watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3813 Lượt

như hận rằng đã gặp nhau quá muộn, xem chừng không ngại ngồi lại đây để hàn huyên chuyện đời, Tiểu Thất liền hắng giọng: “Chị Alice!”

Được Tiểu Thất nhắc khéo, Alice mới sực nhớ ra vấn đề quan trọng của buổi gặp hôm nay, bèn vỗ nhẹ vào trán mình: “Ây da, thật ngại quá, suýt chút nữa thì tôi quê khuấy mất chuyện chính. Tôi đã nhờ bạn tôi điều tra rồi, đúng là có một bệnh nhân tên là Trương Đồng Ân, mới được chuyển từ khu tạm giam sang bệnh viện não khoa. Tuy người đó là bố nuôi của cậu nhưng bạn tôi nói rằng hình như ông ấy phạm tội gì đó, lại là nhân chứng quan trọng của một vụ án nên bị quản lý rất nghiêm, còn có cảnh sát trông coi, giám sát nữa. Vốn dĩ cậu không được phép gặp ông ấy đâu, nhưng vừa hay bạn của tôi lại là bác sĩ chẩn trị chính cho ông. Đây là danh thiếp của bạn tôi, cậu có thể đến đó, nhờ bạn tôi giúp đỡ. Tôi đã kể chuyện của cậu cho bạn tôi nghe rồi, tuy rằng không thể đảm bảo chắc chắn là cậu sẽ được gặp bố nuôi, nhưng ít ra là cũng hi vọng.”

Hàn Tú nhìn Tiểu Thất với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, đến tận tối qua, cô mới biết là anh có bố nuôi, không thể ngờ rằng ông ấy lại là người như vậy. Chẳng lẽ chuyện anh bị thương tích toàn thân vào hai tháng trước là có liên quan tới người bố nuôi đó sao?

Tiểu Thất nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn chị. Sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi nhất định sẽ dốc toàn tâm toàn lực nghiên cứu, điều chế ra sản phẩm mới cho công ty.”

“Tôi chỉ đợi câu nói này của cậu thôi. Thế nhé, tôi đi trước đây”. Alice mỉm cười, vẫy tay chào hai người rồi ngồi vào ô tô.

Khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, Hàn Tú mới ngập ngừng nói: “Bố nuôi anh… ông ấy…”

“Em có nhớ bản tin tức lần trước phát trên ti vi không? Về đường dây buôn bán người ấy!”. Giọng nói của anh rất nhỏ, giống như phải rất cố gắng mới cất tiếng lên được vậy.

Hàn Tú mở to mắt, không dám tin vào những gì vừa được nghe.

“Ông không hề tham gia vào việc buôn bán người, ông chỉ là một người điên nghiên cứu động thực vật mà thôi.”

Một người mê mải nghiên cứu thử nghiệm đến mức ngoài nghiên cứu ra thì trong mắt không còn thấy bất cứ thứ gì, không phải là điên thì là gì nữa? Đến khi tỉnh ngộ thì quay đầu lại, vô tình trở thành một gã dao phủ bàn tay thấm đãm máu người, đến vợ và con gái cũng đã rời bỏ ông mà đi, lẽ nào người đó không phải là kẻ điên?

Hàn Tú động viên anh: “Chúng ta cứ đến bệnh viện não khoa thành phố xem sao đã! Nếu không được gặp bố nuôi của anh thì chúng ta có thể tìm bác sĩ, hỏi thăm tình hình của ông mà.”

“Ừ”. Tiểu Thất gật đầu. Cho dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng muốn gặp lại giáo sư Trương một lần.

(3)

Khi đến bệnh viện, Tiểu Thất hoàn toàn không có ý định đi tìm người bạn bác sĩ của Alice.

Hàn Tú đọc được suy tính của anh. Người bạn của Alice chưa chắc đã giúp họ gặp được người cần gặp mà còn có thể đem đến cho họ một số rắc rối không cần thiết. Cô bèn nói: “Nếu anh thấy không tiện thì khúng ta thử ra hỏi xem bố anh ở phòng nào. Anh đợi một chút, em sẽ đi hỏi. Anh đưa danh thiếp của bạn chị Alice cho em!”

Tiểu Thất đưa danh thiếp cho Hàn Tú, nói khẽ: “Em đừng nhắc đến cái tên Trương Đồng Ân nhé!”

“Vâng”. Hàn Tú cầm tấm danh thiếp rồi đi về phía quầy lễ tân.

Tới nơi, Hàn Tú liền hỏi cô y tá trực ban rằng bác sĩ Mã Tuấn Hoa – cái tên in trên danh thiếp – đang ở đâu và được biết, bác sĩ Mã hiện đang ở khu phòng bệnh số mười của bệnh viện.

Hàn Tú cảm ơn cô y tá rồi quay trở lại bên cạnh Tiểu Thất, nói: “Bác sĩ Mã đang ở khu phòng bệnh số mười. Có lẽ…”

Cô đang định nói rằng bố nuôi của anh có thể đang ở đó, nhưng bị anh ngắt lời: “Đi thôi!”

Hai người đi thang máy lên khu phòng bệnh số mười, vừa bước ra khỏi thang máy, Hàn Tú ngay lập tức cảm thấy không khí ở đây có gì đó không ổn.

Đi qua một phòng bệnh, cô nhìn thấy mấy vị bác sĩ mặc áo Blouse trắng đang đứng vây quanh một bệnh nhân, người đó không ngừng hò hét đến lạc cả giọng, một lúc sau lại nghe thấy tiếng thét lên trong hoảng loạn.

Đột nhiên có một bệnh nhân nam lớn tuổi từ đâu nhảy xổ đến chỗ hai người, giơ một con búp bê ra trước mặt Hàn Tú rồi nũng nịu nói: “Chị ơi, chị chơi cùng em nhé!”

Hàn Tú sợ hãi tới mức ôm chặt lấy cánh tay của Tiểu Thất, không dám động đậy.

Trong khi đó, Tiểu Thất vẫm bình tĩnh như không, nhẹ nhàng nói: “Hóa ra bác tên là 438, tôi là 074. Người bạn nhỏ của bác trông rất đáng yêu, tên nó là gì vậy?”

Bệnh nhân mang áo số 438 giơ cao con búp bê và nói: “Nó không phải là bạn tôi mà là con trai tôi, tên nó là Đậu Đậu. Cậu thấy nó có đẹp trai không? Con tôi là chàng thanh niên đẹp trai nhất trong khu nhà đấy!”

Hàn Tú chăm chú nhìn người đàn ông có dáng người béo tròn, khuôn mặt phúc hậu, hiền lành đối diện, ông ấy cũng phài năm sáu chục tuổi rồi, đáng lẽ đã đến lúc an hưởng tuổi già, con cháu quây quần xung quanh, vậy mà nay lại là một bệnh nhân tâm thần, thật là đáng thương.

“Con của bác đúng là rất đẹp trai”. Tiểu Thất nói rồi ngồi xuống, cùng nghịch con búp bê với người kia.

Hàn Tú không hiểu rốt cuộc Tiểu Thất đang muốn làm gì nhưng nhìn cách anh chơi đùa cùng người đàn ông đó, cô biết rằng anh rất chân thành. Hình ảnh ấy đã làm rung động trái tim cô, khiến cô gạt bỏ được nỗi sợ hãi, nhanh chóng ngồi xuống, chơi búp bê với họ, thỉnh thoảng cũng góp vui vài câu.

Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau, đột nhiên Tiểu Thất hỏi: “Bác có nhìn thấy một người tóc đã bạc gần nửa, đeo một chiếc kính gọng đen, chỗ này có một nốt ruồi đen, lúc cười thì trông miệng như thế này không?”. Anh chỉ vào phía góc trái trên miệng mình rồi nhếch mép cười.

Lúc đầu, người đó ngây ra, sau đó sợ hãi, ôm chặt lấy con búp bê của mình, ngồi nép vào một bên, run rẩy nói: “Tôi sợ lắm, tất cả bọn họ đều mang theo súng, không cho chúng tôi lại gần. Đậu Đậu của tôi cũng rất sợ hãi, vừa nhìn thấy bọn họ là khóc ngay.”

Tiểu Thất nghe thấy lời ông bệnh nhân nói, cố nén sự kích động trong lòng, vẫn rất bình tĩnh hỏi tiếp: “Vậy ông ấy ở tầng này sao?”

Người bệnh nhân kia chỉ về phía Tây của tòa nhà, ghé sát vào tai anh, thì thầm: “Ông ấy ở chỗ có chiếc cửa màu xanh lá cây ấy, trước cửa đang có hai tên yêu quái đứng, tay yêu quái có cầm súng đấy!”

“Cảm ơn bác. Bác và Đậu Đậu đều là người tốt. Để hôm khác có thời gian, tôi sẽ chơi với bác và Đậu Đậu lâu hơn nhé!”. Tiểu Thất mỉm cười rồi quay sang nhìn Hàn Tú, khẽ gật đầu.

Hàn Tú thực sự bái phục Tiểu Thất khi anh có thể chơi cùng một người bệnh hơn một tiếng đồng hồ để gặng hỏi tin tức về bố nuôi mình. Cô cứ tưởng là anh thực lòng muốn chơi đùa cùng người đó, ai ngờ việc này là một phần của kế hoạch đã được vạch sẵn trong đầu anh.

“Việc anh giả vờ như vậy xem ra không tốt lắm đâu.”

“Anh thực lòng muốn chơi cùng bác ấy, hỏi thăm tin tức chẳng qua là tiện thể thôi”. Tiểu Thất mỉm cười, nắm tay Hàn Tú, đi về phía Tây.

Từ xa, hai người đã nhìn thấy một cảnh sát đứng trước căn phòng ở trong cùng.

Hàn Tú thấy tim mình đang đập liên hồi. Ngoại trừ vài lần lén lút rải tờ rơi quảng cáo trong các tòa nhà cao tầng, cô chưa bao giờ là những chuyện “ám muội” kiểu này.

Cô chẳng dám nhìn ngó xung quanh. Cảm nhận được sự lo lắng của Hàn Tú, anh khẽ nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nếu không thể gặp được bố nuôi của anh thì chúng ta sẽ quay về.”

“Ừm.”

Tiểu Thất nắm chặt lấy tay Hàn Tú, đi về phía phòng bệnh ở cuối hành lang. Họ vừa bước đến gần đó, người cảnh sát kia đã giơ tay chặn lại.

Tiểu Thất nhìn vào số hiệu giường bệnh trên tường một hồi lâu, trên mặt cố tỏ vẻ kinh ngạc: “Tôi đến thăm người bệnh nằm giường 074. Tại sao lại không có giường bệnh 074 nhỉ? Lúc nãy, cô y tá nói giường bệnh 074 ở phía này mà. Rõ ràng đây là khu phòng bệnh số mười còn gì.”

“Xin lỗi, ở đây không có giường bệnh số 074 mà anh tìm, xin mời anh mau chóng rời khỏi đây!”. Vị cảnh sát ấy nói một cách lạnh lùng.

“Thật ngại quá, có lẽ tôi đã nhầm”. Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào căn phòng bệnh kín mít chỉ còn cách mình nửa mét nữa, ánh mắt không giấu nổi sự thất vọng, chán nản, quay người chuẩn bị rời đi.

Hàn Tú nhận thấy tất cả, đột nhiên nhanh chân, lao về phía người cảnh sát, hét lên thất thanh: “Á, ông xã ơi, có gián, có gián!!!”

Đồng chí cảnh sát bị Hàn Tú đẩy lui về phía sau vài bước, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, cố đẩy Hàn Tú ra khỏi người mình, nói: “Này cô, cô ôm nhầm người rồi, tôi đâu phải là ông xã của cô.”

Hàn Tú giật nảy mình khi bị người cảnh sát đẩy ra khá xa. Nhận thấy ánh mắt nghiêm nghị của anh ta khi đang chĩa súng vào mình, cô ôm đầu sợ hãi lùi về phía sau. “Xin đừng nổ súng!”. Quay lại bên cạnh Tiểu Thất, cô run rung nói: “Thật ngại quá, tôi cứ nhìn thấy gián là sẽ phản xạ như vậy. Xin lỗi anh, vô cùng xin lỗi. Đúng là có gián mà…”

Thấy người đối diện không ngừng cúi gập người xuống xin lỗi, đồng chí cảnh sát cảm thấy ngại ngùng, cuối cùng cũng hạ súng: “Không sao, nơi này thực sự không có người mà anh chị muốn tìm đâu, xin hãy đi khỏi đây nhanh lên!”

Trong lúc Hàn Tú đánh lạc hướng

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT