|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cái gì đây?”
Dường như bên tai anh lại vang lên tiếng cười man rợ của Cổ tiên sinh, Tiểu Thất nắm chặt tờ giấy trong tay. Món quà đầu tiên là xác một con mèo bị moi hết lục phủ ngũ tạng. Món quà thứ hai chính là 094 đang cận kề cái chết. Còn món quà thứ ba? Anh không đoán trước được, cũng chẳng thể làm gì, đành che giấu mọi phẫn uất dưới vẻ ngoài bình tĩnh, thản nhiên.
“Cổ tiên sinh còn nói, anh không trốn thoát được đâu, dù có trốn được bây giờ nhưng không thể trốn tránh được cả đời. Kiểu gì ông ấy cũng sẽ bắt được anh. Tiểu Thất, anh nói xem, tại sao những người như chúng ta lại phải chịu nhiều đau khổ đến thế? Nếu số phận đã an bài là chúng ta phải chết thì tại sao lại không được chọn cái chết chóng vánh, nhẹ nhàng mà phải chịu đựng sự giày vò dã man thế này? Ý nghĩa sinh tồn của chúng ta là gì chứ?”. Tiểu Cửu khóc lóc thảm thương, ôm chặt lấy Tiểu Thất.
“Tiểu Cửu, em đừng nói nữa! Mặc váy vào rồi nghĩ ngơi đi đã, đó là điều quan trọng nhất với em bây giờ”. Những giọt nước mắt xót thương không ngừng lăn trên má anh.
Nếu món quà đầu tiên đã làm anh hoảng sợ thì món quà thứ hai đã hủy hoại ý chí của anh. Dù đã trốn thoát khỏi nơi đó nhưng đến tận bây giờ, anh vẫn chẳng thể nào thoát khỏi bóng đen của quá khứ. Số phận của các bạn anh cuối cùng cũng giống như con mèo đó: chết co quắp, nội tạng bị moi hết ra. Đưa Tiểu Cửu đến đây, Cổ tiên sinh không ngoài mục đích: muốn anh mở to mắt nhìn kết cục nhãn tiền của mình mà chẳng thể làm gì để chống lại cả.
“Tiểu Thất, em sợ lắm, anh có thể ôm em vào lòng được không?”. Tiểu Cửu mặc lại váy rồi tựa vào người anh, vòng tay qua ôm anh một cách khó khăn.
Tiểu Thất ngây người trong giây lát, sau đó, cũng giang tay ôm chặt Tiểu Cửu vào lòng.
“Choang!”, bát mì rơi xuống đất, âm thanh chói tai đó vang vọng trong thư phòng.
Hàn Tú run rẩy tựa vào thành cửa, cô không muốn tin cảnh tượng trước mắt cô lúc này là sự thật. Khoảnh khắc ấy, Hàn Tú muốn hét lên thật to nhưng cổ họng nghẹn lại, không thốt nên lời, sắc mặt trắng bệch. Cô bất giác lùi lại, vội vã quay người bỏ đi.
Bắt gặp ánh mắt bi thương, hoảng loạn của Hàn Tú, Tiểu Thất nhận thấy trái tim anh đang đập liên hồi.
Tình yêu thật ích kỷ, người ta chỉ muốn độc chiếm cho riêng mình, không thể chia sẻ hay dung chứa thêm bất cứ thứ gì, dù chỉ là một hạt cát chứ đừng nói là người thứ ba.
“Tiểu Cửu, em nằm xuống đi! Cứ nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng cho tốt, đừng nghĩ ngợi lung tung nhé!”. Anh từ từ đỡ Tiểu Cửu nằm xuống.
Tiểu Cửu nắm lấy tay anh, hỏi: “Tiểu Thất, có phải anh đã yêu cô ấy rồi không?”
Anh nhẹ nhàng gỡ tay Tiểu Cửu ra: “Có rất nhiều, rất nhiều chuyện nằm ngoài dự tính của chúng ta, chẳng thề nào khống chế hay ngăn cản được. Em nằm nghỉ đi!”
Nói rồi anh vội vã đi ra khỏi thư phòng, không ngừng gọi tên Hàn Tú: “Hàn Tú! Hàn Tú!”
Anh tìm thấy cô trong phòng bếp. Cô đứng quay lưng lại với anh, xả nước ở bồn rửa bát ầm ầm.
“Hàn Tú…”. Anh khẽ gọi tên cô rồi bước lại gần.
“Anh đừng giải thích! Bây giờ, em chẳng muốn nghe gì hết.”
“Hàn Tú, em nghe anh nói đã…”
Cô quay người lại, khuôn mặt lạnh như băng giá: “Đường Trạch Tề, mong anh đứng tránh xa em ra, em không muốn cãi nhau với anh”. Từ rất lâu rồi, cô không gọi hết cả họ lẫn tên anh như thế này.
Anh nắm chặt bàn tay, nói: “Hàn Tú, em đừng như thế! Tiểu Cửu, cô ấy là… cô ấy là em gái anh…”
Lại là em gái?
“Em gái của anh rải khắp thiên hạ sao?”
“Hàn Tú, em bình tĩnh nghe anh nói đã! Hiện nay, tính mạng của Tiểu Cửu đang ngàn cân treo sợi tóc, trên người chỗ nào cũng là vết thương. Em còn nhớ bản tin về đường dây buôn bán người không? Thực ra, chúng không buôn bán người mà là buôn bán nội tạng của con người. Tất cả nội tạng của Tiểu Cửu đều bị thay hết bằng những thứ hư hỏng, bệnh tật. Cô ấy chỉ còn sống được một, hai ngày, cũng có thể chỉ là vài giờ nữa thôi. Bởi vậy, mỗi giây mỗi phút đều vô cùng quan trọng với cô ấy. Hàn Tú, bây giờ, anh không thể giải thích tường tận cho em nghe rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, nhưng xin em, xin em hãy tin tưởng anh! Cô ấy thực sự là em gái của anh… Xin em hãy tin anh!”. Anh nắm lấy vai Hàn Tú, giọng nói đầy sự van nài.
“Em gái? Anh có biết hai chữ này thốt ra từ miệng anh đáng buồn cười đến mức nào không? Em cùng anh lớn lên từ bé, anh có em gái hay không, chẳng lẽ em còn không biết? Cho dù cô ấy thực sự là em gái của anh thì cũng không thể nào bảo anh mình ôm chặt vào lòng được. Huống hồ, ánh mắt cô ấy nhìn anh rõ ràng là…”. Cô dừng lại, càng nói lại càng tức, ra sức đẩy Tiểu Thất ra rồi bảo: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, anh ra ngoài đi, bây giờ, em không muốn gặp anh.”
“Nếu em không tin anh thì xin em hãy đi theo anh, nhìn cơ thể của Tiểu Cửu mà xem, trên người cô ấy có bao nhiêu là sẹo!”. Anh không biết phải giải thích thế nào, bèn nắm chặt lấy tay Hàn Tú, kéo vào thư phòng.
“Anh bỏ tay em ra!”. Cô vùng vẫy nhưng không thể chống lại được sức mạnh của anh.
Tiểu Thất quỳ bên chiếc đệm, nói với Tiểu Cửu: “Anh xin lỗi, anh muốn cho Hàn Tú nhìn những vết thương trên người em.”
Tiểu Cửu ngây người, ánh mắt lộ rõ nỗi bi ai, nhưng vẫn mỉm cười, từ từ mở khuy váy.
Hàn Tú từ sau khi bước vào thư phòng vẫn luôn quay mặt đi hướng khác, nhưng cuối cùng, không nén nỗi sự tò mò, cô bèn quay sang nhìn Tiểu Cửu. Lúc chiếc váy được trút bỏ, cô kinh ngạc bịt chặt miệng. Trên làn da trắng bệch kia, bên ngực trái và trước bụng là những vết sẹo sần sùi, xấu xí. Những chỗ ấy mới lên da non, có lẽ Tiểu Cửu vừa làm phẫu thuật một, hai tháng trước đó.
“Cô ấy như thế này… tại sao không đưa tới bệnh viện?”. Hàn Tú run run nói.
Cô ngây người nhìn vẻ mặt hoảng sợ tột độ của Tiểu Cửu, biểu hiện này giống hệt Tiểu Thất khi anh mới tới ở nhà cô. Tại sao hai người này bị thương, mắc bệnh đều không chịu đến bệnh viện? Cô quay sang nhìn Tiểu Thất với ánh mắt khó hiểu.
Tiểu Thất mặc lại váy cho Tiểu Cửu, khẽ vuốt những sợi tóc xõa trên trán, xoa xoa đầu cô rồi dịu dàng nói: “Chúng ta sẽ không đến bệnh viện đâu, em nằm đây nghỉ ngơi một lúc đi! Chốc nữa, anh sẽ nấu mì cho em ăn nhé!”
“Vâng”. Tiểu Cửu gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Tiểu Thất nắm tay Hàn Tú, cùng cô đi ra ngoài, thì thầm: “Em tin anh rồi chứ?”
“Xin lỗi anh, em không nên tức giận vô cớ”. Hàn Tú mím chặt môi. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, cô thực sự không dám tin rằng cô gái nhỏ bé đó lại phải chịu nỗi đau khổ thấu trời như vậy.
“Anh không muốn để em hiểu lầm”. Anh ôm cô vào lòng. Những sự việc vừa qua đã khiến anh hiểu được thế giới tình cảm của con người phức tạp đến mức nào.
Hàn Tú dựa đầu vào ngực anh, ngập ngừng: “Tiểu Cửu… cô ấy thực sự không còn sống được bao lâu nữa sao?”
“Ừ, Tiểu Cửu có thể sống được đến bây giờ đã là một kì tích rồi”. Tiểu Thất siết chặt vòng tay. Có được sinh mệnh mới, trải qua tình yêu ngọt ngào, cuộc sống của anh đã trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Nhưng cứ nhớ tới Tiểu Cửu, nhớ đến khu thực nghiệm đó, anh lại không khỏi sợ hãi.
Những con người tội nghiệp đó không đáng bị như vậy!
“Anh lạnh à?”
“Không, anh chỉ muốn được ôm em vào lòng thôi.”
“Tiểu Thất, có thật là không có chuyện gì không?”
“Không có mà.”
“Vậy em đi nấu mì cho Tiểu
Đọc tiếp: Copy Mối Tình Đầu – Chương 17 : Đôi mắt đánh lừa
Sam Sam được thăng chức, vui vẻ gọi điện thoại cho Hàn Tú, hẹn cô ra ngoài ăn tối cùng. Hàn Tú không nghĩ ngợi nhiều, đồng ý ngay lập tức.
Kể từ lúc Tiểu Cửu xuất hiện mọi thứ đều thay đổi.Tiểu Thất đã đến làm việc tại B&G.Ngày thứ hai sau đó, anh tìm một nơi thật yên tĩnh, rồi chuyển cùng Tiểu Cửu đến đó, đồng thời cũng ở lại đấy qua đêm. Anh luôn sợ Tiểu Cửu có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, sợ rằng anh chẳng thể nhìn cô lần cuối cùng nhưng lại chẳng thể ở đó trông chừng cô 24/24 được. Tiểu Cửu ngày một yếu đi, chắc phải chuyển đến bệnh viện mới có cơ may sống sót được, nhưng cô ấy cương quyết không chịu tới bệnh viện, đòi điều trị tại nhà. Thật ra, làm như thế chỉ duy trì được ngày nào hay ngày ấy thôi. Tiểu Thất đã mời một y tá tới chăm sóc cho Tiểu Cửu. Để cô ấy không cảm thấy sợ hãi, người y tá chỉ mặc quần áo bình thường thay vì mặc áo khoác trắng như ở trong bệnh viện.
Dù luôn lo lắng cho Tiểu Cửu nhưng Tiểu Thất rất nhớ Hàn Tú. Dẫu mệt mỏi đến mức nào, đi lại bất tiện ra sao, anh vẫn về nhà, nấu cơm tối cho cô, cùng cô dùng bữa tối, ăn xong lại ôm Hàn Tú cùng xem tivi rồi hôn cô rất lâu, sau đó mới lưu luyến rời khỏi.
Thấy Tiểu Thất bận bịu cả ngày mà vẫn dành thời gian chăm sóc mình như vậy, Hàn Tú rất thương anh, bèn bảo rằng, nếu không có thời gian thì anh không cần đến nhà cô, lúc nào rảnh, cô sẽ qua đó thăm anh cùng Tiểu Cửu. Nhưng dù cô nói gì anh vẫn không chịu.
Đôi khi Hàn Tú tới trông nom Tiểu Cửu giúp cho Tiểu Thất, tuy biết rằng cô gái ấy không mấy vui vẻ khi nhìn thấy cô nhưng Hàn Tú hy vọng có thể cùng anh gánh vác trách nhiệm chăm sóc Tiểu Cửu trong những ngày tháng cuối cùng của cô ấy.
Hàn Tú chưa bao giờ gặp cô gái nào như Tiểu Cửu. Nếu không bị hủy hoại đến mức
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




