|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Cô thật lòng không muốn để anh đi nơi khác làm việc, không chỉ vì lưu luyến không thể rời xa mà còn vì sợ hãi như bốn năm về trước, một khi anh đã ra đi thì sẽ không bao giờ thuộc về cô nữa.
Có phải cô đã quá ích kỉ?
Rốt cuộc cô thiếu niềm tin về chính mình hay lo lắng về tình yêu của anh?
Hàn Tú mím môi, nói: “Đợi chút nữa Tiểu Thất quay về, tôi sẽ hỏi thử anh ấy xem sao. Dù anh ấy muốn thế nào tôi cũng sẽ tôn trọng quyết định của anh ấy. Còn về việc hợp tác giữa hai công ty, tôi nghĩ mình cũng nên cũng cấp đầy đủ thông tin tư liệu về Đại Chúng Bảo Khiết cho bên chị. Tôi không muốn coi Tiểu Thất là hàng hóa trao đổi tiền bạc và lợi ích.”
Alice bật cười: “Quả nhiên Tiểu Thất không nhìn lầm người. OK vậy tôi không làm phiền cô nữa. Hoan nghênh công ty cô ngày mai đến giới thiệu dịch vụ. Bye Bye!”
“Bye Bye!” Hàn Tú cầm điện thoại trên tay, cả má và tai đều đỏ ửng lên.
(2)
Do tối qua, lúc đi tiếp khách hàng, phải uống chút rượu nên đến tận sáng nay, đầu Hàn Tú vẫn còn thấy ong ong, nên cô không thể tự mình lái xe đến công ty, cộng thêm việc Tiểu Thất sẽ về nhà muộn nên cô quyết định bắt taxi về trước.
Từ lúc bước xuống taxi, Hàn Tú có cảm giác như mình bị ai đó theo dõi. Lần trước lúc cảm thấy có ai đó theo mình, khi về nhà, cô liền nhận được xác của một con mèo. Bây giờ nghĩ lại cô cũng chưa hết khiếp đảm. Cô ôm chiếc túi trước ngực liện tục nhìn ngó xung quanh nhưng không phát hện ra bất cứ người nào khả nghi. Có điều cảm giác bị theo dõi vẫn không mất đi hay thuyên giảm.
Màn đêm buông xuống, đế giày của cô nện trên mặt đường, phát ra những tiếng lộp cộp rất to. Nhưng lắng tai nghe cô phát hiện ở phía sau lưng, cách cô không xa lắm, còn có bước chân của một người khác nữa, cứ đi rồi lại dừng lại. Trán lấm tấm mồ hôi, Hàn Tú vẫn ôm chặt chiếc túi trước ngực, nghiến răng, quay ngoắt về phía sau và nhìn thấy cách đó khoảng vài mét, có một cô gái trẻ, mặc chiếc váy màu hồng nhạc, đang nhìn cô chăm chú.
Làn da của cô gái này trắng, trắng như thể bị bệnh vậy. Hàn Tú bất giác nhớ lại lúc Tiểu Thất mới đến nhà cô, da anh cũng trắng xanh như thế này, thậm chí khi ấy, anh còn nói rằng ngày nào cũng phải phơi nắng vào buổi trưa để đen đi. Nhưng do phải thường xuyên làm việc ở bên ngoài nên anh đã xạm đen ít nhiều, bây giờ anh đã sở hữu làm da màu nâu đồng vô cùng khỏe khoắn và đầy sức quyến rũ.
Hàn Tú bị thu hút hơn cả khi nhìn vào đôi mắt của cô gái đối diện, tròn to, long lanh, trong veo nhưng vô hồn.
Cô cất tiếng: “Xin hỏi Cô là ai? Tại sao lại đi theo tôi?”
Cô gái đó trợn tròn mắt lên, khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi, hoảng loạn, quay người định chạy đi, nhưng chiếc chân phải bị tàn tật đã khiến cô chạy chưa được vài bước, toàn thân đã bị co giật và ngã xuống vườn hoa ở bên cạnh. Cô ấy thở hổn hển, khó khăn lắm mới gượng dậy được.
“Cô không sao chứ?” Hàn Tú vội bước lại lại gần đỡ cô gái dậy.
Ai ngờ cô gái càng tỏ ra sợ hãi, hoảng loạn, nhìn chầm vào Hàn Tú, Không ngừng lui về phía sau, giọng nói giật, nghiến răng nhả ra từng chữ một: “Chị… đừng… lại… gần … đây…”
Hàn Tú lúng túng dừng bước, không biết xử sự như thế nào.
“Cô có phải là người đặt xác con mèo chết trước cửa nhà tôi hay không?”
Cô gái đó im lặng vẫn nhìn Hàn Tú chăm chăm.
Hàn Tú quyết định từ bỏ việc hỏi cung, dù gì, cô cũng không nên lo chuyện bao đồng nhiều làm gì. Cô dang định quay người đi về thì nghe cô gái đó gọi lớn: “Tiểu Thất”
Tiểu Thất? Cô ấy quen Tiểu Thất sao?
Hàn Tú quay đầu lại thì thấy Tiểu Thất đang đứng trước cách cô vài mét. Cô chưa kịp mở miệng gọi anh thì đã thấy anh đi thẳng về phía cô gái đang nằm sõng soài trên mặt đất.
“Tiểu Cửu tại sau em lại ở đây?” Lúc nãy anh nghe thấy tiếng Hàn Tú, tưởng rằng bọn người của Cổ tiên sinh định gây khó dễ cho cô nên nhanh chóng chạy tới đây, ai ngờ lại nhìn thấy 094 nên anh vô cùng kinh ngạc.
“Tiểu Thất, Tiểu Thất, em sợ lắm, em sợ lắm…” Tiểu Cửu khóc nức nở, gượng đứng lên rồi lao vào lòng anh.
“Đừng sợ! Có chuyện gì thì về nhà đã, có gì từ từ nói sau!” Tiểu Thất nhẹ nhàng nói rồi bế cô gái đó lên.
Anh nhìn Hàn Tú bằng ánh mặt có phần ngại ngùng và né tránh, rồi bế Tiểu Cửu bước qua chỗ cô rồi đi thẳng lên nhà.
Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Hàn Tú tưởng tượng mình đang đi đường núi khúc khủy, gập gềnh, lúc lên lúc xuống, vừa lúc nãy còn đang thảnh thơi trên đỉnh núi, bây giờ đã rơi xuống động không người.
Cô nhớ rất rõ, vào cái đêm bị xác mèo làm cho hoảng sợ, anh cũng bế và an ủi cô như vậy. Giờ mọi thứ cũng y như thế nhưng nhân vật nữ chính lại không phải là cô…
Hàn Tú lặng lẽ bước theo, nhìn thấy anh bế cô ấy vào nhà rồi đưa vào thư phòng, một nỗi chua xót trào dâng trong lòng cô. Nhưng để giữ phép lịch sự, cô không thể không nén chặt nỗi đau lại, rồi theo họ vào thư phòng.
“Hai người…” Hàn Tú muốn lên tiếng nhưng tiếp theo lại chẳng biết nên nói gì.
Tiểu Thất nhẹ nhàng đặt Tiểu Cửu xuống giường rồi quay sang nói với Hàn Tú: “Anh có chuyện muốn nói với Tiểu Cửu, làm phiền em một chút”
“Em biết rồi, hai người có chuyện gì từ từ nói, em ra ngoài trước nhé!” Cô quay mặt đi, không muốn nhìn thấy biểu hiện khó xử trên khuôn mặt anh, nhanh chóng rời khỏi thư phòng.
Nhận thấy phản ứng đó của Hàn Tú, Tiểu Thất liền theo cô ra ngoài: “Hàn Tú!”
“Có chuyện gì?” Cô quay đầu lại.
“Em nấu giúp anh bát mì nhé, nhừ nhừ một chút, cho thêm chút rau cải nhé!” Thực ra anh không có ý định nhờ cô nấu mì, nhưng hiện tại, anh không tiện giải thích cho cô nghe mọi chuyện nên dành nói vậy.
“Ờ ..được thôi!” Thì ra chỉ là nhờ nấu mì.
Anh nắm chặt tay, quay người rồi trở lại thư phòng.
“Cạch” một tiếng, cửa phòng khẽ mở, nhưng đối với Hàn Tú, Tiếng “Cạch” đó như một nhát dao đâm vào tim cô vậy.
(3)
Tiểu Cửu hít một hơi thật sâu, đôi mày cau lại, hai tay chống ra sau, từ từ hạ người xuống đệm, nhưng mỗi cử động đều như muốn lấy đi chút sức lực cuối cùng của cô, cuối cùng cô đành từ bỏ.
“Sao em lại thành ra thế này? Từ sau khi anh bỏ trốn, ở đó đã xảy ra những chuyện gì? Cổ tiên sinh sao có thể dễ dàng để em ra đi như thế?”. Tiểu Thất đỡ lấy thân thể yếu ớt của Tiểu Cửu.
“Những con người ở đó, không phải sớm muộn gì đều phải chịu kết cục này sao?”. Tiểu Cửu mỉm cười ảo não, nhìn anh với ánh mắt bi thương. Bàn tay đang víu vào áo anh đột nhiên buông ra, cô run rẩy tháo từng chiếc khuy váy.
Vốn dĩ đó phải là làn da thiếu nữ mịn màng, nhẵn bóng, nhưng trên cơ thể suy nhược, gầy gò của Tiểu Cửu lại là những vết sẹo chằng chịt, ngang dọc.
Tiểu Cửu đặt tay lên ngực mình, khóc nức nở: “Có lẽ…tim em sắp sửa ngừng đập rồi”, sau đó, cô di tay xuống bụng: “Chỗ này… có lẽ sắp mất đi chức năng tạo máu…”. Cô từ từ quay người lại, chỉ vào hai vết sẹo nhỏ đằng sau lưng: “Tất cả đều bị đổi hết rồi… không bao lâu nữa, em sẽ chết.”
Nhìn chằm chằm vào cơ thể đầy thương tích của Tiểu Cửu, khuôn mặt Tiểu Thất bỗng trở nên trắng bệch, toàn thân run rẩy, khóe miệng giật giật liên hồi. Một lúc lâu sau, khó khăn lắm anh mới mở miệng được: “Mấy người 173… bọn họ còn sống không?”
Tiểu Cửu khó nhọc quay người lại, hai hàng nước mắt tuôn dài trên đôi má trắng bệch của cô: “Tiểu Tam chết rồi, anh ấy cứ nằm mãi trên bàn mổ, không bao giờ tỉnh lại nữa. Những người còn lại cũng chẳng còn sống được bao lâu. Cả em cũng thế…”
Tiểu Cửu chỉ biết, sau khi để Tiểu Thất trốn thoát, Cổ tiên sinh đã phong tỏa cả khu thực nghiệm lại rồi chuyển tất cả đi, còn bị chuyển đi đâu thì cô không rõ. Đến nơi ở mới, mọi người lần lượt trở thành những miếng thịt nằm trên bàn mổ. Khi tỉnh lại, Tiểu Cửu thấy mình đã cận kề với cái chết. Sau đó, Cổ tiên sinh thả cô ra, bảo cô đi gặp Tiểu Thất.
“Anh đã biết trước kết cục của những người trong phòng thí nghiệm đều sẽ thế này đúng không? Vậy nên anh mới trốn khỏi đó?”
“Không phải vậy đâu”. Tiểu Thất quay mặt đi chỗ khác, không biết phải giải thích như thế nào.
“Anh biết không, cả một xe ô tô chở toàn xác chết, chỉ có mỗi mình em là còn sống. Tất cả bọn họ đều nhắm nghiền mắt lại, em cứ tưởng là họ đang ngủ, nhưng dù em có gọi thế nào, họ cũng không tỉnh dậy, lúc ấy em mới biết, họ đã không còn hô hấp từ lâu rồi. Một mình em mở to mắt nằm ở đó, hoảng loạn cực độ, có nhiều lúc, em định chết luôn cho xong. Nhưng em lại muốn gặp anh một lần trước khi chết, một lần thôi cũng được…”. Tiểu Cửu đưa một tờ giấy cho Tiểu Thất, đôi tay gầy guộc không ngừng run rẩy, dường như không thể chịu nổi trọng lượng của tờ giấy đó: “Trước lúc vứt em vào chiếc xe đó, Cổ tiên sinh đưa tờ giấy này cho em, bảo em đưa nó cho anh. Ông ấy nói, nếu em đã không chết nhanh như những người kia, thì trước khi em chết, ông ấy cho phép em gặp lại anh, giúp em hoàn thành mong ước cuối cùng của cuộc đời mình.”
Tiểu Thất run run nhận lấy tờ giấy rồi mở ra. Trên đó có mấy chữ như rồng bay phượng múa: “Có cái chết thì mới có sinh mệnh mới ra đời. Tặng cậu món quà thứ hai! Cậu nói xem, món quà thứ ba, ta nên tặng cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




