cách mê hồn.
Đặt ly xuống bàn, anh nói: “Thành thật xin lỗi chị, tôi muốn về sớm một chút.”
Alice nghiêng nghiêng đầu, cười nói: “Được, cậu về đi! Tôi sẽ thu xếp chuyện hợp đồng giữa cậu và công ty B&G chúng tôi, còn về việc đến B&G làm việc, tôi khuyên cậu nên suy nghĩ thật kĩ rồi mới trả lời chúng tôi. Tôi vẫn hi vọng cậu sẽ đảm nhiệm vị trí quản lý tổ Nghiên cứu, Sáng tạo và Phát triển sản phẩm mới ở B&G. Cậu còn rất trẻ, phải mạnh dạn tiến về phía trước. Nếu cậu vẫn kiên quyết chọn công việc vệ sinh thì tôi sẽ không ép cậu, nhưng thực sự tôi cảm thấy đáng tiếc, tôi nhận thấy cậu rất thích cô gái vừa rồi, nếu chỉ là một nhân viên vệ sinh mà cậu muốn có một tình yêu tươi đẹp, xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình thì sẽ rất vất vả và khó khăn. Hãy suy nghĩ kĩ về lời đề nghị của tôi! Còn về mặt đãi ngộ, cậu có yêu cầu gì thì cứ nói, công ty B&G chúng tôi tuyệt đối không bao giờ bạc đãi những nhân tài như cậu, phần trăm từ lợi tức của sản phẩm mới cũng không trả thiếu cậu một đồng.”
“Cảm ơn thịnh tình tiếp đãi của chị hôm nay, tôi xin phép đi trước đây”. Tiểu Thất gật đầu lịch lãm chào Alice rồi rời khỏi nhà hàng.
Alice rất thích cậu thanh niên này, cậu ấy không nhiều lời, cương nghị, lại tài năng, nếu chỉ nhìn qua thì có thể tưởng là ngốc nghếch nhưng thực ra, cậu ấy rất thông minh, sáng ý. Công ty mĩ phẩm của Alice tuy đã có một số sản phẩm chủ đạo, nhưng vẫn cần những sản phẩm mới.
Trong một lần Tiểu Thất đến làm vệ sinh ở nhà Alice, chị chẳng may bị bỏng. Ngay chiều hôm ấy, cậu ấy đưa cho chị một bát thuốc cao vừa hôi vừa đen, ban đầu, chị còn bán tín bán nghi, không dám sử dụng, nhưng sau đó, chị quyết định tin cậu một lần. Kết quả thật bất ngờ, mới dùng sang ngày thứ hai, vết bỏng của Alice đã chuyển biến rất tốt, chưa đến một tuần, chị ngạc nhiên khi thấy phần da ấy đã khỏi hoàn toàn, không những thế còn không để lại sẹo. Điều khiến chị kinh ngạc hơn cả là thứ thuốc đó do đích thân Tiểu Thất điều chế ra. Cậu ấy nói loại thuốc này có tác dụng dưỡng ẩm, làm mềm da, chống lão hóa…
Lần bị bỏng này không chỉ giúp Alice phát hiện ra một sản phẩm làm đẹp mới cho công ty mà còn cả một nhân tài. Dù bằng cách nào đi chăng nữa, chị cũng phải lôi kéo bằng được Tiểu Thất về dưới trướng của mình. Chị không thể để Tiểu Thất làm một nhân viên vệ sinh cho lãng phí tài năng được!
Bên dưới nhà hàng Sắc Vị Thập Toàn là khu trung tâm thương mại. Trần Mạnh Lệ đang đi đằng trước bỗng đứng khựng lại, quay sang kéo tay Hàn Tú – người từ lúc ra khỏi nhà hàng vẫn thất thần cho đến bây giờ – vào cửa hàng thời trang nữ, kiên quyết mua cho cô một chiếc váy mới.
Hàn Tú không địch lại được Trần Mạnh Lệ, càng không muốn hai người lôi lôi kéo nhau ở nơi công cộng nên đành theo anh đi vào cửa hàng. Trần Mạnh Lệ gọi nhân viên bán hàng tới, bảo cô ấy lấy những sản phẩm mới ra rồi đưa hết cho Hàn Tú, bắt cô đi vào phòng thay đồ.
Nhìn mấy bộ váy đang cầm trong tay, Hàn Tú bất giác nhớ tới những lần cùng Tiểu Thất đi siêu thị. Từ hồi ở với cô, anh chưa bao giờ được tự chọn quần áo cho mình, lần nào cũng do cô ướm mấy bộ quần áo lên người anh rồi bảo anh vào phòng thay đồ. Tiểu Thất là một “giá treo áo” bẩm sinh, mặc cho màu sắc của bộ quần áo đó có xấu đến mức nào, khi được khoác lên người anh, chúng lại mang một vẻ đẹp rất riêng. Dần dần, Hàn Tú nhận ra cô rất thích được nhìn thấy anh bước ra từ phòng thay đồ. Vậy nên, để thỏa mãn ý thích của mình, cô thường đưa cho anh cả một mớ quần áo để anh thay một thể. Nhìn mặt Tiểu Thất lúc đó, Hàn Tú biết là anh không hề thích làm việc này. Thế nhưng anh chẳng bao giờ phản đối, cũng không ngại phiền phức, mệt mỏi, thử từng bộ từng bộ rồi bước ra trước mặt cô hết lần này đến lần khác. Cuối cùng cô sẽ chọn bộ quần áo nhìn đẹp nhất mà giá lại rẻ nhất trong tất cả số quần áo đó để mua cho anh. Chiếc áo sơ mi trắng anh mặc khi nãy cũng thế, vừa đẹp vừa rẻ.
“Hàn Tú, em sao vậy?” Giọng nói của Trần Mạnh Lệ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô
Đang yên đang lành sao tự nhiên cô lại nhớ đến Tiểu Thất chứ?
Đưa tay ấn nhẹ vào thái dương, cô nói với vẻ áy náy. “Thật ngại quá, đầu tôi hơi đau, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi. Cảm ơn anh nhiều, tôi về trước đây.”
Nói xong, cô trả toàn bộ váy áo cho cô nhân viên rồi đi ra khỏi cửa hàng, chẳng quay đầu lấy một lần.
Vửa bước ra khỏi trung tâm thương mại, Hàn Tú lập tức bị những luồng khí nóng bủa vây lấy, gần như chẳng còn thở được. Mãi tới khi ngồi vào trong xe, bật điều hòa lên, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Cô khởi động xe rồi nhanh chóng rời khỏi nơi khiến mình ngột ngạt này.
(3)
Hàn Tú vừa mò mẫm tìm chìa khóa vừa định đưa tay ấn công tắc để bật đèn hành lang thì đúng lúc ấy, đèn vụt sáng. Trông thấy một người đang ngồi ở trên cầu thang bộ ở gần cửa nhà mình, cô giật mình hoảng hốt, chùm chìa khóa trong tay rơi “xoảng” xuống đất.
“Sao anh không vào nhà mà ngồi đây hả? Suýt chút tôi bị anh dọa cho chết khiếp đấy!”. Cô vừa vỗ vỗ lên ngực vừa cau mày nhăn nhó nói.
“Tôi quên mang theo chìa khóa”, Tiểu Thất từ từ đứng dậy.
Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 13 : Món quà đầu tiên đến từ địa ngục
Tám rưỡi sáng hôm sau, Hàn Tú mới ngủ dậy, Tiểu Thất đã ra khỏi nhà từ lúc nào. Cô mở cửa phòng ngủ, thấy một tờ giấy dán trên cửa, ghi mấy chữ: “Trong nồi có cháo ngân khởi cúc hoa [1">”.
[1"> Thành phần gồm có: Gạo nếp, hoa cúc, cẩu khởi, ngân nhĩ, mật ong.
Tiểu Thất đã từng nói gan của cô không tốt nên sắc mặt nhợt nhạt, ảm đạm, thất thần, nên ăn cháo ngân khởi cúc hoa để điều hòa khí huyết.ư
Chữ viết trên tờ giấy rắn rỏi, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, nhìn nét chữ có thể đoán được người viết có tính cách nghiêm nghị, cứng cỏi. Trước đây, cô thường nói với Đường Trạch Tề rằng chữ anh quá cẩu thả, nguệch ngoạc, làm người khác không phân biệt nổi đông tây nam bắc. Xem ra bốn năm ở Mỹ chẳng những không khiến anh quên đi cách viết chữ Hán mà còn cải thiện nét chữ cho anh. Lẽ nào khi ở nước ngoài, ngoài việc học mấy chữ cái a, b, c anh còn luyện thư pháp hàng ngày hay sao?
Hàn Tú gỡ tấm giấy trên cửa xuống, cầm trong lòng bàn tay, ngây người hồi lâu, trong đầu chợt nhớ lại những lời kì lạ, khó hiểu mà anh đã nói tối qua. Từ trước đến này, anh vẫn nấu bữa sáng cho cô mà chẳng bao giờ để lại giấy nhắc nhở. Sao bỗng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




